Tối hôm đó, Cận Tông làm xong bài thi, tranh thủ gội đầu. Gội xong, cô ngồi trước gương sấy tóc. Vương Nhứ Lam thu quần áo ngoài ban công vào, mang đến cho cô.

Thấy cô sấy thẳng mái tóc đen dày dài đến thắt lưng, buông xõa trên vai mượt mà như lụa, óng ả tuyệt đẹp, Vương Nhứ Lam không kìm được cảm thán: “A Tông nhà ta đẹp quá, tóc đẹp thế này nên con đừng uốn hay nhuộm gì nhé.”

“Bà ơi, nếu cháu cắt tóc ngắn thì có đẹp không?” Cận Tông đột nhiên hỏi.

Vương Nhứ Lam hỏi: “Ngắn cỡ nào?”

“Đầu đinh ạ.” Cận Tông đáp.

“Đừng đùa, chắc chắn là xấu chết đi được.” Vương Nhứ Lam gạt phắt ý định đó đi. “Con gái con đứa ai lại đi cắt đầu đinh chứ.”

Cận Tông nhớ lại hôm nay Hà Lan và Trịnh Cung bắt cô phải làm như vậy.

Nếu cô cắt thật, liệu họ có tha cho cô không? Chắc chắn là không. Thế nên cũng chẳng cần phải phí công làm gì.

Hôm đến studio của Phương Tề Hân, Lương Đình Không đã vứt mất con dao của cô. Mấy ngày nay đi học cô luôn cảm thấy bất an, may mà chưa ai tìm cô gây sự.

Cô cũng từng nghĩ đến việc mua con dao khác, nhưng cô biết rõ đó không phải là kế lâu dài.

Những kẻ ranh ma như Hà Lan sẽ biết ngay con dao trong cặp Cận Tông chỉ là vật trang trí, là trò khôn vặt dọa người. Cô muốn thi vào đại học tốt, muốn có một tương lai xán lạn, cô sẽ không làm bất cứ điều gì mà một học sinh ngoan không nên làm.

Cho nên, dù cô có mua thêm một con dao khác để trong cặp, phô trương thanh thế, cũng chẳng có tác dụng gì.

Cận Tông rầu rĩ suy nghĩ, thời hạn ba ngày sắp đến, cô phải làm sao để tự bảo vệ mình đây.

“Hôm nay bà đi chợ mua thức ăn, bà gặp mẹ thằng Cố Khuynh đấy.” Vương Nhứ Lam gấp quần áo cất vào tủ cho Cận Tông, quay sang kể chuyện về Cố Khuynh – người nổi tiếng của khu hẻm Hòe Tửu.

Ở hẻm Hòe Tửu, từ già trẻ lớn bé không ai là không biết Cố Khuynh.

Cố Khuynh bằng tuổi Cận Tông, từng học chung trường nghề Đình Lâm với cô, là một tên lưu manh chính hiệu, đám thanh niên lăn lộn ngoài xã hội ở thành phố Vân đều gọi anh ta là đại ca.

“Bà hỏi Cố Khuynh đi đâu rồi, sao học hành chưa xong mà người đã biến mất tăm. Mẹ nó bảo Cố Khuynh đi kiếm tiền rồi. A Tông à, dạo này Cố Khuynh có liên lạc với cháu không?”

“Không ạ.” Cận Tông lắc đầu.

“Nó đẹp trai thế, khối cô bé chủ động theo đuổi. Có dạo bà thấy nó hay đưa con về, có phải hai đứa là…”

Vương Nhứ Lam ít khi quản Cận Tông, bà biết cô là đứa trẻ hiểu chuyện, sẽ không làm điều gì vượt quá giới hạn.

Nhưng Cố Khuynh quả thực quá hư hỏng, đậm chất du côn phố phường, chuyện gì cũng dám làm. Có thời gian Cận Tông qua lại với Cố Khuynh nhiều, không phải Vương Nhứ Lam không nghe mấy bà hàng xóm bàn ra tán vào.

Họ bảo: “Bà Nhứ Linh ơi, có người tận mắt thấy cháu gái bà đi nhà nghỉ với thằng Cố Khuynh hư hỏng kia đấy. Bà không quản con bé đi à? Nhỡ bụng ễnh ra đấy thì làm thế nào.”

Lúc đó Vương Nhứ Lam chỉ đáp lại: “Thế thì càng tốt, Cố Khuynh đẹp trai, cháu gái tôi cũng xinh đẹp, hai đứa nó mà sinh con thì đứa bé chắc chắn đẹp như tranh vẽ.” Bà chỉ mạnh miệng ngoài mặt thế thôi.

Chứ trong lòng Vương Nhứ Lam nghĩ, nếu Cận Tông có tìm bạn trai thì chắc chắn phải tìm người tốt hơn Cố Khuynh gấp trăm lần.

Bởi vì từ nhỏ cô đã mất bố, sau lại bị mẹ bỏ rơi, số phận đã quá khổ rồi, không thể đi theo một tên lưu manh phố phường như Cố Khuynh để chịu khổ thêm nữa.

“Chẳng có chuyện như bà nghĩ đâu.” Cận Tông khẳng định chắc nịch với bà nội hay nghi thần nghi quỷ.

“Thế sao hai đứa hay đi nhà nghỉ cùng nhau? Người ta thấy hết cả đấy.”

“Đợt đó anh ấy đánh nhau bị thương ở lưng, bị chém mấy nhát, cần bôi thuốc mà anh ấy tự bôi không được. Anh ấy không dám về nhà sợ mẹ anh ấy phát hiện nên nhờ cháu ngày nào cũng đến bôi thuốc giúp ạ.”

“Chỉ thế thôi à?”

“Chứ còn gì nữa ạ?”

“Cháu có thích nó không?” Vương Nhứ Lam hỏi.

“Không ạ.” Cận Tông lắc đầu.

“Thật sự không à?” Vương Nhứ Lam thấy vẻ mặt cô rất kiên định.

“Cố Khuynh đẹp trai thế mà cháu không mảy may rung động sao?” Trong đám trẻ lớn lên ở hẻm Hòe Tửu, Cố Khuynh là đứa đẹp trai nhất.

Cao lớn cường tráng, chiều cao 1m88 đi đến đâu cũng nổi bật, khuôn mặt góc cạnh nam tính, sức hút bùng nổ. Suốt ngày phóng túng lượn lờ khắp phố phường, chỉ cần ném một ánh mắt hoang dại hững hờ là đủ khiến các cô gái trẻ thần hồn điên đảo.

Vương Nhứ Lam nghe người ta đồn, rất nhiều cô gái sẵn sàng dâng hiến tất cả để được lên giường với hắn.

Bạn gái bên cạnh Cố Khuynh thay đổi liên tục như đèn kéo quân.

“Không đâu ạ. Anh ấy chỉ là anh trai cháu thôi. Hồi nhỏ bà nằm viện, anh ấy thường chăm sóc cháu, giờ anh ấy cần giúp đỡ cháu cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được.” Cận Tông thản nhiên nói.

Không ngờ Cận Tông lại là ngoại lệ. Cô thực sự không thích kiểu con trai như Cố Khuynh.

“Vậy cháu thích kiểu người thế nào?” Vương Nhứ Lam không nhịn được tò mò về gu thẩm mỹ của cháu gái.

Trong đầu Cận Tông thoáng hiện lên một hình ảnh, nhưng cô nhanh chóng gạt nó đi.

“Cháu á, cháu chỉ thích bản thân cháu và bà thôi. Đợi thi đại học xong, hẻm Hòe Tửu bị giải tỏa, cháu sẽ đưa bà đến nơi khác sống. Cháu sẽ kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, mua nhà to ơi là to, cho bà khám bác sĩ giỏi nhất, ngày nào hai bà cháu mình cũng ăn một bàn đầy thức ăn ngon, không bao giờ phải lo ngày mai thiếu tiền tiêu nữa.”

Cận Tông mỉm cười, khao khát viễn cảnh cuộc sống tươi đẹp của hai bà cháu sau một năm nữa.

Vương Nhứ Lam đưa tay vuốt trán cô, cười bảo: “Bây giờ sinh viên đại học nhan nhản, chẳng đáng giá đâu cháu, dù cháu có đỗ trường tốt thì ra trường cũng đi làm thuê cho người ta thôi.”

“Ôi dào… Bà ơi… Bà đừng có dội gáo nước lạnh vào cháu thế chứ.” Cận Tông sà vào lòng bà nội, nũng nịu nói, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Cũng có những lúc cô mềm mại, yếu đuối, đó là khi ở bên bà nội, hai bà cháu nương tựa vào nhau.

“Được rồi, bà không dội nước lạnh vào cháu nữa. A Tông nhà mình ấy à, chỉ cần thi đại học xong là sẽ lột xác, trở thành người đứng trên đỉnh kim tự tháp xã hội cho xem.”

Đêm khuya thanh vắng, hai bà cháu thủ thỉ tâm tình.

“Nói bà nghe, ai bắt cháu cắt tóc?” Vương Nhứ Lam v**t v* mái tóc mượt như lụa của thiếu nữ, hỏi.

“Không có ai đâu ạ.” Cận Tông nói.

“Có phải cháu bị bắt nạt không? Nói đi, bà lên trường làm cho ra lẽ.”

“Thật sự không có mà bà.” Cận Tông nhắc lại lần nữa.

Ba ngày sau, tóc Cận Tông vẫn dài như cũ.

Hôm nay là thứ Sáu, cũng là sinh nhật Trịnh Cung. Trịnh Cung mời rất nhiều bạn bè trong trường đến dự tiệc sinh nhật tại quán bar Huyễn Đảo vào lúc 8 giờ tối.

Lương Đình Không đương nhiên nằm trong danh sách khách mời.

6 giờ chiều, Lương Đình Không và Cận Tông đang ở phòng học nhạc luyện hát.

Cô Mạch Cầm tuyển chọn 100 học sinh trong khối 12 để lập thành đội hợp xướng Quốc tế ca biểu diễn trong đêm hội kỷ niệm thành lập trường.

Cận Tông bị Lương Đình Không lôi vào. Cô Mạch Cầm muốn anh hát, nhưng anh không chịu.

Cô Mạch Cầm càng muốn anh hát, lại còn muốn anh đứng ở vị trí center. Tiêu chuẩn chọn đội hợp xướng 100 người của cô Mạch Cầm chẳng khác nào tiêu chuẩn tuyển chọn nhóm nhạc thần tượng: Đầu tiên là phải có nhan sắc, tiếp theo là phải có khí chất, và phải có tài năng đặc biệt.

Tất nhiên, biết hát là yếu tố then chốt.

Trong mắt cô Mạch Cầm, Lương Đình Không là soái ca số một số hai của trường Triều Lệ, là gương mặt đại diện nhan sắc của trường, cực kỳ thích hợp đứng trung tâm.

Ngoài ra, anh còn chơi piano giỏi, hát lại càng hay.

Anh chính là học trò cưng mà cô Mạch Cầm nhắm tới.

Cô Mạch Cầm đích thân đến lớp 7 tìm anh mấy lần, anh đều từ chối. Cuối cùng, anh bảo nếu bạn cùng bàn của anh tham gia hợp xướng cùng thì anh mới chịu hát.

Thế là cô Mạch Cầm lôi luôn cô nữ sinh mới chuyển trường này vào đội.

Bị bắt lính, Cận Tông cảm thấy rất khó hiểu, nhưng nhớ lại lần trước bị cô Mạch Cầm bắt hát trước cả lớp rồi bị cười nhạo, cô cũng muốn học hát bài này cho tử tế.

Cô là học bá, không chỉ trong việc học kiến thức sách vở, mà cô còn có cái tính hiếu thắng, cái gì không biết thì phải học cho bằng biết, học cho bằng giỏi mới thôi.

Vì thế, sau giờ học thứ Sáu này, Cận Tông cùng Lương Đình Không và vài học sinh lớp 7 khác ở lại phòng nhạc luyện hát.

Phần hát của họ đã được cô Mạch Cầm phân công, cô nói họ tự luyện tập trước, sau này sẽ đến đại lễ ghép với các bạn khác trong khối.

Hôm nay tập hát cùng họ còn có Ngũ Minh Vĩ.

Mấy ngày nay Cận Tông giúp Ôn Diễm chuyển vài món quà nhỏ cho Ngũ Minh Vĩ, nên Ngũ Minh Vĩ và cô cũng trở nên thân thiết hơn đôi chút.

Trong phòng học, Cận Tông cầm tờ lời bài hát tự luyện một mình. Lương Đình Không và Ngũ Minh Vĩ ngồi bên cạnh nghe mà cười bò.

Cận Tông biết họ cười vì cô hát lệch tông, ngũ âm không đầy đủ. Cô khác họ, hồi nhỏ gia cảnh khó khăn, cô chưa từng được học nhạc. Cô không thích hát hò, bạn bè cũng ít, chẳng ai rủ cô đi karaoke bao giờ.

Thấy cô nghiêm túc đứng đó đọc lời bài hát chứ không phải hát: “Vùng lên, hỡi các nô lệ thế gian, vùng lên, hỡi ai cực khổ bần hàn, sục sôi nhiệt huyết trong tim đầy chứa…”, hai chàng trai cười đến mức không thở nổi.

Cận Tông biết họ đang cười mình nhưng cũng mặc kệ, cô tự mình hát xong phần của mình một cách vui vẻ rồi đeo cặp lên, dứt khoát định ra về.

Lương Đình Không duỗi đôi chân dài ra, chắn ngang đường đi của cô, hỏi: “Đi đâu đấy?”

“Đi làm ở cửa hàng tiện lợi, hôm nay cuối tuần, tôi có ca trực.” Cận Tông trả lời.

Lương Đình Không hất cằm: “Thế còn tôi thì sao?”

Ngũ Minh Vĩ ngồi bên cạnh, duỗi dài chân, tay cầm lon nước tăng lực ướp lạnh mà Cận Tông đưa cho lúc tan học, cậu ta ngồi hóng chuyện hai người.

“Cậu thì sao chứ? Liên quan gì đến tôi.” Cận Tông đáp trả mỉa mai, làm như họ đang yêu nhau không bằng, vì cô bận việc chính nên bỏ rơi anh khiến anh không vui vậy.

“Hôm nay cậu không giảng bài à? Học bá, tôi có bài thi Hóa được 28 điểm đây này, cậu phải giảng cho tôi chứ.”

Họ đang ngồi ở hàng ghế bậc thang trong phòng nhạc, ghế bọc nệm có ba hàng. Họ ngồi hàng thứ ba, lối đi rất hẹp. Chân Lương Đình Không duỗi thẳng chắn ngang lối đi một cách ngang ngược, Cận Tông không qua được.

Ống quần đồng phục của anh chạm vào đầu gối tr*n tr** nhỏ nhắn của cô.

“Hôm nay cuối tuần, tôi có việc, cậu cũng có việc, nên nghỉ một hôm đi.” Cận Tông biết tối nay Lương Đình Không phải đi dự sinh nhật Trịnh Cung. Trịnh Cung còn đang chờ công khai quan hệ với anh. Đêm nay là lễ hội cuồng hoan của bọn họ.

Bên cạnh Lương Đình Không luôn có các cô gái vây quanh, Trịnh Cung muốn mượn đêm nay để trói chặt lấy anh.

“Sao lại không giảng, sao chuyện học hành có thể nói dừng là dừng được?” Kẻ đứng bét khối nghiêm túc tuyên bố, dù là cuối tuần cũng không thể ngừng học tập.

“Tối nay sinh nhật bạn gái cậu đấy. Đi mà hầu hạ người ta cho tốt vào.” Cận Tông sải đôi chân dài miên man, bước qua chướng ngại vật Lương Đình Không đang chắn ngang trước mặt.

Chiếc váy xếp ly xòe rộng như đóa hoa loa kèn, lướt nhẹ qua ống quần nam sinh đầy khiêu khích.

Cận Tông hóa giải sự ngăn cản của anh một cách đẹp mắt, sau đó đeo cặp, bỏ đi một cách ngầu lòi.

Ngũ Minh Vĩ ngồi bên cạnh chứng kiến cảnh này, huýt sáo một tiếng: “Uầy, hoang dại phết.”

Cô mặc quần bảo hộ dưới váy ngắn, không sợ lộ hàng, nhưng hành động bước qua chân Lương Đình Không như vậy trông vẫn vô cùng ái muội.

“Nói linh tinh.”

Lương Đình Không nhếch môi, anh nghiền ngẫm cảm giác va chạm khi cô vừa bước qua g*** h** ch*n anh, đáy mắt thoáng hiện lên chút ánh sáng khó đoán.

Đợi Cận Tông đi khuất, Ngũ Minh Vĩ hỏi: “Tối nay mày có đi không đấy? Hôm nay Trần Chiêu Minh đến giục mấy lần rồi. Trịnh Cung rêu rao với mọi người mày là bạn gái cậu ta, nếu mày không đi, chắc chắn cậu ta sẽ làm loạn lên, không chừng lại tìm bạn nhỏ cùng bàn của mày gây sự đấy.”

Lương Đình Không cầm tờ lời bài hát trên tay, nhàn nhạt nói: “Thì đi thôi. Đi để cho mọi người biết rõ ông đây có phải bạn trai cậu ta hay không.”

Buổi tối, nhóm Lương Đình Không đi dự sinh nhật Trịnh Cung, còn Cận Tông làm việc tại cửa hàng tiện lợi trên đường Đình Lâm.

Cả buổi tối không có chuyện gì xảy ra, tối thứ Sáu khách hàng lại vắng hơn thường lệ.

Vì học sinh nội trú đều tranh thủ cuối tuần về nhà, Cận Tông làm xong một đề thi tổng hợp Khoa học Tự nhiên, sau đó cô lấy một cuốn tiểu thuyết ra đọc.

11 giờ đêm, tiểu thuyết đọc đến trang 57 thì Trịnh Cung và Trần Chiêu Minh ập đến, đi cùng còn có Hà Lan và mấy tên đàn em hay bám đuôi họ.

Cận Tông biết hôm nay là hạn chót Trịnh Cung đưa ra, nhưng cô vẫn không cắt tóc.

Trông Trịnh Cung rất tức giận. Mới 11 giờ mà họ đã xuất hiện ở đây, xem ra tiệc sinh nhật không được vui vẻ cho lắm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta đanh lại, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ánh mắt hằn học, trông cực kỳ khó ở.

Linh cảm họ đến để gây sự, Cận Tông đứng dậy khỏi quầy thu ngân, cầm lấy điện thoại định báo cảnh sát.

Trần Chiêu Minh hùng hổ lao tới, giật phắt điện thoại của cô. “Định gọi ai cứu viện hả? Hôm nay mày không thoát được đâu, nợ cũ nợ mới chúng ta tính một thể!”

Trịnh Cung đi đến kệ hàng đồ dùng sinh hoạt ở góc cuối, chọn một cây kéo, yêu cầu Cận Tông tính tiền.

“Tao muốn mua cây kéo này.” Trịnh Cung nói.

Hiểu được ý đồ mua kéo của cô ta, Cận Tông lùi lại phía sau.

Trần Chiêu Minh đưa tay, lôi xềnh xệch Cận Tông từ sau quầy thu ngân ra ngoài.

“Con đ* lẳng lơ, hôm nay tao cắt tóc miễn phí cho mày, đảm bảo tuần sau mày đến trường sẽ khiến cả trường lác mắt.”

Mặt Trịnh Cung vẫn âm u, đôi mắt đỏ hoe. Hôm nay là sinh nhật cô ta mà chẳng có chút không khí vui vẻ nào của chủ nhân bữa tiệc.

Cận Tông đoán chắc đã xảy ra chuyện gì đó ở tiệc sinh nhật, và chuyện này chắc chắn có liên quan đến Lương Đình Không.

Mấy người nhanh chóng khống chế Cận Tông đang liều mạng vùng vẫy. Trịnh Cung xé vỏ bọc cây kéo, đưa một nhát cắt phăng mái tóc đuôi ngựa của Cận Tông.

“Xoẹt” một tiếng, mái tóc đuôi ngựa dài đến thắt lưng bỗng chốc bị cắt ngắn ngủn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 21 | Đọc truyện chữ