Mao Tâm Di nói còn chưa nói xong, ánh mắt sắc bén của Tôn Đồng Vân liền b.ắ.n về phía cô ta: “Bảo cậu đi nói cậu liền đi, sao lại dài dòng như vậy.”
Hảo tâm bị coi như lòng lang dạ thú, Mao Tâm Di cũng không cao hứng, hậm hực đi rồi. Tới ký túc xá, ba người Giang Đào đều đang đọc sách, bĩu môi cô ta nói với Giang Đào: “Tôn Đồng Vân muốn khiêu chiến với cậu.”
Lời này thành công làm Giang Đào, Hoắc Thục Phương cùng Lục Văn Anh buông sách trên tay xuống, ba người đều nhìn về phía cô ta.
Mao Tâm Di nhìn Giang Đào: “Tôn Đồng Vân nói thi giữa kỳ muốn so thành tích thi với cậu, nếu cậu điểm cao hơn cô ta, cô ta cho cậu 500 đồng, nếu cô ta điểm cao hơn cậu, cô ta… yêu cầu bà ngoại cậu phải xin lỗi bà nội cô ta.”
Mao Tâm Di vừa dứt lời, liền thấy Giang Đào vẫn luôn cúi đầu đọc sách ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô ta, ánh mắt kia như lợi kiếm giống nhau tựa hồ có thể b.ắ.n thủng cô ta.
Giờ khắc này, Mao Tâm Di có chút sợ hãi.
Tay Giang Đào cầm sách siết c.h.ặ.t, gân xanh đều nổi lên. Thật là chưa từng thấy qua gia đình nào không biết xấu hổ như vậy, rõ ràng là bọn họ làm sai trước, cơ hồ hủy hoại cả đời bà ngoại, bọn họ hiện tại còn yêu cầu bà ngoại xin lỗi, thật là vô sỉ đến mức tận cùng.
“Cậu đi nói với cô ta, tớ không so với cô ta. Nhưng là có một ngày, người nhà bọn họ đều phải xin lỗi bà ngoại tớ.”
Giang Đào lại cúi đầu tiếp tục đọc sách, cô sẽ không so với Tôn Đồng Vân, không phải sợ hãi thua, mà là cô sẽ không lấy bà ngoại làm tiền đặt cược.
Nhưng là Tôn Đồng Vân lại cho rằng cô sợ hãi, buổi sáng hôm sau khi tan học, cô ta đi đến lớp Giang Đào, đứng ở phía trước nhìn Giang Đào nói: “Tôi khiêu chiến với Giang Đào lớp các người, thi giữa kỳ nếu cô ta thi điểm cao hơn tôi, tôi cho cô ta 500 đồng, nếu tôi thi điểm cao hơn cô ta, cô ta phải bảo một người xin lỗi.”
Lúc này mới vừa tan học, đại bộ phận bạn học trong lớp đều còn chưa đi. Nghe được lời cô ta nói trong mắt mọi người đều lộ ra ánh sáng hưng phấn. Bọn họ động tác nhất trí nhìn về phía Giang Đào, không biết cô sẽ đáp lại thế nào.
Giang Đào đứng lên, thanh âm bình đạm nói: “Tôi chấp nhận lời khiêu chiến của cô, nhưng tiền đặt cược phải sửa lại một chút, 500 đồng quá ít. Cô nếu thi điểm cao hơn tôi, tôi cho cô 1000 đồng. Đương nhiên, tôi nếu thi cao hơn cô, cô cho tôi 1000 đồng.”
Lời Giang Đào nói lại làm toàn trường ồ lên, kia chính là 1000 đồng a, tiền lương hai năm của một công nhân. Tiền đặt cược này không khỏi quá lớn.
Giờ phút này Giang Đào cũng thấy được sự do dự trên mặt Tôn Đồng Vân, cằm cô khẽ nâng: “Thế nào? Không dám?”
Tôn Đồng Vân xác thật thực do dự, mục đích vốn dĩ của cô ta là nhục nhã Giang Đào cùng bà ngoại cô, cho nên mới đưa ra tiền đặt cược như vậy. Nhưng không nghĩ tới Giang Đào đem tiền đặt cược tăng lên tới 1000 đồng, này đi ngược lại nguyện vọng ban đầu của cô ta, nhưng nếu từ chối cô ta liền thành một trò cười.
Mà trong tay cô ta cũng không có 1000 đồng, cái này làm cho cô ta cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống.
Giang Đào thấy cô ta do dự, biết cách làm của mình đúng rồi. Cô không có khả năng lấy bà ngoại làm tiền đặt cược, cho nên đem tiền đặt cược tăng lên tới 1000 đồng. 1000 đồng này, ở trong mắt người khác, càng có tính khiêu chiến cùng dụ hoặc.
“Không dám thì thôi.” Giang Đào bắt đầu thu dọn sách giáo khoa chuẩn bị đi. Mà giờ phút này ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Tôn Đồng Vân, cái này làm cho cô ta cảm thấy chính mình dường như con khỉ bị người ta trào phúng. Nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ta nói: “Được, tôi đáp ứng cô, liền 1000 đồng tiền đặt cược.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc thi đại học cô ta chính là đứng nhất toàn thành phố, chẳng lẽ còn thi không lại một thôn cô? “Được a, cứ thế đi.” Thanh âm Giang Đào nhàn nhạt, dường như đây cũng không phải một chuyện gì quá lớn.
Giang Đào cùng Lục Văn Anh, Hoắc Thục Phương đi ra khỏi phòng học, Lục Văn Anh lo lắng nói: “Em… có tự tin không?”
Kỳ thật cô ấy muốn hỏi em có 1000 đồng không. Đây là lần đầu tiên thi, mọi người cũng không biết thành tích học tập của nhau, cho nên vụ cá cược giữa Giang Đào cùng Tôn Đồng Vân có tính không xác định rất lớn.
“Không sao,” Hoắc Thục Phương nhưng thật ra không sao cả xua tay, “Tớ trong tay còn có mấy trăm đồng tiền riêng, đến lúc đó tớ cho cậu mượn.”
Giang Đào trừng mắt nhìn cô ấy một cái: “Cậu liền xác định tớ thi không lại cô ta như vậy?”
“Này không phải để ngừa vạn nhất sao.” Hoắc Thục Phương nói.
Giang Đào khoác tay hai người: “Yên tâm, cho dù thua tớ cũng có tiền đền.” Trong sổ tiết kiệm của cô còn 1000 đồng đâu.
Vụ cá cược giữa Giang Đào cùng Tôn Đồng Vân, chưa đến một giờ cơ hồ toàn bộ trường học đều đã biết, ngay cả thầy giáo cũng có nghe thấy.
Buổi chiều trước giờ học, chủ nhiệm lớp Viên Chính Bạch gọi Giang Đào vào văn phòng: “Thật là hồ nháo, các em đang yên đang lành cá cược cái gì a, còn đặt cược lớn như vậy.”
Giang Đào vẻ mặt bất đắc dĩ: “Thầy Viên, em cũng không muốn a. Nhưng Tôn Đồng Vân tìm em hai lần nói muốn so thành tích thi, em nếu không đáp ứng liền làm mất mặt lớp 1 chúng ta.”
“Vậy em cũng không thể đem tiền đặt cược tăng lên đến 1000 a.” Viên Chính Bạch đã xem qua hồ sơ của Giang Đào, biết điều kiện gia đình cô cũng không phải thực tốt. Này nếu là vạn nhất thua, 1000 đồng lấy đâu ra?
"Tôi sẽ bàn bạc lại với thầy Lý lớp 2 một chút, vụ cá cược giữa em và Tôn Đồng Vân coi như hủy bỏ đi." Viên Chính Bạch nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy nên hủy bỏ vụ cá cược này thì hơn. Nếu các cô chỉ cá cược mời nhau bữa cơm hay gì đó, ông tuyệt đối sẽ không quản. Nhưng đây là vụ cá cược lên tới 1000 đồng, quá lớn.
"Thưa thầy, là Tôn Đồng Vân khiêu chiến trước, nếu chúng ta đi thương lượng hủy bỏ, chẳng khác nào em sợ cô ta. Em vẫn quyết định sẽ thi đấu với cô ta."
Giang Đào vẫn có chút tự tin vào bản thân. Không nói cái khác, chỉ riêng kiến thức chuyên ngành, cô đã sớm tự học qua rồi. Hiện tại mỗi ngày đi học, tương đương với việc ôn tập lại một lần. Mà các môn không chuyên ngành, cô học cũng không tệ.
"Nhỡ thua thì sao?" Viên Chính Bạch vẫn không yên tâm. Ông biết Giang Đào bình thường học tập khắc khổ, nhưng ông cũng đã tra điểm thi đại học của Tôn Đồng Vân, cao hơn Giang Đào mười mấy điểm.
Hảo tâm bị coi như lòng lang dạ thú, Mao Tâm Di cũng không cao hứng, hậm hực đi rồi. Tới ký túc xá, ba người Giang Đào đều đang đọc sách, bĩu môi cô ta nói với Giang Đào: “Tôn Đồng Vân muốn khiêu chiến với cậu.”
Lời này thành công làm Giang Đào, Hoắc Thục Phương cùng Lục Văn Anh buông sách trên tay xuống, ba người đều nhìn về phía cô ta.
Mao Tâm Di nhìn Giang Đào: “Tôn Đồng Vân nói thi giữa kỳ muốn so thành tích thi với cậu, nếu cậu điểm cao hơn cô ta, cô ta cho cậu 500 đồng, nếu cô ta điểm cao hơn cậu, cô ta… yêu cầu bà ngoại cậu phải xin lỗi bà nội cô ta.”
Mao Tâm Di vừa dứt lời, liền thấy Giang Đào vẫn luôn cúi đầu đọc sách ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô ta, ánh mắt kia như lợi kiếm giống nhau tựa hồ có thể b.ắ.n thủng cô ta.
Giờ khắc này, Mao Tâm Di có chút sợ hãi.
Tay Giang Đào cầm sách siết c.h.ặ.t, gân xanh đều nổi lên. Thật là chưa từng thấy qua gia đình nào không biết xấu hổ như vậy, rõ ràng là bọn họ làm sai trước, cơ hồ hủy hoại cả đời bà ngoại, bọn họ hiện tại còn yêu cầu bà ngoại xin lỗi, thật là vô sỉ đến mức tận cùng.
“Cậu đi nói với cô ta, tớ không so với cô ta. Nhưng là có một ngày, người nhà bọn họ đều phải xin lỗi bà ngoại tớ.”
Giang Đào lại cúi đầu tiếp tục đọc sách, cô sẽ không so với Tôn Đồng Vân, không phải sợ hãi thua, mà là cô sẽ không lấy bà ngoại làm tiền đặt cược.
Nhưng là Tôn Đồng Vân lại cho rằng cô sợ hãi, buổi sáng hôm sau khi tan học, cô ta đi đến lớp Giang Đào, đứng ở phía trước nhìn Giang Đào nói: “Tôi khiêu chiến với Giang Đào lớp các người, thi giữa kỳ nếu cô ta thi điểm cao hơn tôi, tôi cho cô ta 500 đồng, nếu tôi thi điểm cao hơn cô ta, cô ta phải bảo một người xin lỗi.”
Lúc này mới vừa tan học, đại bộ phận bạn học trong lớp đều còn chưa đi. Nghe được lời cô ta nói trong mắt mọi người đều lộ ra ánh sáng hưng phấn. Bọn họ động tác nhất trí nhìn về phía Giang Đào, không biết cô sẽ đáp lại thế nào.
Giang Đào đứng lên, thanh âm bình đạm nói: “Tôi chấp nhận lời khiêu chiến của cô, nhưng tiền đặt cược phải sửa lại một chút, 500 đồng quá ít. Cô nếu thi điểm cao hơn tôi, tôi cho cô 1000 đồng. Đương nhiên, tôi nếu thi cao hơn cô, cô cho tôi 1000 đồng.”
Lời Giang Đào nói lại làm toàn trường ồ lên, kia chính là 1000 đồng a, tiền lương hai năm của một công nhân. Tiền đặt cược này không khỏi quá lớn.
Giờ phút này Giang Đào cũng thấy được sự do dự trên mặt Tôn Đồng Vân, cằm cô khẽ nâng: “Thế nào? Không dám?”
Tôn Đồng Vân xác thật thực do dự, mục đích vốn dĩ của cô ta là nhục nhã Giang Đào cùng bà ngoại cô, cho nên mới đưa ra tiền đặt cược như vậy. Nhưng không nghĩ tới Giang Đào đem tiền đặt cược tăng lên tới 1000 đồng, này đi ngược lại nguyện vọng ban đầu của cô ta, nhưng nếu từ chối cô ta liền thành một trò cười.
Mà trong tay cô ta cũng không có 1000 đồng, cái này làm cho cô ta cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống.
Giang Đào thấy cô ta do dự, biết cách làm của mình đúng rồi. Cô không có khả năng lấy bà ngoại làm tiền đặt cược, cho nên đem tiền đặt cược tăng lên tới 1000 đồng. 1000 đồng này, ở trong mắt người khác, càng có tính khiêu chiến cùng dụ hoặc.
“Không dám thì thôi.” Giang Đào bắt đầu thu dọn sách giáo khoa chuẩn bị đi. Mà giờ phút này ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Tôn Đồng Vân, cái này làm cho cô ta cảm thấy chính mình dường như con khỉ bị người ta trào phúng. Nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ta nói: “Được, tôi đáp ứng cô, liền 1000 đồng tiền đặt cược.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc thi đại học cô ta chính là đứng nhất toàn thành phố, chẳng lẽ còn thi không lại một thôn cô? “Được a, cứ thế đi.” Thanh âm Giang Đào nhàn nhạt, dường như đây cũng không phải một chuyện gì quá lớn.
Giang Đào cùng Lục Văn Anh, Hoắc Thục Phương đi ra khỏi phòng học, Lục Văn Anh lo lắng nói: “Em… có tự tin không?”
Kỳ thật cô ấy muốn hỏi em có 1000 đồng không. Đây là lần đầu tiên thi, mọi người cũng không biết thành tích học tập của nhau, cho nên vụ cá cược giữa Giang Đào cùng Tôn Đồng Vân có tính không xác định rất lớn.
“Không sao,” Hoắc Thục Phương nhưng thật ra không sao cả xua tay, “Tớ trong tay còn có mấy trăm đồng tiền riêng, đến lúc đó tớ cho cậu mượn.”
Giang Đào trừng mắt nhìn cô ấy một cái: “Cậu liền xác định tớ thi không lại cô ta như vậy?”
“Này không phải để ngừa vạn nhất sao.” Hoắc Thục Phương nói.
Giang Đào khoác tay hai người: “Yên tâm, cho dù thua tớ cũng có tiền đền.” Trong sổ tiết kiệm của cô còn 1000 đồng đâu.
Vụ cá cược giữa Giang Đào cùng Tôn Đồng Vân, chưa đến một giờ cơ hồ toàn bộ trường học đều đã biết, ngay cả thầy giáo cũng có nghe thấy.
Buổi chiều trước giờ học, chủ nhiệm lớp Viên Chính Bạch gọi Giang Đào vào văn phòng: “Thật là hồ nháo, các em đang yên đang lành cá cược cái gì a, còn đặt cược lớn như vậy.”
Giang Đào vẻ mặt bất đắc dĩ: “Thầy Viên, em cũng không muốn a. Nhưng Tôn Đồng Vân tìm em hai lần nói muốn so thành tích thi, em nếu không đáp ứng liền làm mất mặt lớp 1 chúng ta.”
“Vậy em cũng không thể đem tiền đặt cược tăng lên đến 1000 a.” Viên Chính Bạch đã xem qua hồ sơ của Giang Đào, biết điều kiện gia đình cô cũng không phải thực tốt. Này nếu là vạn nhất thua, 1000 đồng lấy đâu ra?
"Tôi sẽ bàn bạc lại với thầy Lý lớp 2 một chút, vụ cá cược giữa em và Tôn Đồng Vân coi như hủy bỏ đi." Viên Chính Bạch nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy nên hủy bỏ vụ cá cược này thì hơn. Nếu các cô chỉ cá cược mời nhau bữa cơm hay gì đó, ông tuyệt đối sẽ không quản. Nhưng đây là vụ cá cược lên tới 1000 đồng, quá lớn.
"Thưa thầy, là Tôn Đồng Vân khiêu chiến trước, nếu chúng ta đi thương lượng hủy bỏ, chẳng khác nào em sợ cô ta. Em vẫn quyết định sẽ thi đấu với cô ta."
Giang Đào vẫn có chút tự tin vào bản thân. Không nói cái khác, chỉ riêng kiến thức chuyên ngành, cô đã sớm tự học qua rồi. Hiện tại mỗi ngày đi học, tương đương với việc ôn tập lại một lần. Mà các môn không chuyên ngành, cô học cũng không tệ.
"Nhỡ thua thì sao?" Viên Chính Bạch vẫn không yên tâm. Ông biết Giang Đào bình thường học tập khắc khổ, nhưng ông cũng đã tra điểm thi đại học của Tôn Đồng Vân, cao hơn Giang Đào mười mấy điểm.