8.
"Anh đến đây không phải để bàn về hợp tác, dự án hay bồi thường. Anh chỉ muốn tôi thừa nhận rằng ngày hôm đó tôi quá bốc đồng, còn anh không sai. Nhưng tại sao tôi phải thừa nhận chứ? Rõ ràng là anh sai rồi."
Anh ta nhìn tôi, yết hầu khẽ chuyển động: "Vậy 3 năm qua của chúng ta tính là gì?"
"Tính là một lần tôi thử sai."
Sau câu nói đó, mặt anh ta tái đi.
Tôi không mềm lòng. Bởi vì điều buồn cười nhất ở người trưởng thành chính là luôn muốn dùng cái tốt trong quá khứ để bù đắp cho những khoản nợ tệ hại ở hiện tại.
Nhưng sổ sách không tính toán như vậy. Tình cảm cũng không.
Ngày thứ hai sau khi Cố Thừa An rời đi, Tống Nghiên đến tìm tôi.
Cô ta không trang điểm, trong mắt hồng tơ máu.
Tôi đại khái đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Quả nhiên, vừa ngồi xuống cô ta đã nói: "Vân Tê sắp thất bại."
"Ừ."
"Cô không thấy bất ngờ chút nào."
"Tại sao tôi phải bất ngờ?"
Cô ta nhìn tôi, rốt cuộc không còn sức để giữ thể diện nữa: "Cô đã sớm biết vấn đề nằm ở đâu rồi, đúng không?"
"Biết."
"Vậy sao cô không nhắc nhở anh ấy?"
Tôi ngước mắt lên: "Tôi đã nghỉ việc rồi. Hơn nữa, những chuyện đã nhắc nhở quá nhiều lần thì không còn gọi là nhắc nhở nữa, mà là đi dọn dẹp hậu quả thay cho người khác."
Cô ta sững người, nước mắt bỗng nhiên rơi xuống: "Hứa Minh Chiêu, có phải tôi đặc biệt ngu ngốc không?"
Tôi không trả lời. Bởi có những đáp án người khác nói ra cũng vô ích, phải tự mình thừa nhận mới được.
Cô ta khóc một lúc, giọng khàn đặc: "Trước đây tôi luôn cho rằng cô có thành kiến với tôi là vì cô sợ tôi. Sau này tôi mới biết, không phải cô sợ tôi. Mà là cô căn bản chướng mắt loại người chỉ biết đứng sau lưng người khác chờ được nâng đỡ như tôi."
Tôi đưa cho cô ta hộp khăn giấy: "Tôi không có nhiều sức lực để đi coi thường ai cả. Tôi chỉ biết rằng, kẻ chỉ dựa vào việc người khác nâng váy cho mình thì không thể đi được xa."
Lúc ra về, Tống Nghiên quay đầu hỏi tôi một câu: "Nếu lúc trước anh ấy chọn tôi, cô có thấy đau lòng không?"
Tôi suy nghĩ một chút: "Có. Nhưng cũng chỉ buồn một thời gian thôi. Bởi vì sớm muộn gì tôi cũng sẽ hiểu ra, một người đàn ông dựa vào sự dao động và thiên vị thì không xứng để tôi đánh đổi cả cuộc đời mình."
Cô ta đứng đó thật lâu không nhúc nhích. Cuối cùng, cô ta mỉm cười: "Khó trách anh ấy mãi không buông bỏ được cô."
Tôi không đáp lại lời đó, vì tôi không quan tâm.
8 tháng sau khi Chiêu Dữ thành lập, chúng tôi đã giành được đơn hàng lớn đúng nghĩa đầu tiên.
Không phải là những câu chuyện để dỗ dành nhà đầu tư, cũng không phải là giá trị ảo tự thổi phồng. Đó là dự án cải tạo tổng thể cho 27 điểm của một chuỗi cơ sở chăm sóc sức khỏe toàn quốc.
Ngày ký hợp đồng, sếp tổng của bên đối tác bắt tay tôi nói: "Hứa tổng, điều làm tôi cảm động nhất ở bộ giải pháp này không phải là kỹ thuật, công nghệ, mà là các bạn đã nghĩ đến cả những chi tiết như người già ban đêm không tìm thấy công tắc, hay ngồi xuống rồi không đứng lên nổi."
Tôi cười đáp: "Cảm ơn ông."
9.
Thật ra tôi biết, đó không phải là do tôi nghĩ ra. Mà là vô số những người từng bị phớt lờ đã nghĩ thay cho tôi. Tôi chỉ là không còn giả vờ như không nhìn thấy nữa.
Đêm đó, cả đội khui 3 chai champagne ngay tại văn phòng.
Chu Lê uống đến đỏ cả mặt, gục xuống bàn hét lớn: "Hứa tổng vạn tuế!"
Lâm Huân cười cô ấy.
Tô Khả vừa cất máy tính vừa nói: "Đừng quậy nữa, ngày mai còn phải dậy sớm đi gặp bên pháp lý."
Giây phút đó, tôi đứng bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ bên dưới và mặt sông xa xa, bỗng nhận ra rõ ràng rằng mình đã thực sự bước ra khỏi quãng thời gian đó.
Không phải bằng cách lãng quên, mà bằng cách học được cách sống cho chính mình.
Một năm sau, Minh Thịnh xảy ra vấn đề lớn.
Cố Thừa An vì bù đắp vào lỗ hổng của dự án Vân Tê đã liên tiếp ký hai bản thỏa thuận đánh cược đầy rủi ro.
Dự án không có khởi sắc, ngược lại dòng tiền bị siết chặt đến chết. Điều chí mạng nhất là dòng thương hiệu nước ngoài mà Tống Nghiên nắm giữ, thứ mà anh ta đặt nhiều kỳ vọng nhất, bị phanh phui là đạo nhái thiết kế cốt lõi.
Lúc đọc được tin tức đó, tôi đang ngồi ăn cơm cùng mẹ.
Bà đặt điện thoại xuống, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: "Cậu ta có gọi cho con không?"
"Dạ có."
"Con không nghe à?"
"Không."
Mẹ tôi im lặng một lúc, khẽ nói: "Minh Chiêu, giờ con vẫn còn trách mẹ phải không?"
Tôi hơi ngẩn ra.
Bà thở dài: "Lúc con hủy hôn, mẹ cứ khuyên con nhẫn nhịn một chút. Khi đó mẹ thật sự sợ con sẽ chịu thiệt. Sau này nhìn chặng đường con đã đi, mẹ mới biết có những uất ức, mệt mỏi không phải cứ gồng mình nhẫn nhịn là sẽ giảm đi. Ngược lại, càng nhẫn nhịn, người ta càng thấy mình dễ bắt nạt."
Tôi cúi đầu múc canh cho bà, mỉm cười: "Giờ mẹ biết cũng chưa muộn mà."
Bà vươn tay nắm lấy mu bàn tay tôi: "Con có bản lĩnh hơn mẹ."
"Không phải," tôi nói, "chỉ là con không muốn sống như mẹ thôi."
Bà lặng người đi.
Tôi biết lời này hơi nặng, nhưng đó là sự thật.
Từ nhỏ tôi đã thấy mẹ lúc xinh đẹp nhất, cũng đã thấy bà bao nhiêu lần phải nuốt uất ức vào lòng trong cuộc hôn nhân ấy.
Bà luôn nói phụ nữ phải biết nhìn xa trông rộng, phải nghĩ cho con cái, phải nghĩ cho gia đình. Nhưng đến cuối cùng, trong gia đình đó ai cũng được chăm sóc, chỉ riêng bà là bị bỏ lại sau cùng.
Tôi không muốn như vậy. Cho nên, đời này tôi không bao giờ có ý định dùng sự "hiểu chuyện" để đổi lấy sự "bình yên" nữa.
Sau bữa cơm, tôi tiễn mẹ xuống lầu.
Trước khi lên xe, bà bỗng quay lại hỏi tôi: "Nếu Cố Thừa An lại đến tìm con, con có..."
"Không đâu." Tôi trả lời rất nhanh.
Bà nhìn tôi, rồi bỗng mỉm cười: "Giờ thì mẹ tin rồi."
Cố Thừa An đúng là đã đến tìm tôi. Không phải một lần, mà là rất nhiều lần.
Có khi ở dưới lầu công ty, có khi ở hiện trường hoạt động, thậm chí còn đậu xe ngay cửa căn hộ của tôi.
Anh ta gầy đi rất nhiều, sự sắc sảo và tự tin trên người cũng đã phai nhạt. Lần cuối cùng gặp là vào đầu mùa thu.
10.
Hôm đó Chiêu Dữ vừa chốt xong vòng gọi vốn thứ hai, tôi bước ra khỏi hội trường, bên ngoài trời đang đổ mưa nhỏ.
Cố Thừa An đứng dưới hiên, tay không cầm ô. Thấy tôi, anh ta bước tới một bước: "Minh Chiêu."
Tôi dừng lại: "Có việc?"
"Anh chỉ muốn nói với em, anh xin lỗi."
Những hạt mưa li ti vương trên vai anh ta, nhanh chóng thấm thành một mảng sẫm màu.
Tôi nhìn anh ta, im lặng rất lâu. Thật lòng, vào giây phút này, trong lòng tôi không hề có kh*** c*m trả thù, cũng chẳng có sự hả hê như tưởng tượng sau bao năm uất ức, tủi thân.
Tôi chỉ cảm thấy xa lạ. Giống như giữa chúng tôi đã xa cách rất nhiều năm.
Anh ta tiếp tục: "Trước đây anh luôn tưởng rằng em sẽ không bao giờ rời đi. Anh nghĩ em sẽ giận, sẽ thất vọng, sẽ làm loạn với anh, nhưng rồi cuối cùng em vẫn sẽ quay lại bên anh. Thế nên anh mới mặc định sự nhường nhịn của em là điều hiển nhiên."
Tôi gật đầu: "Anh nói đúng."
Anh ta không ngờ tôi lại bình thản như vậy, hốc mắt đỏ lên: "Nếu..."
"Không có nếu." Tôi ngắt lời anh ta. "Cố Thừa An, anh không thua bởi Tống Nghiên, cũng không thua bất kỳ lựa chọn nào cả. Anh thua chính mình.
Anh luôn cho rằng người thực sự giỏi sẽ không đi, người thực sự yêu anh cũng sẽ không bỏ mặc anh. Nhưng anh quên rằng, người càng tỉnh táo thì càng không bao giờ nán lại lâu trong một mối quan hệ mất cân bằng."
Mưa nặng hạt dần.
Tôi lấy chiếc ô trong túi ra, bật mở. Khi tán ô bung ra, tôi nhìn anh ta lần cuối: "Sau này đừng tìm tôi nữa. Tôi không hận anh, nhưng tôi sẽ không quay đầu."
Lúc tôi bước vào làn mưa, gót giày giẫm lên vũng nước nhỏ, vang lên một tiếng động rất khẽ. Phía sau không còn tiếng bước chân nào đuổi theo nữa.
Sau này nhiều người hỏi tôi: Hứa Minh Chiêu, rốt cuộc từ lúc nào mà cô trở nên tỉnh táo đến vậy?
Tôi đã nghĩ rất lâu và nhận ra đó không phải là một khoảnh khắc nhất định nào.
Không phải là ngày kỷ niệm công ty, không phải ngày hủy hôn, cũng không phải quãng thời gian khởi nghiệp gian nan nhất. Mà là từ sớm hơn thế nhiều.
Đó là lúc lần đầu tiên tôi ý thức được rằng, mình đã dốc hết sức để làm một người phụ nữ hiểu chuyện, không để ai phải khó xử. Kết quả đổi lại vẫn chỉ là một câu "Em đừng có làm loạn".
Từ lúc đó tôi đã hiểu, đời này mình không thể là kiểu người tự làm khổ mình để hoàn thành tâm nguyện cho kẻ khác.
Tôi có thể thua, có thể đau, có thể bắt đầu lại từ đầu. Nhưng tôi không thể vừa chịu đau, vừa phải đi tìm lý do bào chữa cho kẻ đã làm tổn thương mình. Như vậy thật không đáng.
…
2 năm sau, Chiêu Dữ đã trở thành một trong những công ty khoa học kỹ thuật hỗ trợ người cao tuổi vững vàng nhất ngành. Chúng tôi không đi nhanh nhất, nhưng đi chắc chắn nhất.
Tôi được mời đến một trường đại học để chia sẻ về khởi nghiệp. Dưới khán đài là rất nhiều cô gái đôi mươi, đôi mắt sáng ngời như tôi ngày trước.
Có một cô bé giơ tay hỏi tôi: "Hứa tổng, chị thấy trong tình cảm và sự nghiệp, năng lực quan trọng nhất của phụ nữ là gì?"