Tập thể d.ụ.c xong trở về, Lương Hiểu Đào vẫn còn ngủ mơ màng. Anh đi tới ngồi xuống mép giường, cúi đầu ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của cô, cảm thấy ngắm thế nào cũng không đủ.
Mấy ngày hôm trước, mỗi ngày anh trở về phòng ngủ đều trống rỗng, mỗi đêm nằm cô đơn trên chiếc giường rộng lớn này, luôn cảm thấy trái tim trống rỗng.
Lúc ở bên nhau không cảm thấy, tách ra mới biết được chính mình càng ngày càng không thể rời xa cô.
Tay không tự chủ vươn ra chạm vào má cô, nhưng còn chưa chạm đến thì cô đã mở đôi mắt m.ô.n.g lung. Thấy anh, người phụ nữ nhỏ bé vươn cánh tay trắng nõn muốn ôm một cái. Tần Sơn Hà cúi người áp má vào má cô: “Ngủ ngon không?”
Lương Hiểu Đào vòng tay qua cổ anh, nhắm mắt lại cọ cọ vào da thịt anh: “Sao không gọi em?”
Giọng nói khàn khàn mang theo chút nũng nịu, làm cho trái tim Tần Sơn Hà vừa căng vừa mềm: “Không phải muốn cho em ngủ thêm một lát sao.” Bàn tay to của anh vuốt ve những sợi tóc trên trán cô, giọng nói nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan nào, dậy đi, nếu còn buồn ngủ thì ăn cơm xong ngủ tiếp.”
Lương Hiểu Đào hừ hừ một tiếng: “Còn có chuyện này nữa.”
“Chuyện gì?”
Lương Hiểu Đào vươn vai, đẩy người đàn ông ra ngồi dậy, nhăn mặt hỏi: “Anh nói xem có phải em nhìn rất dễ bắt nạt không?”
Tần Sơn Hà lại giúp cô sửa sang mái tóc rối bời, nhíu mày hỏi: “Ai bắt nạt em?”
Lương Hiểu Đào hừ một tiếng: “Lần này trở về, quen biết hai viện trưởng bệnh viện, bọn họ nói muốn hợp tác với bệnh viện chúng ta, em từ chối, anh đoán bọn họ thế nào?”
“Làm sao vậy?” Tần Sơn Hà nhẹ giọng hỏi, trong lòng lại sinh ra chút hỏa khí.
“Bọn họ thế nhưng dùng đại nghĩa quốc gia áp em, nói hệ thống y tế quốc gia so với nước ngoài lạc hậu, bảo em cùng bọn họ nỗ lực.”
Sự việc tuy rằng đã qua hai ngày, nhưng Lương Hiểu Đào nhắc lại vẫn rất tức giận: “Bọn họ là ai chứ? Có tư cách gì lấy quốc gia ra áp em? Lúc ấy em liền nghĩ, nếu bọn họ đối mặt là anh hoặc là Lương Nghị, khẳng định không dám nói chuyện như vậy.”
Tần Sơn Hà ừ một tiếng, đứng dậy đi lấy quần áo cho cô, miệng hỏi: “Viện trưởng viện nào?”
“Bệnh viện Nhân dân tỉnh và Bệnh viện Quân khu tỉnh.” Lương Hiểu Đào nói.
Tần Sơn Hà lại ừ một tiếng, đem quần áo tới giúp cô mặc, lại hỏi: “Sau đó thì sao?”
Anh đảo không đến mức vì chút chuyện này mà trả thù bọn họ, nhưng hai người kia anh nhớ kỹ rồi.
Lương Hiểu Đào mặc quần áo nói: “Sau đó em cho bọn họ xem sắc mặt, bọn họ liền cái gì cũng không dám nói.”
Tần Sơn Hà cười khẽ, cúi đầu hôn lên môi cô một cái: “Vợ anh thật lợi hại.”
Lương Hiểu Đào cũng hôn lại anh một cái: “Em coi như nhìn thấu rồi, có đôi khi chính là không thể quá dễ dãi, bằng không liền sẽ bị người ta bắt nạt.”
Lương Hiểu Đào mặc xong quần áo xuống giường, Tần Sơn Hà ôm lấy cô đi vào phòng vệ sinh, giúp cô nặn kem đ.á.n.h răng lên bàn chải, sau đó đưa cho cô. Lương Hiểu Đào dựa vào lòng anh quay đầu lại nói: “Đồng chí Tần Sơn Hà hôm nay ân cần quá nhỉ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Sơn Hà ôm cô cười: “Xa nhau một chút còn hơn tân hôn."
Lương Hiểu Đào dựa vào lòng anh cười khanh khách, sau đó xoay người vòng tay qua cổ anh hôn lên môi anh, ôn nhu triền miên……
Hai vợ chồng kề tai tóc mai, lưu luyến không rời, lúc xuống lầu đã là 8-9 giờ. Mai Thu Lan đang chơi với cặp song sinh, nhìn thấy bọn họ cười nói: “Trong bếp còn để phần cơm cho hai đứa đấy, mau đi ăn đi.”
Vợ chồng son tình cảm tốt, bà tự nhiên cao hứng lắm.
Lương Hiểu Đào có chút đỏ mặt, khom lưng bế Thường Thường lên, miệng giấu đầu lòi đuôi nói: “Mấy hôm trước mệt quá, hôm nay ngủ nướng thêm một lát.”
An An thấy mẹ không bế mình, giơ cánh tay nhỏ cũng đòi bế, Tần Sơn Hà một phen vớt cậu nhóc vào lòng. Tên nhóc còn vặn vẹo thân mình muốn sang chỗ mẹ, Tần Sơn Hà vỗ nhẹ vào m.ô.n.g nhỏ của cậu: “Ngoan nào.”
An An bĩu môi bất động, bộ dáng muốn nhiều ủy khuất có bao nhiêu ủy khuất. Lương Hiểu Đào thấy thế qua đi hôn lên mặt cậu nhóc một cái, tên nhóc lập tức mày hớn hở, còn khiêu khích nhìn Thường Thường.
Bình Bình đạm đạm nhìn cậu em một cái, sau đó ôm cổ Lương Hiểu Đào bẹp bẹp hôn hai cái, quay đầu lại nhìn An An, trong ánh mắt mang theo vẻ đắc ý.
An An không chịu, ở trong lòng Tần Sơn Hà đá đạp lung tung đôi chân ngắn gọi mẹ, nháo đến mức Tần Sơn Hà suýt nữa không ôm nổi. Lương Hiểu Đào không có cách nào, đưa Thường Thường cho Tần Sơn Hà, lại ôm An An vào lòng: “Đừng nháo nữa, ăn cơm đi.”
Bị ba bế vào lòng, Thường Thường mếu máo muốn khóc. Tần Sơn Hà ôm cậu nhóc đi về phía nhà ăn, miệng nói: “Con đây là được tiện nghi còn khoe mẽ, kết quả hỏng bét.”
Thường Thường nghe không hiểu ý tứ lời này, khuôn mặt nhỏ dựa vào n.g.ự.c anh đầy ủy khuất.
Tần Sơn Hà cũng sẽ không giống vợ nhỏ dỗ dành tên nhóc này như vậy, sải bước vào nhà ăn, đặt Thường Thường vào ghế ăn dặm, lại đón lấy An An từ tay vợ nhỏ, cũng đặt vào ghế: “Mẹ mệt rồi, các con tự mình ngồi ngoan.”
Lương Hiểu Đào lấy hai món đồ chơi từ bàn bên cạnh đưa cho chúng, hai tên nhóc bị đồ chơi hấp dẫn, liền chơi tiếp.
Lương Hiểu Đào ngồi xuống xong nhỏ giọng nói với Tần Sơn Hà: “Bé tí thế này đã biết tranh giành tình cảm, lớn lên còn không biết thế nào đâu?”
Tần Sơn Hà hừ một tiếng: “Lớn lên nếu còn dám như vậy, mỗi đứa đ.á.n.h cho một trận là được.”
Lương Hiểu Đào vỗ nhẹ vào đùi anh một cái: “Chỉ biết đ.á.n.h, không thể dạy dỗ đàng hoàng sao?”
Chuyện còn chưa xảy ra, Tần Sơn Hà tự nhiên sẽ không cãi lại cô, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô trong lòng bàn tay, anh cười nói: “Anh khẳng định đều nghe lãnh đạo.”
Lương Hiểu Đào cười liếc xéo anh một cái, người đàn ông này càng ngày càng biết dỗ cô.
“Hạnh Nhi lần này sinh nở xảy ra chút sự cố,” Lương Hiểu Đào kể lại quá trình sinh nở của Giang Hạnh một lần, lại nói: “Em xong việc liền suy nghĩ, muốn nhanh ch.óng nâng cao trình độ y tế trong nước, chỉ dựa vào nhà nước là không đủ, còn phải dựa vào tư bản dân gian hoặc là tư bản nước ngoài. Em đang suy xét, có nên đề xuất với ông nhị, để ông ấy kiến nghị với Đại thủ trưởng về việc cải cách hệ thống y tế, nới lỏng một số chính sách hay không.”
Tần Sơn Hà ừ một tiếng: “Em có kế hoạch gì không?”
Lương Hiểu Đào uống một ngụm cháo: “Em không có kế hoạch gì, bệnh viện chúng ta hiện tại cũng không thích hợp mở rộng trong nước. Em chỉ là muốn điều kiện y tế trong nước nhanh ch.óng được nâng cao.”
Mấy ngày hôm trước, mỗi ngày anh trở về phòng ngủ đều trống rỗng, mỗi đêm nằm cô đơn trên chiếc giường rộng lớn này, luôn cảm thấy trái tim trống rỗng.
Lúc ở bên nhau không cảm thấy, tách ra mới biết được chính mình càng ngày càng không thể rời xa cô.
Tay không tự chủ vươn ra chạm vào má cô, nhưng còn chưa chạm đến thì cô đã mở đôi mắt m.ô.n.g lung. Thấy anh, người phụ nữ nhỏ bé vươn cánh tay trắng nõn muốn ôm một cái. Tần Sơn Hà cúi người áp má vào má cô: “Ngủ ngon không?”
Lương Hiểu Đào vòng tay qua cổ anh, nhắm mắt lại cọ cọ vào da thịt anh: “Sao không gọi em?”
Giọng nói khàn khàn mang theo chút nũng nịu, làm cho trái tim Tần Sơn Hà vừa căng vừa mềm: “Không phải muốn cho em ngủ thêm một lát sao.” Bàn tay to của anh vuốt ve những sợi tóc trên trán cô, giọng nói nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan nào, dậy đi, nếu còn buồn ngủ thì ăn cơm xong ngủ tiếp.”
Lương Hiểu Đào hừ hừ một tiếng: “Còn có chuyện này nữa.”
“Chuyện gì?”
Lương Hiểu Đào vươn vai, đẩy người đàn ông ra ngồi dậy, nhăn mặt hỏi: “Anh nói xem có phải em nhìn rất dễ bắt nạt không?”
Tần Sơn Hà lại giúp cô sửa sang mái tóc rối bời, nhíu mày hỏi: “Ai bắt nạt em?”
Lương Hiểu Đào hừ một tiếng: “Lần này trở về, quen biết hai viện trưởng bệnh viện, bọn họ nói muốn hợp tác với bệnh viện chúng ta, em từ chối, anh đoán bọn họ thế nào?”
“Làm sao vậy?” Tần Sơn Hà nhẹ giọng hỏi, trong lòng lại sinh ra chút hỏa khí.
“Bọn họ thế nhưng dùng đại nghĩa quốc gia áp em, nói hệ thống y tế quốc gia so với nước ngoài lạc hậu, bảo em cùng bọn họ nỗ lực.”
Sự việc tuy rằng đã qua hai ngày, nhưng Lương Hiểu Đào nhắc lại vẫn rất tức giận: “Bọn họ là ai chứ? Có tư cách gì lấy quốc gia ra áp em? Lúc ấy em liền nghĩ, nếu bọn họ đối mặt là anh hoặc là Lương Nghị, khẳng định không dám nói chuyện như vậy.”
Tần Sơn Hà ừ một tiếng, đứng dậy đi lấy quần áo cho cô, miệng hỏi: “Viện trưởng viện nào?”
“Bệnh viện Nhân dân tỉnh và Bệnh viện Quân khu tỉnh.” Lương Hiểu Đào nói.
Tần Sơn Hà lại ừ một tiếng, đem quần áo tới giúp cô mặc, lại hỏi: “Sau đó thì sao?”
Anh đảo không đến mức vì chút chuyện này mà trả thù bọn họ, nhưng hai người kia anh nhớ kỹ rồi.
Lương Hiểu Đào mặc quần áo nói: “Sau đó em cho bọn họ xem sắc mặt, bọn họ liền cái gì cũng không dám nói.”
Tần Sơn Hà cười khẽ, cúi đầu hôn lên môi cô một cái: “Vợ anh thật lợi hại.”
Lương Hiểu Đào cũng hôn lại anh một cái: “Em coi như nhìn thấu rồi, có đôi khi chính là không thể quá dễ dãi, bằng không liền sẽ bị người ta bắt nạt.”
Lương Hiểu Đào mặc xong quần áo xuống giường, Tần Sơn Hà ôm lấy cô đi vào phòng vệ sinh, giúp cô nặn kem đ.á.n.h răng lên bàn chải, sau đó đưa cho cô. Lương Hiểu Đào dựa vào lòng anh quay đầu lại nói: “Đồng chí Tần Sơn Hà hôm nay ân cần quá nhỉ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Sơn Hà ôm cô cười: “Xa nhau một chút còn hơn tân hôn."
Lương Hiểu Đào dựa vào lòng anh cười khanh khách, sau đó xoay người vòng tay qua cổ anh hôn lên môi anh, ôn nhu triền miên……
Hai vợ chồng kề tai tóc mai, lưu luyến không rời, lúc xuống lầu đã là 8-9 giờ. Mai Thu Lan đang chơi với cặp song sinh, nhìn thấy bọn họ cười nói: “Trong bếp còn để phần cơm cho hai đứa đấy, mau đi ăn đi.”
Vợ chồng son tình cảm tốt, bà tự nhiên cao hứng lắm.
Lương Hiểu Đào có chút đỏ mặt, khom lưng bế Thường Thường lên, miệng giấu đầu lòi đuôi nói: “Mấy hôm trước mệt quá, hôm nay ngủ nướng thêm một lát.”
An An thấy mẹ không bế mình, giơ cánh tay nhỏ cũng đòi bế, Tần Sơn Hà một phen vớt cậu nhóc vào lòng. Tên nhóc còn vặn vẹo thân mình muốn sang chỗ mẹ, Tần Sơn Hà vỗ nhẹ vào m.ô.n.g nhỏ của cậu: “Ngoan nào.”
An An bĩu môi bất động, bộ dáng muốn nhiều ủy khuất có bao nhiêu ủy khuất. Lương Hiểu Đào thấy thế qua đi hôn lên mặt cậu nhóc một cái, tên nhóc lập tức mày hớn hở, còn khiêu khích nhìn Thường Thường.
Bình Bình đạm đạm nhìn cậu em một cái, sau đó ôm cổ Lương Hiểu Đào bẹp bẹp hôn hai cái, quay đầu lại nhìn An An, trong ánh mắt mang theo vẻ đắc ý.
An An không chịu, ở trong lòng Tần Sơn Hà đá đạp lung tung đôi chân ngắn gọi mẹ, nháo đến mức Tần Sơn Hà suýt nữa không ôm nổi. Lương Hiểu Đào không có cách nào, đưa Thường Thường cho Tần Sơn Hà, lại ôm An An vào lòng: “Đừng nháo nữa, ăn cơm đi.”
Bị ba bế vào lòng, Thường Thường mếu máo muốn khóc. Tần Sơn Hà ôm cậu nhóc đi về phía nhà ăn, miệng nói: “Con đây là được tiện nghi còn khoe mẽ, kết quả hỏng bét.”
Thường Thường nghe không hiểu ý tứ lời này, khuôn mặt nhỏ dựa vào n.g.ự.c anh đầy ủy khuất.
Tần Sơn Hà cũng sẽ không giống vợ nhỏ dỗ dành tên nhóc này như vậy, sải bước vào nhà ăn, đặt Thường Thường vào ghế ăn dặm, lại đón lấy An An từ tay vợ nhỏ, cũng đặt vào ghế: “Mẹ mệt rồi, các con tự mình ngồi ngoan.”
Lương Hiểu Đào lấy hai món đồ chơi từ bàn bên cạnh đưa cho chúng, hai tên nhóc bị đồ chơi hấp dẫn, liền chơi tiếp.
Lương Hiểu Đào ngồi xuống xong nhỏ giọng nói với Tần Sơn Hà: “Bé tí thế này đã biết tranh giành tình cảm, lớn lên còn không biết thế nào đâu?”
Tần Sơn Hà hừ một tiếng: “Lớn lên nếu còn dám như vậy, mỗi đứa đ.á.n.h cho một trận là được.”
Lương Hiểu Đào vỗ nhẹ vào đùi anh một cái: “Chỉ biết đ.á.n.h, không thể dạy dỗ đàng hoàng sao?”
Chuyện còn chưa xảy ra, Tần Sơn Hà tự nhiên sẽ không cãi lại cô, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô trong lòng bàn tay, anh cười nói: “Anh khẳng định đều nghe lãnh đạo.”
Lương Hiểu Đào cười liếc xéo anh một cái, người đàn ông này càng ngày càng biết dỗ cô.
“Hạnh Nhi lần này sinh nở xảy ra chút sự cố,” Lương Hiểu Đào kể lại quá trình sinh nở của Giang Hạnh một lần, lại nói: “Em xong việc liền suy nghĩ, muốn nhanh ch.óng nâng cao trình độ y tế trong nước, chỉ dựa vào nhà nước là không đủ, còn phải dựa vào tư bản dân gian hoặc là tư bản nước ngoài. Em đang suy xét, có nên đề xuất với ông nhị, để ông ấy kiến nghị với Đại thủ trưởng về việc cải cách hệ thống y tế, nới lỏng một số chính sách hay không.”
Tần Sơn Hà ừ một tiếng: “Em có kế hoạch gì không?”
Lương Hiểu Đào uống một ngụm cháo: “Em không có kế hoạch gì, bệnh viện chúng ta hiện tại cũng không thích hợp mở rộng trong nước. Em chỉ là muốn điều kiện y tế trong nước nhanh ch.óng được nâng cao.”