Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 22: Thu dọn tàn cuộc

Khi Trịnh Cung đang định cầm kéo cắt tiếp lên trên thì ông chủ cửa hàng tiện lợi ập đến. Nhà anh ta ở ngay gần đó.

Điện thoại của anh ta có cài phần mềm giám sát theo thời gian thực. Dù người không ở cửa hàng nhưng anh ta vẫn thường xuyên tranh thủ kiểm tra camera. Thấy có người gây sự trong tiệm, anh ta lập tức chạy tới.

Ông chủ còn khá trẻ, tên là Lưu Triệu. Vừa bước vào cửa, anh ta đã lớn tiếng quát tháo đám học sinh cấp ba đang làm loạn: “Làm cái gì đấy?! Điên hết rồi à? Tôi đã báo cảnh sát rồi đấy. Dám bắt nạt nhân viên của tôi là thế nào?! Cảnh sát sắp đến rồi, nói cho các cô cậu biết, lần sau còn dám đến tiệm tôi gây sự thì đừng trách tôi không nương tay!”

Lưu Triệu cầm một cây gậy sắt trên tay, xông thẳng vào định dạy dỗ đám thiếu niên ngỗ ngược này.

Bọn họ cậy đông h**p yếu, hùa nhau bắt nạt một cô gái nhỏ như Cận Tông, còn cắt tóc cô, thật là vô pháp vô thiên.

Trong nhóm chỉ có Trần Chiêu Minh là con trai. Thấy Lưu Triệu cao to lực lưỡng, hung thần ác sát xông vào, cậu ta sợ hãi chỉ dám gân cổ lên cãi cố để giữ thể diện: “Bọn này quen nhau mà, cậu ta nhờ bọn này cắt tóc hộ đấy. Cái kéo này là bọn này mua đàng hoàng, không có cướp.” Trần Chiêu Minh ném xuống một tờ hai mươi tệ, rồi vội vàng dẫn cả đám bỏ chạy.

Tóc Cận Tông bị cắt mất một đoạn, chun buộc tóc đuôi ngựa bị tuột ra. Hiện tại tóc cô vẫn được coi là dài, nhưng đã ngắn đi nhiều so với trước.

Vốn dĩ dài đến thắt lưng, giờ chỉ còn ngang lưng.

Lưu Triệu ân cần hỏi cô: “Sao em chọc phải đám người này thế?”

Lưu Triệu thuê hai học sinh cấp ba làm thêm, anh ta biết dùng lao động chưa đủ 18 tuổi là không tốt, nhưng nể tình hai bạn người này học giỏi, lại hiểu chuyện, gia cảnh thực sự khó khăn, nên anh ta muốn giúp đỡ một tay.

“Em không biết.” Cận Tông không muốn kể chuyện ở trường cho Lưu Triệu nghe.

“Xin lỗi anh, em dọn dẹp ngay đây.” Tóc cô rơi đầy trên sàn. Cận Tông biết Lưu Triệu ưa sạch sẽ, thích cửa hàng không một hạt bụi, liền vội đi lấy chổi và hót rác để quét dọn.

Dọn xong, Lưu Triệu chủ động cho cô nghỉ sớm: “Tối nay anh trông cửa hàng, em về trước đi.”

Cận Tông chần chừ, cố tỏ ra mạnh mẽ: “Em không sao đâu ạ.”

Lưu Triệu an ủi: “Về đi, anh Lưu cũng tốt nghiệp từ mấy trường trên con đường này mà ra, chuyện trong trường anh còn lạ gì nữa. Em về tìm ai đó mà kể lể cho nhẹ lòng. Đừng giữ trong lòng làm gì.”

Cận Tông không trả lời. Bởi vì cô chẳng tìm được ai để kể.

Tuổi Vương Nhứ Lam đã cao, lại bị bệnh tim, không chịu nổi kích động, bà không thể nghe những chuyện này.

Còn Chu Hưng Ninh, Cận Tông cảm thấy bà ta là người không liên quan đến mình.

Trước kia còn có Cố Khuynh, thỉnh thoảng cô sẽ kể với anh ta những chuyện này, anh ta sẽ giúp cô, nhưng giờ Cố Khuynh đã rời khỏi thành phố này rồi.

Cận Tông đứng ngây ra đó không đi. Sắc mặt cô tái nhợt thấy rõ.

“Về đi, tối nay anh vẫn tính lương cho em.” Lưu Triệu cao giọng ra lệnh. Nói xong, anh ta đưa cho cô một chai sữa dâu lắc. “Mời em đấy.”

“Cảm ơn anh.” Cận Tông thu dọn cặp sách rồi rời đi.

Ra khỏi đường Đình Lâm, cô tìm một góc vắng vẻ, dưới ánh đèn đường, cô mở cặp, lấy bao thuốc và bật lửa, châm một điếu thuốc lá đen, ngậm trong miệng, rít hai hơi, sau đó giẫm lên cái bóng của mình in trên mặt đất cho đỡ buồn.

Đây là cách Cận Tông giải tỏa cảm xúc mỗi khi thấy buồn bã.

Giẫm một lúc cũng chẳng giẫm được, vì cái bóng cứ chạy theo người cô, cũng chẳng thể mang lại sự bầu bạn thân thiết, luôn giữ một khoảng cách nhất định.

Bên kia đường, một chiếc Rolls-Royce Phantom sáng loáng dừng lại, là đến đón Trần Chiêu Minh. Biển số xe y hệt chiếc xe lần trước chạy đến chặn cổng hẻm Hòe Tửu.

Lần trước, Chu Hưng Ninh yểu điệu bước xuống từ chiếc xe đó.

Cận Tông với mái tóc xõa dài ngắn lởm chởm đứng trong góc tối ngược ánh đèn đường, cô lạnh lùng nhìn Trần Chiêu Minh bước lên xe.

Chẳng bao lâu sau, chiếc xe lăn bánh đi khuất.

Trên con phố vắng tanh, chỉ có biển quảng cáo ở trạm xe buýt tỏa ánh sáng lạnh lẽo cô độc.

Một đàn muỗi đang lao đầu vào ánh sáng để tự sát.

Chẳng mấy chốc, rất nhiều con đã bị nóng chết. Vốn dĩ chúng đang bay nhảy rất hăng say.

Gió thu cuốn đi lá rụng cùng xác những con muỗi ấy. Cận Tông cảm thấy khung cảnh này thật thê lương, dù cứng rắn kiêu ngạo như cô cũng sắp sửa rơi vào hố sâu tuyệt vọng.

Cô nhớ lại buổi chiều luyện hát trong phòng nhạc, thế là cô tự làm trò con bò một chút, tự nói với chính mình:

“Sau đây, xin mời bạn Cận Tông lớp 12-7 trường Thực nghiệm Triều Lệ lên biểu diễn ca khúc Quốc tế ca cho mọi người. Bài hát này phản ánh quyết tâm đấu tranh không ngừng nghỉ của quần chúng lao khổ bị áp bức để giành lấy tự do và chân lý. Sinh mệnh còn đó, cuộc chiến không ngừng, chúng ta hãy cùng nhau vĩnh viễn không bỏ cuộc!”

Cô tự biên tự diễn, vừa đóng vai MC đầy cảm xúc, vừa đóng vai ca sĩ được mời lên sân khấu.

“Vâng, cảm ơn. Tôi là Cận Tông, xin mọi người hãy nhớ kỹ màn biểu diễn của tôi.” Lầm bầm lầu bầu xong, cô hắng giọng, bắt đầu hát.

“Debout les damnés de la terre, Debout les forçats de la faim, La raison tonne en son cratère…”

Giữa đêm khuya trên con phố không một bóng người, cô đứng dưới ngọn đèn đường vàng vọt, miệng ngậm thuốc lá, dùng chất giọng trong trẻo pha chút ngọt ngào ngâm nga một bài ca vốn không thích hợp để những thiếu niên nam nữ thời nay nghiêm túc hát.

Có người vừa từ quán net nằm giữa lưng chừng dốc đánh xong trận đoàn chiến đi ra, không hề phòng bị mà tình cờ gặp gỡ một màn biểu diễn “tuyệt phẩm” này.

Có một kẻ điên nửa đêm không ngủ, đứng giữa đường tự biên tự diễn đầy nhiệt huyết, hát vang bài ca cách mạng hào hùng.

Chuyện đó thì cũng thôi đi, nhưng giọng hát này nghe quen quen mà lại còn… khó nghe nữa. Giọng trầm thì không xuống được, giọng cao thì không lên nổi.

Anh cảm thấy thú vị, bèn ôm cặp sách, ngồi xổm trên sườn dốc phía sau cô, nghiêm túc thưởng thức màn trình diễn.

Vừa rủ mắt xuống, anh đã nhìn rõ mái tóc dài ngắn lởm chởm như bị chó gặm của cô, đang đứng đó lặp đi lặp lại bài hát mà giáo viên âm nhạc Mạch Cầm yêu cầu học sinh toàn trường phải luyện tập gần đây.

Được đấy, Lương Đình Không cảm thán. Học bá sở dĩ là học bá, chính là vì trên người họ có cái sự “tàn nhẫn” với bản thân mà người thường không có.

Nửa đêm nửa hôm còn chạy ra đường luyện tập.

Thiếu nữ hát phần tiếng Pháp trước, rồi đến tiếng Đức, tiếng Nhật, tiếng Trung.

Những phần này ngay từ tiết âm nhạc đầu tiên cô còn chưa biết hát.

Không ngờ mới mấy ngày trôi qua, cô đã ép bản thân học thuộc hết. Sự nỗ lực đến tàn nhẫn này khiến Lương Đình Không phải thán phục.

Anh ngậm điếu thuốc, chăm chú quan sát cô, anh muốn nghiên cứu xem cô học bá này rốt cuộc có gì khác biệt so với những nữ sinh bình thường.

Cho đến khi tiếng hát lạc điệu của cô ngày càng nhỏ dần.

Theo động tác ngồi thụp xuống đất của thân hình nhỏ bé, tiếng hát cuối cùng cũng biến thành tiếng khóc nức nở.

“Muốn sáng tạo hạnh phúc cho nhân loại, chỉ có thể dựa vào chính chúng ta…”

Cô ném điếu thuốc chỉ mới cháy được một phần ba trong tay đi, hai tay ôm lấy nhau, vùi khuôn mặt đẫm lệ vào cánh tay.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Lương Đình Không – người đứng xem trong bóng tối thực sự trầm mặc.

Trên con phố dài vắng vẻ, chỉ có thân ảnh cô co ro thành một đoàn trên mặt đất.

Gió đêm thổi lạnh buốt tim anh.

Anh đột nhiên có chút hối hận vì hôm đó anh đã tự ý vứt con dao của cô ở studio Phương Tề Hân.

Nếu hôm nay trong cặp cô còn dao, có lẽ cô sẽ không trốn ở góc phố tối tăm không người này để hát bài Quốc tế ca đầy uất ức như vậy.

“Tuần này học sinh toàn trường Triều Lệ chúng ta sẽ đón kỳ thi tháng đầu tiên của năm học mới. Thầy chúc các em đều đạt được thành tích tốt, cũng mong các em trong thời gian ở trường nhất định phải nghiêm túc tuân thủ quy định, luôn ghi nhớ khẩu hiệu của trường ta: Sáng mài giũa, tối kiên trì. Sau đây, chúng ta sẽ tuyên dương những tấm gương hạnh kiểm tiêu biểu của tháng này…”

Sáng thứ Hai chào cờ, hiệu trưởng vẫn đang cầm micro phát biểu trên bục cờ, thì bên dưới hàng ngũ các lớp bỗng nổ ra sự hỗn loạn kinh hoàng.

Đúng vào vài phút cuối cùng trước khi buổi lễ kết thúc, một nam sinh lớp 7 với dáng vẻ ngông cuồng bước ra khỏi hàng, đi thẳng sang hàng lớp 5, không nói một lời, lôi một nam sinh lớp 5 ra và bắt đầu đấm túi bụi.

“Đệch mợ mày, mày là cái thá gì, dám bắt nạt người lớp 5 bọn tao à, muốn chết hả!” Nam sinh lớp 5 thấy thế liền hùa nhau xông lên, định đánh hội đồng kẻ khiêu khích ngông cuồng này.

17 tuổi, cái tuổi vẫn còn rất hiếu thắng và dễ kích động, có đánh nhau thì chắc chắn phải hùa vào cùng đánh. Nhất là khi thấy một kẻ khiêu khích ngông cuồng cố tình gây sự xuất hiện.

Tuy nhiên, mặc kệ nam sinh lớp 5 đông như kiến cỏ, nam sinh kia lấy một địch mười mấy, khí thế vẫn luôn áp đảo mạnh mẽ.

Chẳng bao lâu, trên mặt đất bắt đầu xuất hiện vết máu. Các nữ sinh lớp 5 nhìn thấy, sợ hãi khóc thét lên, gọi thầy cô mau đến.

Tình thế ngày càng mất kiểm soát, người can ngăn và người đánh nhau lẫn lộn vào nhau, không phân biệt được ai với ai.

Rất nhanh sau đó, hai nam sinh lớp 7 khác có chiều cao trên 1m80 cũng chạy sang lớp 5 tham chiến, còn tự tin gào lên: “Hôm nay đứa nào muốn nhập viện thì nhào vô! Nhanh lên, ông đây cho chúng mày nằm đo đất hết!”

Lúc này, hiệu trưởng vẫn đang trên bục tuyên dương tấm gương hạnh kiểm tiêu biểu, đang trao bằng khen.

Bên dưới sân trường đã loạn thành một đoàn. Học sinh đều quay đầu lại xem đánh nhau.

Chẳng ai còn tâm trí đâu mà xem ngôi sao hạnh kiểm là ai, mọi người chỉ muốn xem đám anh em đánh nhau kia rốt cuộc là ai mà ngông cuồng thế, mẹ kiếp… hiệu trưởng đang đứng sờ sờ trên bục giảng đạo đức mà còn dám đánh nhau to thế này.

Các giáo viên chủ nhiệm lúc này đều đang đứng cuối hàng, tranh thủ tám chuyện với nhau.

Dám đánh nhau lúc này, còn coi vương pháp ra gì nữa không.

Đến khi mọi người nhìn rõ ba kẻ đánh nhau của lớp 7 là ai, thì chẳng ai còn ngạc nhiên nữa.

Hết cách rồi, ba kẻ “cool guy” trùm trường Triều Lệ vốn dĩ đã ngông nghênh như vậy mà.

Bọn họ quả nhiên là băng đảng ngang ngược nhất.

Vốn liếng tự thân quá khủng, thân thủ cực tốt, ra tay quá tàn nhẫn, đám nam sinh lớp 5 xông lên vây đánh cũng chẳng ăn thua gì.

“Thầy Ngô này, kỳ thi tháng này, biết đâu học sinh mới chuyển đến lớp thầy lại vượt qua Lâm Du Hân lớp chọn bọn tôi đấy.” Cảnh Mẫn là chủ nhiệm lớp 5 đang có ý đồ thăm dò Ngô Nhân Ái. “Lần này thầy vớ được bảo bối thật rồi.”

Hai người họ đứng khá xa, quay lưng lại với học sinh để nói chuyện, vẫn chưa phát hiện ra phía sau đã loạn cào cào.

“Đâu có, chưa thi mà, mọi chuyện vẫn chưa biết trước được. Nhưng mà em học sinh mới lớp tôi đúng là thành tích tốt thật, học cái gì cũng nhanh. Đến cô Mạch dạy nhạc còn khen em ấy.”

Ngô Nhân Ái vẫn đang thao thao bất tuyệt tự hào về học bá lớp mình.

Hai người nói xong chuyện này, lại quay sang bàn tán về những học sinh lớp mình đang đứng trên bục nhận bằng khen hạnh kiểm.

“Phải đấy, học sinh hai lớp chúng ta đều ngoan đặc biệt. Toàn là con ngoan trò giỏi, đứa nào cũng biết nghe lời, dạy dỗ cũng đỡ tốn công sức.”

Lời vừa dứt, mấy giáo viên chủ nhiệm lớp khác như phát điên, cùng nhau chạy đến tìm Cảnh Mẫn, hét lên: “Cô Cảnh, mau đến xem lớp cô kìa, đánh nhau chảy máu rồi.”

“Thầy Ngô, hình như là ba cậu lớp thầy đang gây sự đấy! Mau vào can đi! Hiệu trưởng và chủ nhiệm đều đang nhìn kìa!”

Hiệu trưởng ở trên bục cờ thở hồng hộc, cầm micro quát lớn: “Cảnh Mẫn lớp 12-5, Ngô Nhân Ái lớp 12-7, hai người không quản được học sinh lớp mình phải không?! Nhìn xem hai lớp cô cậu nháo nhào thành cái dạng gì rồi!”

“Chuyện gì thế?” Cảnh Mẫn nãy giờ mãi chém gió với Ngô Nhân Ái lúc này mới quay đầu lại nhìn về phía lớp 5. “Ối trời ơi!”

Trong dòng người chen lấn xô đẩy, hơn một nửa nam sinh lớp 5 đã tham gia vào cuộc hỗn chiến.

Một đám nam sinh mặc đồng phục giống nhau lao vào nhau như thiêu thân.

Đối thủ là ba nam sinh cũng mặc đồng phục, dáng người cao lớn, tay dài chân dài, đầu cứng, nắm đấm rắn, húc đầu hai cái, đá chân hai cái là đám nam sinh lớp 5 bị đánh cho không tìm thấy phương hướng.

Trên mặt đất đã vương đầy máu.

Cảnh Mẫn cuống cuồng lao tới.

Ngô Nhân Ái bình tĩnh nhìn kỹ lại, kia chẳng phải là ba cậu học trò cưng mà thầy chỉ hy vọng chúng nó ngoan ngoãn học hết cấp ba, rồi dựa vào nhan sắc trời ban để vào showbiz làm nam minh tinh sao?

Thế mà dám ngang nhiên đi “solo” cả đám nam sinh lớp 5 ngay trong giờ hiệu trưởng phát biểu.

Thật sự là ngông cuồng đến vô pháp vô thiên mà.

Ngô Nhân Ái chạy như điên tới quát tháo: “Tần Ngọc Ngôn! Lương Đình Không! Ngũ Minh Vĩ! Ba đứa em điên rồi à! Dừng tay ngay cho tôi! Hiệu trưởng vẫn đang nói chuyện đấy!”

“Các em đứng đây xem kịch hay đấy à? Mau vào lôi bọn nó ra cho tôi!” Ngô Nhân Ái gọi nam sinh lớp 7 vào can ngăn ba người kia.

Mắt ba người họ đỏ ngầu, cổ nổi gân xanh.

Đặc biệt là Lương Đình Không, anh đang túm lấy Trần Chiêu Minh của lớp 5 mà đấm túi bụi, đánh đến mức người Trần Chiêu Minh đầy máu. Còn anh thì chẳng xây xước chút nào.

“Tôi nói các em đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, còn đánh thì đánh vào người tôi đây này, hôm nay các em đánh chết tôi luôn đi.” Ngô Nhân Ái lao vào can ngăn.

“Đừng đánh nữa, xảy ra án mạng bây giờ.” Nữ sinh lớp 5 sợ đến phát khóc.

Trịnh Cũng và Hà Lan đứng lặng trong đám đông, vẻ mặt căng thẳng, im như thóc. Họ rõ mười mươi lý do Lương Đình Không phát rồ lên đánh Trần Chiêu Minh. Nhưng có chết họ cũng không dám hé răng, chuyện này mà lộ ra thì cả đám cùng bị kỷ luật.

“Lương Đình Không! Dừng tay cho tôi!” Ngô Nhân Ái hiếm khi kích động đến thế.

Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ đều đã dừng tay, nhưng Lương Đình Không vẫn bỏ ngoài tai, anh tiếp tục giã vào Trần Chiêu Minh.

Trần Chiêu Minh đã rơi vào thế hạ phong, không chống đỡ nổi, miễn cưỡng đánh trả nhưng toàn là khua chân múa tay trong vô vọng.

Khác hẳn với vẻ mồm mép tép nhảy cùng nụ cười lưu manh thường ngày, Lương Đình Không lúc này im lặng từ đầu đến cuối. Anh lẳng lặng ‘xử lý’ Trần Chiêu Minh với vẻ mặt âm trầm đáng sợ. Toàn thân căng cứng, lực tấn công như được buff ‘full bình’, tàn nhẫn và dứt khoát như biến thành một người hoàn toàn khác. 

Đây mới là Lương Đình Không thực sự sau khi tháo bỏ lớp mặt nạ.

Mặt Trần Chiêu Minh đầy máu, cậu ta bắt đầu hoảng loạn tìm cách trốn thoát khỏi Lương Đình Không.

“Đại Tần, thu dọn tàn cuộc đi. Thế là đủ rồi.” Ngũ Minh Vĩ thấy Lương Đình Không thực sự hơi mất kiểm soát, cậu ta liếc nhìn Tần Ngọc Ngôn, hai người xông vào mới lôi được Lương Đình Không ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 22 | Đọc truyện chữ