Nếu cô không có điều kiện này, cũng sẽ không có ý tưởng này. Nếu Lương Ngọc Đường có thể tiếp xúc với Đại thủ trưởng, thậm chí ở Bộ Y tế có tiếng nói nhất định, cô liền muốn đề xuất.

Đương nhiên cũng chỉ là đề xuất một kiến nghị, cải cách y tế liên quan đến rất nhiều phương diện, có được hay không, còn phải xem kết quả hiệp thương của các bộ ngành liên quan.

Tần Sơn Hà nghe cô nói xong nghĩ nghĩ rồi bảo: “Em cứ đề xuất với ông nhị, đến nỗi có nên đề xuất với Đại thủ trưởng hay không, ông ấy sẽ tự có suy tính.”

“Vâng, lát nữa anh đưa em đến chỗ ông nhị, em còn có việc khác muốn thương lượng với ông ấy.” Chuyến đi tỉnh thành lần này làm cô có thêm nhiều suy nghĩ.

“Em muốn cải cách bệnh viện Trung y một chút, đưa Tây y vào.” Lương Hiểu Đào lại nói: “Nếu các bộ ngành nghe theo kiến nghị, tiến hành cải cách hệ thống y tế, cho phép tư bản dân gian hoặc tư bản nước ngoài đầu tư, như vậy đến lúc đó năng lực cạnh tranh của bệnh viện chúng ta thế tất sẽ giảm xuống. Cần thiết phải nâng cao năng lực cạnh tranh của chúng ta trước khi cải cách được thực thi.

Mặt khác, chúng ta có năng lực xây dựng một bệnh viện với trang thiết bị phần cứng không thua kém gì bệnh viện nước ngoài, tại sao không làm? Bất quá… chỉ sợ ông nhị phản đối việc đưa Tây y vào bệnh viện Trung y.”

Tần Sơn Hà trong lòng tán thưởng vợ nhỏ nhà mình tiến bộ thần tốc. Mới mấy năm trước, cô còn như chim sợ cành cong, thật cẩn thận lại một cây gân hướng tới mục tiêu của chính mình hăm hở tiến lên. Hiện tại, cô đã có thể đứng ở góc độ xã hội và quốc gia để suy xét vấn đề.

Hai vị viện trưởng kia dùng đại nghĩa quốc gia áp cô, cũng bất quá là vì tư lợi mà thôi. Mà vợ nhỏ của anh là thật sự vì quốc gia, vì càng nhiều người dân mà suy xét vấn đề.

Đáy lòng có sự kiêu ngạo không nói nên lời!

“Anh ủng hộ suy nghĩ của em,” Tần Sơn Hà nói: “Vốn dĩ Trung y và Tây y mỗi bên đều có sở trường riêng. Hơn nữa, Tây y ở trong nước là chủ lưu, đây là sự thật chúng ta không thể thay đổi. Thật ra anh lại rất tán đồng việc kết hợp Đông Tây y.”

Lương Hiểu Đào nghe anh nói xong lại lắc đầu: “Đông Tây y không có cách nào hoàn toàn dung hợp, đây là ảo tưởng của một số người. Đông Tây y vốn dĩ không phải cùng một hệ thống, vốn là không có cách nào kết hợp.”

Tần Sơn Hà không kiên trì ý kiến của mình, vốn dĩ ở phương diện này vợ nhỏ là chuyên gia, anh cũng chỉ là cái nhìn của người thường.

“Cứ làm theo suy nghĩ của em là được.”

Lương Hiểu Đào thở dài: “Ý tưởng của em là đưa Tây y vào, chia bệnh viện làm hai mảng Trung y và Tây y. Nhưng là, ông nhị phỏng chừng không thể chấp nhận.”

Tần Sơn Hà vỗ vỗ vai cô: “Có một số việc, em cho rằng là đúng, kiên trì là có thể thành công.”

Lương Hiểu Đào quay đầu nhìn anh cười: “Mượn lời vàng ngọc của Tần tổng.”

Tần Sơn Hà bị nụ cười của cô làm lóa mắt, nhìn quanh đây trừ bỏ bọn họ chỉ có hai tên nhóc con. Anh duỗi tay ôm lấy eo nhỏ của vợ, ghé môi vào tai cô nhỏ giọng nói: “Ra ngoài đừng cười với người khác như vậy, quá câu dẫn.”

Lương Hiểu Đào cười đ.á.n.h anh một cái: “Là do tư tưởng anh không thuần khiết.”

Tần Sơn Hà thở dài: “Ở bên em anh không thuần khiết nổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lương Hiểu Đào bị anh nói đỏ mặt, lại đ.á.n.h anh một cái. Cặp song sinh thấy hai người dựa vào nhau thì thầm to nhỏ, không để ý tới bọn chúng, không chịu, cầm đồ chơi trong tay ném đi rồi gọi: “Mẹ, mẹ.”

Tần Sơn Hà tức khắc đau răng, hai tên nhóc con này đúng là cố tình quấy rối anh.

Lương Hiểu Đào cảm thấy tình chàng ý thiếp trước mặt con cái không tốt, liền đẩy anh ra, qua đút cho cặp song sinh mấy miếng. Hai tên nhóc cao hứng vỗ tay bôm bốp.

Tần Sơn Hà: Hai tên nhóc con chính là tới đòi nợ.

Ăn cơm xong, Tần Sơn Hà đưa Lương Hiểu Đào đi chỗ Lương Ngọc Đường. Trên đường Lương Hiểu Đào hỏi anh: “Bên anh xảy ra chuyện gì sao? Ngày hôm qua vì sao ông nội gọi anh vào thư phòng?”

Tần Sơn Hà lái xe, nói: “Bên Quản lý Tài sản Nhà nước có một chủ nhiệm tìm đến anh, muốn anh mở chi nhánh siêu thị, Quốc tư muốn chiếm cổ phần. Nói là vì sự phát triển kinh tế quốc gia, bảo anh vì quốc gia góp sức.”

Lương Hiểu Đào nghe xong hừ một tiếng: “Mấy người ở cơ quan đơn vị thật là không biết xấu hổ, đ.á.n.h danh nghĩa quốc gia muốn làm gì thì làm. Muốn thành tích thì tự mình đi nỗ lực a! Anh không đồng ý chứ.”

“Không, cho nên bọn họ truyền lời tới chỗ ông nội.” Tần Sơn Hà nói.

“Ông nội nói thế nào?” Lương Hiểu Đào thật sợ Lương Nguyên Đường vì cái gọi là lợi ích quốc gia, bảo Tần Sơn Hà đồng ý hợp tác với Quốc tư. Hợp tác với đơn vị nhà nước rất phiền toái, sự tình quá nhiều. Mấu chốt là bọn họ cũng không cần, muốn mở chi nhánh, hiện tại không được thì qua hai năm nữa tổng có thể làm.

Tần Sơn Hà bàn tay to xoa xoa đầu cô: “Ông nội bảo không cần để ý đến bọn họ. Bọn họ nếu còn tới tìm anh, thì bảo bọn họ đi tìm ông.”

“Bọn họ khẳng định không dám.” Lương Hiểu Đào bĩu môi nói. Những người đó cũng là bắt nạt kẻ yếu, là thấy Tần Sơn Hà chỉ là con rể Lương gia, cảm thấy căn cơ anh không cứng, cho nên tới cửa bắt nạt. Bọn họ sao không đi tìm Tiêu Sách? “Anh đừng để bọn họ trong lòng, đi đến đâu cũng có loại người này.” Lương Hiểu Đào nắm lấy tay chồng lại nói, cô sợ anh trong lòng không thoải mái. Vốn dĩ đã có rất nhiều người nói anh là con rể tới cửa, hiện tại lại tới một màn như vậy, nếu là cô thì trong lòng đã khó chịu muốn c.h.ế.t.

Tần Sơn Hà quay đầu cười nhìn thoáng qua vợ nhỏ nhà mình: “Đau lòng cho anh à?”

Lương Hiểu Đào chu miệng: “Người đàn ông của em, đương nhiên đau lòng.”

“Có câu này của em là đủ rồi.” Tần Sơn Hà nắm lấy tay cô.

Anh tự nhiên biết những người đó là coi anh như quả hồng mềm mà nắn, lúc ấy trong lòng có chút không vui là thật, nhưng cũng chỉ là trong chốc lát. Con người không thể được tiện nghi còn khoe mẽ, anh đích xác bởi vì là con rể Lương gia mà nhận được rất nhiều chỗ tốt, bằng không sự nghiệp của anh không có khả năng phát triển nhanh như vậy.

Cho nên bên ngoài có chút đồn đãi vớ vẩn rất bình thường, đây là cái anh nên thừa nhận. Nhưng tất cả những điều này là do vợ anh mang lại cho anh, tốt cũng được xấu cũng thế, không liên quan đến người khác. Những người đó khua môi múa mép một chút thì thôi, thật muốn coi anh là quả hồng mềm để nắn, anh cũng phải cho bọn họ biết anh rốt cuộc mềm hay không.
Chương 566 - Chương 566 | Đọc truyện tranh