Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 67: Phản Chấn Thức!
Cú đấm của Trần Trường Sinh xé toạc không khí, mang theo một luồng áp lực kinh hồn táng đởm lao thẳng về phía Ma Tử.
"Đừng hòng!"
Ma Tử hét lên, hai tay kết ấn nhanh như chớp. Hắn biết rõ nếu để nấm đấm kỳ quái kia chạm vào người, dù hắn có là Kim Đan hậu kỳ thì cũng khó bảo toàn tính mạng. Tên nhóc này hoàn toàn không tuân theo quy tắc của tu chân giới!
Từ trong túi trữ vật, Ma Tử tế ra một cái đỉnh nhỏ màu xanh lục, chạm khắc hình vạn con rết đang bò lổm ngổm.
"Vạn Độc Đỉnh - Trấn Áp!"
Cái đỉnh nhỏ vừa xuất hiện liền phóng to lên gấp trăm lần, biến thành một ngọn núi nhỏ chắn ngay trước mặt Ma Tử. Đồng thời, từ miệng đỉnh phun ra một luồng khí độc màu xanh đen, đặc quánh như nhựa đường, cuốn lấy kình lực từ cú đấm của Trần Trường Sinh.
Xèo xèo xèo!
Kình lực vô hình va chạm với khí độc, phát ra tiếng ăn mòn ghê rợn. Cú đấm chứa đầy nộ khí của Trần Trường Sinh bị Vạn Độc Đỉnh chặn đứng, nhưng lực chấn động cũng khiến Ma Tử lùi lại vài bước, sắc mặt trắng bệch.
"Tên khốn kiếp..." Ma Tử nghiến răng, ánh mắt đầy vẻ tàn độc, "Ngươi ép ta phải dùng đến chiêu này. Hôm nay, ta sẽ luyện hóa cả ngươi và cái xác rỗng tuếch đó thành Độc Nhân!"
Hắn cắn chóp lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên Vạn Độc Đỉnh.
Oong!
Cái đỉnh rung lên bần bật, tiếng rết kêu lạo xạo vang lên từ bên trong khiến người nghe tê dại da đầu. Vạn Độc Đỉnh bay vút lên cao, xoay tròn, rồi từ từ úp ngược xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Trần Trường Sinh.
Một lực hút kinh hoàng bùng nổ. Không gian xung quanh Trần Trường Sinh bị khóa chặt. Hắn cảm thấy như có ngàn vạn tảng đá đè nặng lên vai, chân không thể nhúc nhích.
"Chết đi!" Ma Tử gầm lên, hai tay đè xuống.
Vạn Độc Đỉnh giáng xuống như thiên thạch rơi.
Trần Trường Sinh ngẩng đầu nhìn cái bóng đen khổng lồ đang che khuất bầu trời. Hắn muốn chạy, nhưng cơ thể đã kiệt quệ sau cú bùng nổ vừa rồi. Hắn muốn đấm, nhưng tay không thể nhấc lên nổi nữa rồi.
Chẳng lẽ kết thúc ở đây sao? Hắn liếc nhìn Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đang nằm bất động phía sau.
"Không..."
Trong khoảnh khắc cái đỉnh khổng lồ chạm vào đỉnh đầu hắn, thời gian như ngừng trôi.
Trần Trường Sinh nhắm mắt lại. Hắn không vận linh lực vì hắn có quá ít, hắn chỉ làm một việc duy nhất mà hắn giỏi nhất đó là gồng.
Hắn gồng cứng từng thớ thịt, từng tế bào, từng khúc xương.
Và trong giây phút sinh tử đó, Ý Chí Bất Khuất trong hắn lại một lần nữa cộng hưởng với Bất Diệt Thánh Thể. Những hoa văn trắng trên da hắn đột ngột thu lại, chìm sâu vào bên trong cơ thể, biến làn da hắn trở nên trơn bóng.
KENG!!!
Một tiếng chuông ngân vang, thanh thúy và chấn động tâm can, vang lên khi Vạn Độc Đỉnh va chạm với đầu Trần Trường Sinh.
Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra.
Trần Trường Sinh không hề bị nghiền nát. Hắn cũng không bị lún xuống đất.
Ngược lại, một luồng sóng xung kích vô hình từ cơ thể hắn bùng phát ra ngoài.
"Cái... cái gì?" Ma Tử trố mắt nhìn.
Hắn thấy Vạn Độc Đỉnh, pháp bảo bản mệnh của hắn, sau khi chạm vào đầu Trần Trường Sinh thì dừng lại một nhịp, sau đó... bị bật ngược trở lại với tốc độ gấp đôi lúc rơi xuống!
Toàn bộ sức mạnh, toàn bộ độc khí, toàn bộ uy áp mà Ma Tử dồn vào đòn đánh, giờ đây bị cơ thể Trần Trường Sinh từ chối tiếp nhận và trả lại nguyên đai nguyên kiện cho chủ nhân.
VÚT!!!
Cái đỉnh khổng lồ bay ngược về phía Ma Tử.
"Không thể nào!!!"
Ma Tử hét lên kinh hoàng. Hắn vội vàng thu hồi pháp quyết, nhưng đã quá muộn.
RẦM!!!
Vạn Độc Đỉnh đập thẳng vào ngực Ma Tử.
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã. Ma Tử phun ra một cơn mưa máu tươi, cả người hắn dính chặt vào cái đỉnh, bay vút đi như diều đứt dây, đâm sầm vào vách núi phía xa, tạo thành một cái hang sâu hoắm.
Bụi mù bay lên.
Yên tĩnh.
Tại chỗ cũ, Trần Trường Sinh vẫn đứng đó, tay chân buông thõng.
Hắn từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn xung quanh. Hắn sờ sờ lên đầu mình.
Rồi hắn nhìn về phía vách núi xa xa, nơi Ma Tử vừa bị dán vào.
"Hả?"
Trần Trường Sinh nhìn xuống hai bàn tay mình, lẩm bẩm:
"Mình... mình vừa làm cái quái gì thế? "
Hắn không biết rằng, Bất Diệt Thánh Thể không chỉ là "chịu đòn". Khi đạt đến một cảnh giới nhất định của ý chí, nó sẽ thức tỉnh "Phản Chấn Thức", khả năng hấp thụ động năng và phản hồi lại 100% thậm chí hơn sát thương vật lý cho kẻ tấn công. Nói nôm na, đánh hắn càng đau, kẻ đánh càng... thốn.
"Khụ khụ..."
Từ trong đống đổ nát đằng xa, Ma Tử lồm cồm bò dậy. Hắn thê thảm hơn bao giờ hết. Vạn Độc Đỉnh đã bị móp một mảng lớn, bản thân hắn thì gãy mấy cái xương sườn, khí tức suy yếu trầm trọng.
Hắn nhìn Trần Trường Sinh với ánh mắt như nhìn thấy quỷ dữ: "Quái vật... Ngươi đúng là quái vật..."
Trần Trường Sinh nghe thấy tiếng động, quay sang nhìn. Thấy Ma Tử chưa chết, sát khí trong mắt hắn lại bùng lên. Dù không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng kẻ địch bị thương là cơ hội tốt nhất.
Nhưng ngay lúc hắn định lao tới bồi thêm một cú, thì một tiếng rít chói tai vang lên bên tai hắn.
CHÍTTTTTT!!!
Tiểu Hắt, con rắn nhỏ màu tím đen nãy giờ trốn kỹ, đột nhiên phóng ra từ sau lưng Trần Trường Sinh.
Nó đã nhìn thấy tất cả. Nó thấy chủ nó bị đánh, thấy chủ nó đau đớn. Và giờ, khi kẻ thù đã suy yếu, dòng máu kiêu hãnh của nó không cho phép nó đứng nhìn nữa.
"Đừng hòng!"
Ma Tử hét lên, hai tay kết ấn nhanh như chớp. Hắn biết rõ nếu để nấm đấm kỳ quái kia chạm vào người, dù hắn có là Kim Đan hậu kỳ thì cũng khó bảo toàn tính mạng. Tên nhóc này hoàn toàn không tuân theo quy tắc của tu chân giới!
Từ trong túi trữ vật, Ma Tử tế ra một cái đỉnh nhỏ màu xanh lục, chạm khắc hình vạn con rết đang bò lổm ngổm.
"Vạn Độc Đỉnh - Trấn Áp!"
Cái đỉnh nhỏ vừa xuất hiện liền phóng to lên gấp trăm lần, biến thành một ngọn núi nhỏ chắn ngay trước mặt Ma Tử. Đồng thời, từ miệng đỉnh phun ra một luồng khí độc màu xanh đen, đặc quánh như nhựa đường, cuốn lấy kình lực từ cú đấm của Trần Trường Sinh.
Xèo xèo xèo!
Kình lực vô hình va chạm với khí độc, phát ra tiếng ăn mòn ghê rợn. Cú đấm chứa đầy nộ khí của Trần Trường Sinh bị Vạn Độc Đỉnh chặn đứng, nhưng lực chấn động cũng khiến Ma Tử lùi lại vài bước, sắc mặt trắng bệch.
"Tên khốn kiếp..." Ma Tử nghiến răng, ánh mắt đầy vẻ tàn độc, "Ngươi ép ta phải dùng đến chiêu này. Hôm nay, ta sẽ luyện hóa cả ngươi và cái xác rỗng tuếch đó thành Độc Nhân!"
Hắn cắn chóp lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên Vạn Độc Đỉnh.
Oong!
Cái đỉnh rung lên bần bật, tiếng rết kêu lạo xạo vang lên từ bên trong khiến người nghe tê dại da đầu. Vạn Độc Đỉnh bay vút lên cao, xoay tròn, rồi từ từ úp ngược xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Trần Trường Sinh.
Một lực hút kinh hoàng bùng nổ. Không gian xung quanh Trần Trường Sinh bị khóa chặt. Hắn cảm thấy như có ngàn vạn tảng đá đè nặng lên vai, chân không thể nhúc nhích.
"Chết đi!" Ma Tử gầm lên, hai tay đè xuống.
Vạn Độc Đỉnh giáng xuống như thiên thạch rơi.
Trần Trường Sinh ngẩng đầu nhìn cái bóng đen khổng lồ đang che khuất bầu trời. Hắn muốn chạy, nhưng cơ thể đã kiệt quệ sau cú bùng nổ vừa rồi. Hắn muốn đấm, nhưng tay không thể nhấc lên nổi nữa rồi.
Chẳng lẽ kết thúc ở đây sao? Hắn liếc nhìn Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đang nằm bất động phía sau.
"Không..."
Trong khoảnh khắc cái đỉnh khổng lồ chạm vào đỉnh đầu hắn, thời gian như ngừng trôi.
Trần Trường Sinh nhắm mắt lại. Hắn không vận linh lực vì hắn có quá ít, hắn chỉ làm một việc duy nhất mà hắn giỏi nhất đó là gồng.
Hắn gồng cứng từng thớ thịt, từng tế bào, từng khúc xương.
Và trong giây phút sinh tử đó, Ý Chí Bất Khuất trong hắn lại một lần nữa cộng hưởng với Bất Diệt Thánh Thể. Những hoa văn trắng trên da hắn đột ngột thu lại, chìm sâu vào bên trong cơ thể, biến làn da hắn trở nên trơn bóng.
KENG!!!
Một tiếng chuông ngân vang, thanh thúy và chấn động tâm can, vang lên khi Vạn Độc Đỉnh va chạm với đầu Trần Trường Sinh.
Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra.
Trần Trường Sinh không hề bị nghiền nát. Hắn cũng không bị lún xuống đất.
Ngược lại, một luồng sóng xung kích vô hình từ cơ thể hắn bùng phát ra ngoài.
"Cái... cái gì?" Ma Tử trố mắt nhìn.
Hắn thấy Vạn Độc Đỉnh, pháp bảo bản mệnh của hắn, sau khi chạm vào đầu Trần Trường Sinh thì dừng lại một nhịp, sau đó... bị bật ngược trở lại với tốc độ gấp đôi lúc rơi xuống!
Toàn bộ sức mạnh, toàn bộ độc khí, toàn bộ uy áp mà Ma Tử dồn vào đòn đánh, giờ đây bị cơ thể Trần Trường Sinh từ chối tiếp nhận và trả lại nguyên đai nguyên kiện cho chủ nhân.
VÚT!!!
Cái đỉnh khổng lồ bay ngược về phía Ma Tử.
"Không thể nào!!!"
Ma Tử hét lên kinh hoàng. Hắn vội vàng thu hồi pháp quyết, nhưng đã quá muộn.
RẦM!!!
Vạn Độc Đỉnh đập thẳng vào ngực Ma Tử.
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã. Ma Tử phun ra một cơn mưa máu tươi, cả người hắn dính chặt vào cái đỉnh, bay vút đi như diều đứt dây, đâm sầm vào vách núi phía xa, tạo thành một cái hang sâu hoắm.
Bụi mù bay lên.
Yên tĩnh.
Tại chỗ cũ, Trần Trường Sinh vẫn đứng đó, tay chân buông thõng.
Hắn từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn xung quanh. Hắn sờ sờ lên đầu mình.
Rồi hắn nhìn về phía vách núi xa xa, nơi Ma Tử vừa bị dán vào.
"Hả?"
Trần Trường Sinh nhìn xuống hai bàn tay mình, lẩm bẩm:
"Mình... mình vừa làm cái quái gì thế? "
Hắn không biết rằng, Bất Diệt Thánh Thể không chỉ là "chịu đòn". Khi đạt đến một cảnh giới nhất định của ý chí, nó sẽ thức tỉnh "Phản Chấn Thức", khả năng hấp thụ động năng và phản hồi lại 100% thậm chí hơn sát thương vật lý cho kẻ tấn công. Nói nôm na, đánh hắn càng đau, kẻ đánh càng... thốn.
"Khụ khụ..."
Từ trong đống đổ nát đằng xa, Ma Tử lồm cồm bò dậy. Hắn thê thảm hơn bao giờ hết. Vạn Độc Đỉnh đã bị móp một mảng lớn, bản thân hắn thì gãy mấy cái xương sườn, khí tức suy yếu trầm trọng.
Hắn nhìn Trần Trường Sinh với ánh mắt như nhìn thấy quỷ dữ: "Quái vật... Ngươi đúng là quái vật..."
Trần Trường Sinh nghe thấy tiếng động, quay sang nhìn. Thấy Ma Tử chưa chết, sát khí trong mắt hắn lại bùng lên. Dù không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng kẻ địch bị thương là cơ hội tốt nhất.
Nhưng ngay lúc hắn định lao tới bồi thêm một cú, thì một tiếng rít chói tai vang lên bên tai hắn.
CHÍTTTTTT!!!
Tiểu Hắt, con rắn nhỏ màu tím đen nãy giờ trốn kỹ, đột nhiên phóng ra từ sau lưng Trần Trường Sinh.
Nó đã nhìn thấy tất cả. Nó thấy chủ nó bị đánh, thấy chủ nó đau đớn. Và giờ, khi kẻ thù đã suy yếu, dòng máu kiêu hãnh của nó không cho phép nó đứng nhìn nữa.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận