Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 627
“Anh Nguyên Lãng,” thanh âm Tròn Tròn lôi trở lại suy nghĩ của anh, sau đó lại nghe Tròn Tròn nói: “USB là cái gì a!”
“Em xem sẽ biết,” Hoắc Nguyên Lãng ho một tiếng, lại nói: “Hiện tại xem luôn đi, lát nữa anh gọi lại cho em.”
Nói xong anh liền cúp điện thoại, sau đó di động lại vang lên, là Tần Thư Ngôn. Lặng im vài giây, anh nghe máy: “Anh Thư Ngôn.”
“USB tôi mở ra rồi,” thanh âm Tần Thư Ngôn không có phập phồng, anh nghe không ra cảm xúc của đối phương. Liền nghe anh ấy lại nói: “Tất cả tư liệu về cậu ngày mai liền sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của tôi, tôi kiến nghị cậu hiện tại không cần có động tác gì.”
Hoắc Nguyên Lãng không nghĩ tới Tần Thư Ngôn sẽ đem sự tình phóng ở bên ngoài giảng, anh trầm mặc vài giây nói: “Được... Anh Thư Ngôn, em thật sự thích Tròn Tròn, em cũng tin tưởng em là người thích hợp với em ấy nhất.”
“A!”
Thanh âm này của Tần Thư Ngôn, làm Hoắc Nguyên Lãng mím môi, anh biết những đối tượng có thể cung cấp cho Tròn Tròn lựa chọn, có mấy người cũng không kém hơn anh. Nhưng kia lại như thế nào? Mọi người công bằng cạnh tranh, các bằng bản lĩnh..
Bên này Tròn Tròn cắm USB vào máy tính, click chuột mở ra, bên trong là một tệp video. Tệp tin được làm từ từng tấm ảnh chụp, trên ảnh chụp tất cả đều là cô.
Thời kỳ sơ sinh, thời thơ ấu, thiếu nữ, cuối cùng dừng lại ở một tấm ảnh hai người bọn họ ngồi cùng nhau. Cô đang đọc sách, anh ngồi bên cạnh chống cằm nhìn cô, ánh mắt ôn nhu triền miên. Sau đó trên màn hình xuất hiện một dòng chữ: Anh nguyện quãng đời còn lại vĩnh viễn cùng em chung khung hình! Tim Tròn Tròn đập có chút nhanh, những tấm ảnh này rất nhiều tấm cô đều chưa từng thấy qua, rất có khả năng là anh chụp trộm. Một người ở phía sau yên lặng chăm chú nhìn bạn lâu như vậy, hơn nữa người này vô luận là tướng mạo hay năng lực, ở bạn cùng lứa tuổi đều là người xuất sắc, điều này không thể không làm cô rung động.
Điện thoại vang lên, mặt trên nhảy lên ba chữ Hoắc Nguyên Lãng. Cô có chút do dự, nghe máy nên nói cái gì? Đồng ý hay là không đồng ý? Do dự vài giây, cô vẫn là nghe điện thoại.
“Anh Nguyên Lãng.”
“Xem xong rồi?” Hoắc Nguyên Lãng hỏi, Tròn Tròn ừ một tiếng, sau đó liền nghe được thanh âm mang theo cười của anh: “Em không cần lập tức hồi phục anh, anh chính là muốn cho em biết anh thích em, thích thật lâu rồi. Sau đó thỉnh em cho anh một cơ hội cùng em tìm hiểu, làm em hiểu biết về anh.”
Tròn Tròn thở phào nhẹ nhõm một hơi, cô thật sợ anh hiện tại hỏi cô có nguyện ý hay không.
“Ngày kia chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm thế nào?” Hoắc Nguyên Lãng lại nói: “Anh nói cho em biết, tay nghề nấu cơm của anh rất tốt, đặc biệt am hiểu nướng BBQ. Đến lúc đó làm cho em ăn thế nào?”
Thanh âm anh tùy ý nghe rất thoải mái, Tròn Tròn không tự chủ được nói tiếng được, sau đó anh liền rất thức thời cúp điện thoại, Tròn Tròn nhìn di động sửng sốt thật lâu.
Từ năm lớp 6 tiểu học, liền có nam sinh đưa giấy nhỏ cho cô, đến bây giờ, nam sinh theo đuổi cô có bao nhiêu cô đều không nhớ rõ. Nhưng không thể nghi ngờ, hành vi của Hoắc Nguyên Lãng làm cô cảm thấy thoải mái nhất. Hơn nữa, anh cũng là người ưu tú nhất.
Kỳ thật cô đối với tình yêu không có quá nhiều ảo tưởng, cô chỉ hy vọng người kết hôn cùng cô, có thể giống bố đối với mẹ như vậy, đặt ở trong lòng bàn tay mà sủng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô cũng hiểu được, vợ chồng giống như bố mẹ rất ít. Đây cũng là nguyên nhân hai anh trai vẫn luôn không kết hôn, bọn họ cũng muốn tìm một người, về sau có thể cùng bố mẹ ân ái như vậy.
Hoắc Nguyên Lãng cúp điện thoại, liền gọi cho Hoắc Việt Trạch. Chờ bên kia chuyển máy, anh nói: “Con hôm nay thổ lộ với một cô gái.”
Hoắc Việt Trạch từ một đống văn kiện đứng dậy: “Con gái nhà ai?”
“Nhà họ Tần, Tròn Tròn.”
Hoắc Việt Trạch sửng sốt một lát, Tần Sơn Hà cùng Lương Hiểu Đào có cô con gái ông là biết, năm trước bộ trưởng Lưu còn nhắc tới, đứa con trai không biết cố gắng nhà ông ta, coi trọng cô bé kia, nhiều lần quấy rầy, kết quả bị người ta hạ độc. Ông ta phải nói bao nhiêu lời hay, Lương Hiểu Đào mới cho t.h.u.ố.c giải.
“Là con bé đó à, con phỏng chừng sẽ không quá thuận lợi.” Chính là cửa ải Tần Sơn Hà kia đều không dễ qua. Đừng nói chức vị ông hiện tại cao bao nhiêu, đối với nhà người khác còn có thể dùng quyền thế áp một áp, nhưng Tần Sơn Hà cùng Lương Hiểu Đào thì không được.
Hoắc Nguyên Lãng đương nhiên biết sẽ không thuận lợi, anh nói: “Con biết, chính là nói với bố một tiếng.”
Hoắc Việt Trạch ừ một tiếng: “Bố biết rồi.”
Hoắc Nguyên Lãng trầm mặc một lát lại nói: “Bố đối với dì Lương....”
“Không có.” Hoắc Việt Trạch thực khẳng định đáp. Nhiều năm như vậy trôi qua, tình cảm lúc trước đã sớm phai nhạt, hiện tại ngẫu nhiên nhớ tới cũng chỉ là buồn bã mà thôi. Lại nói ông trăm công ngàn việc, căn bản không có thời gian nghĩ đến những chuyện nhi nữ tình trường đó.
Tần Thư Ngôn ngày hôm sau thật sự thấy được toàn bộ tư liệu về Hoắc Nguyên Lãng. Kỳ thật, Hoắc Nguyên Lãng tuy rằng nhỏ hơn cậu vài tuổi, nhưng cũng thường xuyên chơi cùng nhau, là người thế nào cậu biết rõ.
Nhưng sự tình đều có cái vạn nhất, đặc biệt là chuyện đời sống cá nhân. Cậu chính là cùng Hoắc Nguyên Lãng có quen thuộc nữa, cũng không có khả năng biết, mỗi ngày buổi tối hắn đều ngủ ở đâu, có hay không phụ nữ bồi.
Không trách cậu nghĩ nhiều, đám tam đại tứ đại ở Kinh Đô này, đời sống thối nát có rất nhiều. Ngược lại giữ mình trong sạch chính là số ít.
Nhìn kỹ xem tư liệu, Tần Thư Ngôn muốn nghiến răng, cái tên Hoắc Nguyên Lãng này đã sớm có ý đồ với Tròn Tròn nhà cậu a! Bất quá đời sống cá nhân của người này xác thật sạch sẽ thực sự. Liền hướng điểm này, có thể cho hắn cùng công chúa nhà cậu kết giao tìm hiểu.
Chỉ là mẹ của Hoắc Nguyên Lãng là ai vẫn luôn là một bí ẩn, nhưng nếu muốn tra, liền phải tra bố hắn, kia không phải người cậu có thể tra. Lại nói, chỉ cần con người Hoắc Nguyên Lãng được, cái khác đều là việc nhỏ.
Cậu bên này thả lỏng, ngày hôm sau Hoắc Nguyên Lãng thực thuận lợi mang theo Tròn Tròn đi dã ngoại.
Hai người lái xe tới khu du lịch Vân Phong Sơn ở Kinh Đô, sau đó vào khu biệt thự bên cạnh khu du lịch. Khu biệt thự này tọa lạc ở sườn núi, xe chạy trên đường núi quanh co một lúc mới đến.
“Em xem sẽ biết,” Hoắc Nguyên Lãng ho một tiếng, lại nói: “Hiện tại xem luôn đi, lát nữa anh gọi lại cho em.”
Nói xong anh liền cúp điện thoại, sau đó di động lại vang lên, là Tần Thư Ngôn. Lặng im vài giây, anh nghe máy: “Anh Thư Ngôn.”
“USB tôi mở ra rồi,” thanh âm Tần Thư Ngôn không có phập phồng, anh nghe không ra cảm xúc của đối phương. Liền nghe anh ấy lại nói: “Tất cả tư liệu về cậu ngày mai liền sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của tôi, tôi kiến nghị cậu hiện tại không cần có động tác gì.”
Hoắc Nguyên Lãng không nghĩ tới Tần Thư Ngôn sẽ đem sự tình phóng ở bên ngoài giảng, anh trầm mặc vài giây nói: “Được... Anh Thư Ngôn, em thật sự thích Tròn Tròn, em cũng tin tưởng em là người thích hợp với em ấy nhất.”
“A!”
Thanh âm này của Tần Thư Ngôn, làm Hoắc Nguyên Lãng mím môi, anh biết những đối tượng có thể cung cấp cho Tròn Tròn lựa chọn, có mấy người cũng không kém hơn anh. Nhưng kia lại như thế nào? Mọi người công bằng cạnh tranh, các bằng bản lĩnh..
Bên này Tròn Tròn cắm USB vào máy tính, click chuột mở ra, bên trong là một tệp video. Tệp tin được làm từ từng tấm ảnh chụp, trên ảnh chụp tất cả đều là cô.
Thời kỳ sơ sinh, thời thơ ấu, thiếu nữ, cuối cùng dừng lại ở một tấm ảnh hai người bọn họ ngồi cùng nhau. Cô đang đọc sách, anh ngồi bên cạnh chống cằm nhìn cô, ánh mắt ôn nhu triền miên. Sau đó trên màn hình xuất hiện một dòng chữ: Anh nguyện quãng đời còn lại vĩnh viễn cùng em chung khung hình! Tim Tròn Tròn đập có chút nhanh, những tấm ảnh này rất nhiều tấm cô đều chưa từng thấy qua, rất có khả năng là anh chụp trộm. Một người ở phía sau yên lặng chăm chú nhìn bạn lâu như vậy, hơn nữa người này vô luận là tướng mạo hay năng lực, ở bạn cùng lứa tuổi đều là người xuất sắc, điều này không thể không làm cô rung động.
Điện thoại vang lên, mặt trên nhảy lên ba chữ Hoắc Nguyên Lãng. Cô có chút do dự, nghe máy nên nói cái gì? Đồng ý hay là không đồng ý? Do dự vài giây, cô vẫn là nghe điện thoại.
“Anh Nguyên Lãng.”
“Xem xong rồi?” Hoắc Nguyên Lãng hỏi, Tròn Tròn ừ một tiếng, sau đó liền nghe được thanh âm mang theo cười của anh: “Em không cần lập tức hồi phục anh, anh chính là muốn cho em biết anh thích em, thích thật lâu rồi. Sau đó thỉnh em cho anh một cơ hội cùng em tìm hiểu, làm em hiểu biết về anh.”
Tròn Tròn thở phào nhẹ nhõm một hơi, cô thật sợ anh hiện tại hỏi cô có nguyện ý hay không.
“Ngày kia chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm thế nào?” Hoắc Nguyên Lãng lại nói: “Anh nói cho em biết, tay nghề nấu cơm của anh rất tốt, đặc biệt am hiểu nướng BBQ. Đến lúc đó làm cho em ăn thế nào?”
Thanh âm anh tùy ý nghe rất thoải mái, Tròn Tròn không tự chủ được nói tiếng được, sau đó anh liền rất thức thời cúp điện thoại, Tròn Tròn nhìn di động sửng sốt thật lâu.
Từ năm lớp 6 tiểu học, liền có nam sinh đưa giấy nhỏ cho cô, đến bây giờ, nam sinh theo đuổi cô có bao nhiêu cô đều không nhớ rõ. Nhưng không thể nghi ngờ, hành vi của Hoắc Nguyên Lãng làm cô cảm thấy thoải mái nhất. Hơn nữa, anh cũng là người ưu tú nhất.
Kỳ thật cô đối với tình yêu không có quá nhiều ảo tưởng, cô chỉ hy vọng người kết hôn cùng cô, có thể giống bố đối với mẹ như vậy, đặt ở trong lòng bàn tay mà sủng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô cũng hiểu được, vợ chồng giống như bố mẹ rất ít. Đây cũng là nguyên nhân hai anh trai vẫn luôn không kết hôn, bọn họ cũng muốn tìm một người, về sau có thể cùng bố mẹ ân ái như vậy.
Hoắc Nguyên Lãng cúp điện thoại, liền gọi cho Hoắc Việt Trạch. Chờ bên kia chuyển máy, anh nói: “Con hôm nay thổ lộ với một cô gái.”
Hoắc Việt Trạch từ một đống văn kiện đứng dậy: “Con gái nhà ai?”
“Nhà họ Tần, Tròn Tròn.”
Hoắc Việt Trạch sửng sốt một lát, Tần Sơn Hà cùng Lương Hiểu Đào có cô con gái ông là biết, năm trước bộ trưởng Lưu còn nhắc tới, đứa con trai không biết cố gắng nhà ông ta, coi trọng cô bé kia, nhiều lần quấy rầy, kết quả bị người ta hạ độc. Ông ta phải nói bao nhiêu lời hay, Lương Hiểu Đào mới cho t.h.u.ố.c giải.
“Là con bé đó à, con phỏng chừng sẽ không quá thuận lợi.” Chính là cửa ải Tần Sơn Hà kia đều không dễ qua. Đừng nói chức vị ông hiện tại cao bao nhiêu, đối với nhà người khác còn có thể dùng quyền thế áp một áp, nhưng Tần Sơn Hà cùng Lương Hiểu Đào thì không được.
Hoắc Nguyên Lãng đương nhiên biết sẽ không thuận lợi, anh nói: “Con biết, chính là nói với bố một tiếng.”
Hoắc Việt Trạch ừ một tiếng: “Bố biết rồi.”
Hoắc Nguyên Lãng trầm mặc một lát lại nói: “Bố đối với dì Lương....”
“Không có.” Hoắc Việt Trạch thực khẳng định đáp. Nhiều năm như vậy trôi qua, tình cảm lúc trước đã sớm phai nhạt, hiện tại ngẫu nhiên nhớ tới cũng chỉ là buồn bã mà thôi. Lại nói ông trăm công ngàn việc, căn bản không có thời gian nghĩ đến những chuyện nhi nữ tình trường đó.
Tần Thư Ngôn ngày hôm sau thật sự thấy được toàn bộ tư liệu về Hoắc Nguyên Lãng. Kỳ thật, Hoắc Nguyên Lãng tuy rằng nhỏ hơn cậu vài tuổi, nhưng cũng thường xuyên chơi cùng nhau, là người thế nào cậu biết rõ.
Nhưng sự tình đều có cái vạn nhất, đặc biệt là chuyện đời sống cá nhân. Cậu chính là cùng Hoắc Nguyên Lãng có quen thuộc nữa, cũng không có khả năng biết, mỗi ngày buổi tối hắn đều ngủ ở đâu, có hay không phụ nữ bồi.
Không trách cậu nghĩ nhiều, đám tam đại tứ đại ở Kinh Đô này, đời sống thối nát có rất nhiều. Ngược lại giữ mình trong sạch chính là số ít.
Nhìn kỹ xem tư liệu, Tần Thư Ngôn muốn nghiến răng, cái tên Hoắc Nguyên Lãng này đã sớm có ý đồ với Tròn Tròn nhà cậu a! Bất quá đời sống cá nhân của người này xác thật sạch sẽ thực sự. Liền hướng điểm này, có thể cho hắn cùng công chúa nhà cậu kết giao tìm hiểu.
Chỉ là mẹ của Hoắc Nguyên Lãng là ai vẫn luôn là một bí ẩn, nhưng nếu muốn tra, liền phải tra bố hắn, kia không phải người cậu có thể tra. Lại nói, chỉ cần con người Hoắc Nguyên Lãng được, cái khác đều là việc nhỏ.
Cậu bên này thả lỏng, ngày hôm sau Hoắc Nguyên Lãng thực thuận lợi mang theo Tròn Tròn đi dã ngoại.
Hai người lái xe tới khu du lịch Vân Phong Sơn ở Kinh Đô, sau đó vào khu biệt thự bên cạnh khu du lịch. Khu biệt thự này tọa lạc ở sườn núi, xe chạy trên đường núi quanh co một lúc mới đến.