Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 626
Lương Hiểu Đào cười kéo Tròn Tròn sang bên cạnh nhỏ giọng nói chuyện: “Con gái có một số quà là không thể nhận, biết chưa.”
Bạn bè của Tròn Tròn, hôm nay khẳng định sẽ tặng quà cho nó. Nếu là quà bình thường nhận cũng liền nhận, nhưng đặc biệt quý giá, hoặc là có ý nghĩa đặc thù, nhất định không thể nhận. Cô chính là biết, đám tiểu t.ử kia, có mấy đứa vẫn luôn âm thầm chờ con gái cô thành niên đâu.
Tròn Tròn thưởng thức một món đồ chơi bằng gỗ nhỏ gật đầu: “Con biết, đồ vật vượt quá 50 vạn con không nhận, nhẫn a, vòng tay gia truyền a cũng không nhận.”
Lương Hiểu Đào sờ sờ đầu nó: “Con lớn rồi, cũng vào đại học, mẹ không phải cấm con yêu đương, chính là chuyện yêu đương chúng ta phải thận trọng.”
Tròn Tròn lại gật đầu: “Con biết.”
Lương Hiểu Đào biết đứa nhỏ nhà mình là đứa trong lòng có chừng mực, không nói thêm nữa. Có một số lời nói nhiều sẽ phản tác dụng. Xem nó lại đang chơi món đồ gỗ trong tay, liền tò mò hỏi: “Đây là cái gì?”
Tròn Tròn giơ món đồ nhỏ trong tay lên: “Là Hoắc Nguyên Lãng cho con, Khóa Lỗ Ban, nói mở ra bên trong có kinh hỉ.”
Lương Hiểu Đào gật đầu, Hoắc Nguyên Lãng là con trai Hoắc Việt Trạch, bởi vì con cái nhà Hoắc Thục Phương cùng Bình Bình An An quan hệ tốt, đứa nhỏ này cũng cùng bọn họ chơi thân.
Lúc này, ba bố con kia đã đi tới. Tần Sơn Hà đem một phần văn kiện đưa cho Tròn Tròn: “Quà sinh nhật của con.” Sinh nhật 18 tuổi của Bình Bình An An, anh liền cho bọn họ cổ phần công ty, tới con gái nơi này cũng là giống nhau.
Tròn Tròn không cần mở ra liền biết bên trong là cái gì, cao hứng ôm cánh tay Tần Sơn Hà làm nũng: “Cảm ơn bố, bố là tốt nhất.”
Lương Hiểu Đào ho một tiếng, từ trong túi cũng lấy ra một phần văn kiện, Tròn Tròn lập tức buông tha ông bố già chạy sang ôm ấp bà mẹ già: “Mẹ là tốt nhất nhất nhất.”
Nó hôm nay thật là được mùa, phía trước cụ ngoại và bà cố ngoại đều cho nó cổ phần công ty cùng bệnh viện, hiện tại bố mẹ lại cho.
“Tuy rằng cổ phần cho con, nhưng con bây giờ còn nhỏ, tiền hoa hồng mỗi năm chỉ có thể lấy 30%, còn lại bố bảo quản cho con.” Tần Sơn Hà nói. Tuy rằng số cổ phần này không phải rất nhiều, nhưng vô luận là công ty vẫn là bệnh viện, hiệu quả và lợi ích đều rất tốt, chút cổ phần này mỗi năm chia hoa hồng cũng không ít. Không thể làm một đứa trẻ trong tay có quá nhiều tiền.
Tròn Tròn gật đầu, cho dù không có cổ phần nó cũng không thiếu tiền tiêu, trong nhà trưởng bối người này cho một ít người kia cho một ít, tiền của nó liền tiêu không hết.
“Trong tay em cầm cái gì thế?” Thường Thường nhìn thấy đồ vật trong tay Tròn Tròn hỏi.
“Khóa Lỗ Ban, Hoắc Nguyên Lãng cho, nói mở ra có kinh hỉ, nhưng em làm thế nào đều mở không ra.” Tròn Tròn cau mày lại cúi đầu nghịch.
Thường Thường nheo mắt, duỗi tay lấy lại đây nói: “Em đi tiếp đãi bạn bè em đi, anh giúp em giải.”
Tròn Tròn có chút do dự, dù sao cũng là quà sinh nhật Hoắc Nguyên Lãng tặng. Nhưng lúc này Thường Thường lại nói: “Anh cũng không nhất định có thể giải được, chính là tò mò.”
Tròn Tròn ngẫm lại cảm thấy này cũng không có gì, dù sao cũng là anh ruột mình, liền đem Khóa Lỗ Ban cho Thường Thường, sau đó chạy ra ngoài tiếp đón bạn bè.
Thường Thường cầm cái Khóa Lỗ Ban kia nhìn nhìn, sau đó móc di động ra tìm kiếm cách giải Khóa Lỗ Ban. An An ghé lại đây ngồi xuống bên cạnh cậu xem. Tần Sơn Hà thấy bọn họ còn ăn vạ không đi, liền đuổi người: “Bao lớn rồi, không có một chút mắt nhìn nào, trách không được tìm không thấy bạn gái.”
Thường Thường: “.....”
An An: “......”
Chúng con ảnh hưởng gì đến bố? [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bữa tiệc sinh nhật này của Tròn Tròn tuy rằng đơn giản, nhưng cũng rất náo nhiệt. Một đám trẻ tuổi nháo đến hơn chín giờ mới rời đi, Tròn Tròn tiễn bọn họ xong về phòng nghỉ ngơi.
Tắm rửa xong mới vừa nằm ở trên giường, điện thoại vang lên, cô lấy lại đây vừa thấy là Hoắc Nguyên Lãng, lúc này mới nhớ tới quà sinh nhật anh tặng còn ở chỗ anh cả.
“Anh Nguyên Lãng, anh về đến nhà chưa?” Cô hỏi.
Bên kia Hoắc Nguyên Lãng dựa ngồi ở trên sô pha, nhìn bóng đêm bên ngoài nói: “Về đến nhà rồi, Khóa Lỗ Ban giải được chưa?”
Tròn Tròn có chút chột dạ: “Chưa... Chưa ạ.”
Hoắc Nguyên Lãng cong cong môi: “Có cần anh dạy em không?”
“Không.. Không cần, anh cả em giúp em giải đâu.” Tròn Tròn mở loa ngoài, ngồi trước bàn trang điểm bắt đầu dưỡng da, nhưng nước hoa hồng đều vỗ xong rồi, trong điện thoại còn không có thanh âm Hoắc Nguyên Lãng.
Cúp rồi? Cô quay đầu vừa thấy, không cúp a!
“Anh Nguyên Lãng.” Cô gọi một tiếng.
Bên kia Hoắc Nguyên Lãng có chút tắc nghẹn trong lòng, anh biết theo đuổi Tròn Tròn khẳng định không dễ dàng, nhưng không nghĩ tới còn chưa bắt đầu đâu, đã bị anh vợ tương lai chặn lại.
Này đều gọi là chuyện gì?
“Anh Thư Ngôn giải được không?” Anh hỏi.
Tròn Tròn đang định trả lời, cửa bị gõ vang, cô nói câu em đi mở cửa, liền chạy đi. Hoắc Nguyên Lãng liền nghe được tiếng mở cửa, sau đó là thanh âm Tần Thư Ngôn: “Giải được rồi, bên trong có một cái USB.”
Tim Hoắc Nguyên Lãng nhảy dựng, Tần Thư Ngôn có thể hay không xem nội dung USB?
“Bên trong là cái gì?” Thanh âm Tròn Tròn vang lên, sau đó chính là thanh âm Tần Thư Ngôn: “Không biết, anh không xem.”
Hoắc Nguyên Lãng là không tin lời Tần Thư Ngôn nói, anh tuy rằng nhỏ hơn Tần Thư Ngôn vài tuổi, nhưng đối với anh ấy còn tính hiểu biết. Tần Thư Ngôn lớn hơn Tròn Tròn mười tuổi, từ nhỏ liền hộ gà con giống nhau che chở Tròn Tròn. Một người đàn ông dùng phương thức này giấu một cái USB cho Tròn Tròn, nếu qua tay anh ấy, anh ấy không có khả năng không xem.
Chỉ là anh ấy kế tiếp sẽ đối với anh thế nào?
Ngăn cản?
Đem anh điều tra đến tận gốc rễ?
Điều tra anh là không sợ, mấy năm nay anh giữ mình trong sạch, tay cũng chưa bị phụ nữ khác chạm qua. Đến nỗi phương diện khác, anh chính là đối với kẻ địch ra tay tàn nhẫn chút, tin tưởng Tần Thư Ngôn có thể hiểu được, bởi vì bọn họ là cùng một loại người.
Anh lo lắng nhất chính là chuyện ông bố già nhà mình yêu đơn phương bác sĩ Lương.
Chuyện bố anh yêu đơn phương bác sĩ Lương, tuy rằng bởi vì bố anh hiện tại quyền cao chức trọng không ai dám nghị luận, nhưng trong vòng người nên biết đều biết. Liền sợ người nhà họ Tần cùng nhà họ Lương để ý chuyện này.
Bạn bè của Tròn Tròn, hôm nay khẳng định sẽ tặng quà cho nó. Nếu là quà bình thường nhận cũng liền nhận, nhưng đặc biệt quý giá, hoặc là có ý nghĩa đặc thù, nhất định không thể nhận. Cô chính là biết, đám tiểu t.ử kia, có mấy đứa vẫn luôn âm thầm chờ con gái cô thành niên đâu.
Tròn Tròn thưởng thức một món đồ chơi bằng gỗ nhỏ gật đầu: “Con biết, đồ vật vượt quá 50 vạn con không nhận, nhẫn a, vòng tay gia truyền a cũng không nhận.”
Lương Hiểu Đào sờ sờ đầu nó: “Con lớn rồi, cũng vào đại học, mẹ không phải cấm con yêu đương, chính là chuyện yêu đương chúng ta phải thận trọng.”
Tròn Tròn lại gật đầu: “Con biết.”
Lương Hiểu Đào biết đứa nhỏ nhà mình là đứa trong lòng có chừng mực, không nói thêm nữa. Có một số lời nói nhiều sẽ phản tác dụng. Xem nó lại đang chơi món đồ gỗ trong tay, liền tò mò hỏi: “Đây là cái gì?”
Tròn Tròn giơ món đồ nhỏ trong tay lên: “Là Hoắc Nguyên Lãng cho con, Khóa Lỗ Ban, nói mở ra bên trong có kinh hỉ.”
Lương Hiểu Đào gật đầu, Hoắc Nguyên Lãng là con trai Hoắc Việt Trạch, bởi vì con cái nhà Hoắc Thục Phương cùng Bình Bình An An quan hệ tốt, đứa nhỏ này cũng cùng bọn họ chơi thân.
Lúc này, ba bố con kia đã đi tới. Tần Sơn Hà đem một phần văn kiện đưa cho Tròn Tròn: “Quà sinh nhật của con.” Sinh nhật 18 tuổi của Bình Bình An An, anh liền cho bọn họ cổ phần công ty, tới con gái nơi này cũng là giống nhau.
Tròn Tròn không cần mở ra liền biết bên trong là cái gì, cao hứng ôm cánh tay Tần Sơn Hà làm nũng: “Cảm ơn bố, bố là tốt nhất.”
Lương Hiểu Đào ho một tiếng, từ trong túi cũng lấy ra một phần văn kiện, Tròn Tròn lập tức buông tha ông bố già chạy sang ôm ấp bà mẹ già: “Mẹ là tốt nhất nhất nhất.”
Nó hôm nay thật là được mùa, phía trước cụ ngoại và bà cố ngoại đều cho nó cổ phần công ty cùng bệnh viện, hiện tại bố mẹ lại cho.
“Tuy rằng cổ phần cho con, nhưng con bây giờ còn nhỏ, tiền hoa hồng mỗi năm chỉ có thể lấy 30%, còn lại bố bảo quản cho con.” Tần Sơn Hà nói. Tuy rằng số cổ phần này không phải rất nhiều, nhưng vô luận là công ty vẫn là bệnh viện, hiệu quả và lợi ích đều rất tốt, chút cổ phần này mỗi năm chia hoa hồng cũng không ít. Không thể làm một đứa trẻ trong tay có quá nhiều tiền.
Tròn Tròn gật đầu, cho dù không có cổ phần nó cũng không thiếu tiền tiêu, trong nhà trưởng bối người này cho một ít người kia cho một ít, tiền của nó liền tiêu không hết.
“Trong tay em cầm cái gì thế?” Thường Thường nhìn thấy đồ vật trong tay Tròn Tròn hỏi.
“Khóa Lỗ Ban, Hoắc Nguyên Lãng cho, nói mở ra có kinh hỉ, nhưng em làm thế nào đều mở không ra.” Tròn Tròn cau mày lại cúi đầu nghịch.
Thường Thường nheo mắt, duỗi tay lấy lại đây nói: “Em đi tiếp đãi bạn bè em đi, anh giúp em giải.”
Tròn Tròn có chút do dự, dù sao cũng là quà sinh nhật Hoắc Nguyên Lãng tặng. Nhưng lúc này Thường Thường lại nói: “Anh cũng không nhất định có thể giải được, chính là tò mò.”
Tròn Tròn ngẫm lại cảm thấy này cũng không có gì, dù sao cũng là anh ruột mình, liền đem Khóa Lỗ Ban cho Thường Thường, sau đó chạy ra ngoài tiếp đón bạn bè.
Thường Thường cầm cái Khóa Lỗ Ban kia nhìn nhìn, sau đó móc di động ra tìm kiếm cách giải Khóa Lỗ Ban. An An ghé lại đây ngồi xuống bên cạnh cậu xem. Tần Sơn Hà thấy bọn họ còn ăn vạ không đi, liền đuổi người: “Bao lớn rồi, không có một chút mắt nhìn nào, trách không được tìm không thấy bạn gái.”
Thường Thường: “.....”
An An: “......”
Chúng con ảnh hưởng gì đến bố? [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bữa tiệc sinh nhật này của Tròn Tròn tuy rằng đơn giản, nhưng cũng rất náo nhiệt. Một đám trẻ tuổi nháo đến hơn chín giờ mới rời đi, Tròn Tròn tiễn bọn họ xong về phòng nghỉ ngơi.
Tắm rửa xong mới vừa nằm ở trên giường, điện thoại vang lên, cô lấy lại đây vừa thấy là Hoắc Nguyên Lãng, lúc này mới nhớ tới quà sinh nhật anh tặng còn ở chỗ anh cả.
“Anh Nguyên Lãng, anh về đến nhà chưa?” Cô hỏi.
Bên kia Hoắc Nguyên Lãng dựa ngồi ở trên sô pha, nhìn bóng đêm bên ngoài nói: “Về đến nhà rồi, Khóa Lỗ Ban giải được chưa?”
Tròn Tròn có chút chột dạ: “Chưa... Chưa ạ.”
Hoắc Nguyên Lãng cong cong môi: “Có cần anh dạy em không?”
“Không.. Không cần, anh cả em giúp em giải đâu.” Tròn Tròn mở loa ngoài, ngồi trước bàn trang điểm bắt đầu dưỡng da, nhưng nước hoa hồng đều vỗ xong rồi, trong điện thoại còn không có thanh âm Hoắc Nguyên Lãng.
Cúp rồi? Cô quay đầu vừa thấy, không cúp a!
“Anh Nguyên Lãng.” Cô gọi một tiếng.
Bên kia Hoắc Nguyên Lãng có chút tắc nghẹn trong lòng, anh biết theo đuổi Tròn Tròn khẳng định không dễ dàng, nhưng không nghĩ tới còn chưa bắt đầu đâu, đã bị anh vợ tương lai chặn lại.
Này đều gọi là chuyện gì?
“Anh Thư Ngôn giải được không?” Anh hỏi.
Tròn Tròn đang định trả lời, cửa bị gõ vang, cô nói câu em đi mở cửa, liền chạy đi. Hoắc Nguyên Lãng liền nghe được tiếng mở cửa, sau đó là thanh âm Tần Thư Ngôn: “Giải được rồi, bên trong có một cái USB.”
Tim Hoắc Nguyên Lãng nhảy dựng, Tần Thư Ngôn có thể hay không xem nội dung USB?
“Bên trong là cái gì?” Thanh âm Tròn Tròn vang lên, sau đó chính là thanh âm Tần Thư Ngôn: “Không biết, anh không xem.”
Hoắc Nguyên Lãng là không tin lời Tần Thư Ngôn nói, anh tuy rằng nhỏ hơn Tần Thư Ngôn vài tuổi, nhưng đối với anh ấy còn tính hiểu biết. Tần Thư Ngôn lớn hơn Tròn Tròn mười tuổi, từ nhỏ liền hộ gà con giống nhau che chở Tròn Tròn. Một người đàn ông dùng phương thức này giấu một cái USB cho Tròn Tròn, nếu qua tay anh ấy, anh ấy không có khả năng không xem.
Chỉ là anh ấy kế tiếp sẽ đối với anh thế nào?
Ngăn cản?
Đem anh điều tra đến tận gốc rễ?
Điều tra anh là không sợ, mấy năm nay anh giữ mình trong sạch, tay cũng chưa bị phụ nữ khác chạm qua. Đến nỗi phương diện khác, anh chính là đối với kẻ địch ra tay tàn nhẫn chút, tin tưởng Tần Thư Ngôn có thể hiểu được, bởi vì bọn họ là cùng một loại người.
Anh lo lắng nhất chính là chuyện ông bố già nhà mình yêu đơn phương bác sĩ Lương.
Chuyện bố anh yêu đơn phương bác sĩ Lương, tuy rằng bởi vì bố anh hiện tại quyền cao chức trọng không ai dám nghị luận, nhưng trong vòng người nên biết đều biết. Liền sợ người nhà họ Tần cùng nhà họ Lương để ý chuyện này.