Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 68: Long Ngâm Chấn Thiên

Tia sét tím trong miệng Tiểu Hắc không được bắn ra ngay lập tức. Thay vào đó, nó bùng nổ ngược trở lại, nuốt chửng lấy cơ thể nhỏ bé của con rắn.

"Chít... GÀO!!!"

Tiếng kêu của Tiểu Hắc ban đầu còn là tiếng rít chói tai của loài rắn, nhưng ngay sau đó chuyển hóa thành một âm thanh trầm đục, uy nghiêm, vang vọng khắp trời đất, khiến màng nhĩ của mọi sinh vật trong bán kính mười dặm rung lên bần bật.

Đó là tiếng Long Ngâm.

Trần Trường Sinh, dù đang kiệt sức, cũng phải trợn mắt nhìn trân trân vào sủng vật của mình.

Cơ thể nhỏ bé bằng ngón tay cái của Tiểu Hắc bắt đầu phình to với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Lớp da cháy đen bên ngoài vỡ vụn, để lộ ra những chiếc vảy mới màu đen tuyền, lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo. Mỗi chiếc vảy to bằng cái mâm, xếp chồng lên nhau như bộ giáp của chiến thần.

Rắc! Rắc! Rắc!

Tiếng xương cốt phát triển nghe giòn giã như tiếng sấm nổ.

Từ kích thước con giun đất, Tiểu Hắc hóa thành con trăn khổng lồ, rồi tiếp tục dài ra... mười mét... hai mươi mét... năm mươi mét!

Một thân hình khổng lồ uốn lượn giữa không trung, che khuất cả ánh mặt trời đỏ quạch của huyết trận.

Nhưng sự thay đổi không chỉ dừng lại ở kích thước.

Dưới bụng nó, bốn cái chân mập mạp với móng vuốt sắc lẹm xé toạc lớp da chui ra. Trên cái đầu to lớn, hai khối u sưng tấy cuối cùng cũng nứt ra, mọc lên hai chiếc sừng thẳng tắp, nhọn hoắt, tỏa ra lôi quang tím biếc.

Không còn là rắn.

Không còn là trăn.

Đây chính là Giao Long!

Một luồng uy áp thuộc về huyết mạch thượng cổ tràn ra, cuốn phăng đi đám bụi mù và chướng khí xung quanh. Cây cối trong rừng rạp mình xuống, chim thú run rẩy phủ phục.

Đây là uy áp của cấp bậc Nguyên Anh!

Nhờ hấp thụ thiên kiếp của hai tu sĩ Kim Đan, cộng thêm huyết mạch Long tộc được kích hoạt bởi ý chí bảo vệ mãnh liệt học được từ Trần Trường Sinh, Tiểu Hắc đã một bước lên trời, vượt qua gông cùm của loài yêu thú hạ đẳng để lột xác thành Linh Thú cao cấp.

Ma Tử đang lồm cồm bò dậy, nhìn thấy cảnh tượng này thì mặt cắt không còn giọt máu. Hai chân hắn run lẩy bẩy, Vạn Độc Đỉnh trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

"Giao... Giao Long? Tại sao... Tại sao một tên Trúc Cơ lại có sủng vật là Giao Long cấp Nguyên Anh?"

Hắn gào lên trong tuyệt vọng. Một tên quái vật mình đồng da sắt đã đủ khiến hắn đau đầu, giờ lại thêm một con rồng biết phóng điện? Ông trời đang trêu ngươi hắn sao? Tiểu Hắc bay lượn một vòng trên không trung, cái đuôi dài quét qua làm sập một góc rừng. Nó cúi cái đầu khổng lồ xuống, đôi mắt to như hai cái đèn lồng tím rực nhìn chằm chằm vào Ma Tử nhỏ bé dưới đất.

Trong đôi mắt đó, không còn sự ngây ngô tham ăn thường ngày. Chỉ còn lại sự uy nghiêm và sát khí lạnh lùng.

Một giọng nói vang lên trong đầu tất cả mọi người có mặt tại đó. Giọng nói vẫn còn chút non nớt của một đứa trẻ, nhưng âm điệu lại chậm rãi, già dặn và mang theo sức nặng ngàn cân:

"Kẻ nào... dám đụng đến... chủ nhân của ta?"

Trần Trường Sinh đứng dưới chân con rồng khổng lồ, ngước nhìn cái bóng vĩ đại đang che chở cho mình. Hắn bỗng cảm thấy sống mũi cay cay.

Mới ngày nào nó còn là con rắn nhỏ chui ra từ quả trứng hắn nhặt được, tranh ăn từng miếng thịt nướng, quấn lấy cổ hắn ngủ khì. Giờ đây, nó đã trưởng thành, trở thành một bức tường thành vững chãi chắn trước mặt hắn.

"... lớn nhanh quá...đúng là nuôi không tốn cơm" Trần Trường Sinh lẩm bẩm, nở một nụ cười méo xệch nhưng đầy tự hào

Tiểu Hắc dường như nghe thấy lời thì thầm của Trần Trường Sinh, nó khẽ liếc mắt xuống nhìn hắn một cái, trong ánh mắt thoáng qua tia tinh nghịch, rồi lại quay ngoắt sang Ma Tử, há cái miệng rộng đầy răng nanh nhọn hoắt.

"Ngươi... làm chủ nhân ta đau... Ngươi phải chết!"

Dòng điện tím trong miệng nó tích tụ lại lần nữa, nhưng lần này, uy lực của nó lớn gấp trăm lần tia sét nhỏ bé lúc trước. Không khí xung quanh miệng rồng bị ion hóa, nổ lách tách.

Ma Tử biết mình không còn đường lui. Hắn điên cuồng rót linh lực ít ỏi còn lại vào Vạn Độc Đỉnh sứt mẻ, hét lên một tiếng tuyệt vọng:

"Huyết Tế - Vạn Độc Bất Xâm!"

Hắn định liều mạng một phen. Nhưng hắn đã quên mất một điều, hắn không chỉ đối mặt với một con rồng.

"Này Tiểu Hắc," Trần Trường Sinh bỗng nhiên lên tiếng, giọng hắn vang vọng, đầy khí thế, "Đánh kẻ ngã ngựa không quân tử... nhưng chúng ta đâu phải quân tử!"

Hắn nhặt một hòn đá dưới đất lên, vận dụng cơ bắp còn sót lại chút sức lực.

"Lên! Hội đồng hắn!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 68 | Đọc truyện chữ