“Hừ, tớ xem cậu có thể đắc ý được bao lâu.” Mao Tâm Di thở phì phì đi rồi, Giang Đào nhún nhún vai, cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Hoắc Thục Phương cũng chưa từng gặp Tần Sơn Hà, nghe Mao Tâm Di nói Giang Đào gả cho một ông chú già, cô ấy tính tình thẳng thắn, tò mò liền trực tiếp hỏi: “Giang Đào, cậu thật sự gả cho một ông chú già?”
Giang Đào: “.......”
Cái mũ ông chú già này của Tần Sơn Hà là tháo không xong rồi.
“Đừng nghe Mao Tâm Di nói bậy,” Lục Văn Anh minh oan cho Tần Sơn Hà, “Đối tượng của Giang Đào một chút cũng không già, vóc dáng rất cao, lớn lên cũng thực đẹp.”
“Bất quá, xác thật lớn hơn tớ một chút, lớn hơn tám tuổi.” Giang Đào đúng sự thật nói, cô cũng không cảm thấy Tần Sơn Hà già.
“Cậu mười tám, lớn hơn tám tuổi cũng mới 26, đây là ông chú già cái gì?” Hoắc Thục Phương đếm trên đầu ngón tay tính xong, vẻ mặt hỗn độn trong gió. 26 nếu là già, vậy ông anh cả 28 tuổi còn chưa cưới được vợ của cô ấy, không phải càng già? “Khả năng cô ta cho rằng 26 chính là ông chú già đi.” Giang Đào nghĩ, ngày mai viết thư cho Tần Sơn Hà, nói với anh có người bảo anh là ông chú già, xem anh phản ứng thế nào, biểu tình trên mặt khẳng định thực xuất sắc.
Ngày hôm sau, Mao Tâm Di cầm len sợi ném tới trên giường Giang Đào cùng Lục Văn Anh: “Trả cho các cậu.”
Giang Đào cùng Lục Văn Anh nhìn nhìn số len sợi này, xác thật giống hệt loại các cô mua trước đó liền cất đi.
“Len sợi trả cho các cậu rồi, chuyện trước kia đều đã qua, đừng nhắc lại nữa.” Mao Tâm Di vẫn còn canh cánh trong lòng vì lời nói ngày hôm qua của Giang Đào.
Giang Đào nghĩ đến sự thù địch của Tôn Đồng Vân đối với mình, trong lòng thực khó chịu, liền nói: “Nói với Tôn Đồng Vân, chúng ta là tới đi học, quan trọng là học tập, đừng mỗi ngày bày ra mấy trò không đâu.”
Mao Tâm Di hừ một tiếng lại đi rồi, hai ngày này trừ bỏ buổi tối ngủ, cô ta cơ bản không ở ký túc xá.
Tới ký túc xá bên cạnh, Mao Tâm Di nhìn thấy Tôn Đồng Vân liền đem lời Giang Đào nói kể lại một lần, Tôn Đồng Vân cười lạnh: “Một thôn cô từ nông thôn đi ra, còn không biết làm sao thi đậu đại học, ở đây dõng dạc nói chuyện học tập với tôi.”
Lúc thi đại học cô ta chính là đứng nhất toàn thành phố, chẳng lẽ còn thi không lại một thôn cô?
Ngón tay gõ vài cái trên bàn, cô ta nói: “Cậu đi nói với Giang Đào, lập tức liền phải thi giữa kỳ, tớ muốn so thành tích thi với cô ta. Nếu cô ta thi điểm cao hơn tớ, tớ cho cô ta 500 đồng. Cô ta nếu không thi tốt bằng tớ, bắt bà ngoại cô ta phải xin lỗi bà nội tớ.”
Tôn Đồng Vân từ nhỏ được bà nội nuôi lớn, mấy năm nay bà nội cô ta bởi vì Mai Thu Lan chịu bao nhiêu khổ, cô ta nhìn rõ ràng. Cô ta đau lòng bà nội, cũng nuốt không trôi cục tức kia.
Rõ ràng bà nội là vợ của ông nội, nhưng trong lòng ông nội vẫn luôn chứa người phụ nữ Mai Thu Lan kia.
Dựa vào cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôn Minh Nghĩa cùng vợ là Lâm Bình Tú quen biết qua mai mối sau khi chiến tranh kết thúc. Tôn Minh Nghĩa lập một ít công trên chiến trường, chiến tranh kết thúc đã được phái đến tòa thị chính công tác, chức vị cấp khoa.
Tôn Minh Nghĩa lớn lên không tồi, công việc lại có tiền đồ, Lâm Bình Tú đối với Tôn Minh Nghĩa thực vừa lòng. Hai người mới vừa kết hôn, tình cảm còn tính không tồi. Nhưng sau lại Lâm Bình Tú phát hiện trong sách của Tôn Minh Nghĩa kẹp một tấm ảnh chụp, ông còn thường xuyên cầm tấm ảnh kia xem.
Khi đó bà mới biết được, trong lòng Tôn Minh Nghĩa có người. Sau lại, bà nhiều phương diện điều tra, biết người trên ảnh chụp là Mai Thu Lan, hơn nữa Tôn Minh Nghĩa ngày lễ ngày tết đều sẽ sai người đưa quà cho Mai Thu Lan.
Làm một người vợ, bà như thế nào có thể chấp nhận chồng mình trong lòng có người phụ nữ khác, lại còn có liên hệ với người phụ nữ kia.
Lâm Bình Tú bởi vì Mai Thu Lan mà cãi nhau một trận với Tôn Minh Nghĩa, yêu cầu ông đoạn tuyệt mọi liên hệ với Mai Thu Lan. Tôn Minh Nghĩa đối với Lâm Bình Tú vẫn là thực vừa lòng, liền giải thích chuyện của ông cùng Mai Thu Lan cho bà nghe.
Lúc ấy Tôn Minh Nghĩa nói: “Bởi vì tôi đốt lá thư chồng cô ấy gửi, dẫn tới cô ấy cùng chồng lạc nhau, tôi hẳn là gánh vác trách nhiệm này. Khi cô ấy còn chưa tìm được chồng, tôi hẳn là che chở cô ấy không bị người ta bắt nạt.”
Tôn Minh Nghĩa giải thích sự tình rành mạch, nhưng Lâm Bình Tú vẫn không thể chấp nhận. Thậm chí có mấy lần muốn đi Thượng Thủy Thôn tìm Mai Thu Lan, bất quá đều bị Tôn Minh Nghĩa cản lại.
Sau đó bọn họ liền thường xuyên cãi nhau, lại sau đó hai vợ chồng bắt đầu ở riêng. Tinh thần Lâm Bình Tú cũng càng ngày càng không tốt, vì làm bà vui vẻ, hai con trai của Tôn Minh Nghĩa thương lượng, để Tôn Đồng Vân lúc ấy năm tuổi bầu bạn với Lâm Bình Tú. Nghĩ bà chăm sóc trẻ con, có lẽ chậm rãi sẽ tốt lên.
Từ năm tuổi bắt đầu, Tôn Đồng Vân liền đi theo Lâm Bình Tú. Cho nên cô ta biết ân ân oán oán giữa Tôn Minh Nghĩa cùng Lâm Bình Tú, Mai Thu Lan. Bất quá, phiên bản cô ta biết, là bị Lâm Bình Tú cải biên qua.
Lâm Bình Tú nói cho Tôn Đồng Vân, Tôn Minh Nghĩa cùng Mai Thu Lan quen biết trên chiến trường, chồng Mai Thu Lan đã c.h.ế.t, bà ta mang thai, muốn tìm một người đàn ông dựa vào, liền vẫn luôn câu dẫn Tôn Minh Nghĩa.
Nhưng là Tôn gia bởi vì Mai Thu Lan từng kết hôn nên không đồng ý bà ta gả cho Tôn Minh Nghĩa, bà ta chỉ có thể xám xịt trở lại nông thôn, nhưng mấy năm nay bà ta vẫn luôn câu lấy trái tim Tôn Minh Nghĩa.
Tôn Đồng Vân cho rằng Mai Thu Lan phá hủy tình cảm của ông bà nội, dẫn tới bà nội nhiều năm tâm tình tích tụ thân thể không tốt.
Cho nên cô ta hận Mai Thu Lan.
Biết Giang Đào là cháu ngoại Mai Thu Lan, liền đem nỗi hận này chuyển sang người Giang Đào. Cô ta muốn đạp Giang Đào dưới chân, giống như như vậy là có thể báo thù cho bà nội cô ta.
“Cậu cùng Giang Đào có thù hận gì?” Mao Tâm Di biết Tôn Đồng Vân không thích Giang Đào, nhưng vẫn luôn không biết vì cái gì. Hiện tại Tôn Đồng Vân nhắc tới bà ngoại Giang Đào, nghĩ hai người chi gian thù hận không nhỏ.
“Cái này cậu không cần quản, cậu chỉ việc đi nói với cô ta là được.” Khóe môi Tôn Đồng Vân treo lên nụ cười, lần này cô ta muốn cho Giang Đào đẹp mặt.
Mao Tâm Di nghĩ đến Giang Đào mỗi ngày trừ bỏ ăn cơm ngủ chính là đọc sách học tập, hảo tâm nhắc nhở Tôn Đồng Vân nói: “Giang Đào ngày thường học tập thực nỗ lực, liền sợ……”
Hoắc Thục Phương cũng chưa từng gặp Tần Sơn Hà, nghe Mao Tâm Di nói Giang Đào gả cho một ông chú già, cô ấy tính tình thẳng thắn, tò mò liền trực tiếp hỏi: “Giang Đào, cậu thật sự gả cho một ông chú già?”
Giang Đào: “.......”
Cái mũ ông chú già này của Tần Sơn Hà là tháo không xong rồi.
“Đừng nghe Mao Tâm Di nói bậy,” Lục Văn Anh minh oan cho Tần Sơn Hà, “Đối tượng của Giang Đào một chút cũng không già, vóc dáng rất cao, lớn lên cũng thực đẹp.”
“Bất quá, xác thật lớn hơn tớ một chút, lớn hơn tám tuổi.” Giang Đào đúng sự thật nói, cô cũng không cảm thấy Tần Sơn Hà già.
“Cậu mười tám, lớn hơn tám tuổi cũng mới 26, đây là ông chú già cái gì?” Hoắc Thục Phương đếm trên đầu ngón tay tính xong, vẻ mặt hỗn độn trong gió. 26 nếu là già, vậy ông anh cả 28 tuổi còn chưa cưới được vợ của cô ấy, không phải càng già? “Khả năng cô ta cho rằng 26 chính là ông chú già đi.” Giang Đào nghĩ, ngày mai viết thư cho Tần Sơn Hà, nói với anh có người bảo anh là ông chú già, xem anh phản ứng thế nào, biểu tình trên mặt khẳng định thực xuất sắc.
Ngày hôm sau, Mao Tâm Di cầm len sợi ném tới trên giường Giang Đào cùng Lục Văn Anh: “Trả cho các cậu.”
Giang Đào cùng Lục Văn Anh nhìn nhìn số len sợi này, xác thật giống hệt loại các cô mua trước đó liền cất đi.
“Len sợi trả cho các cậu rồi, chuyện trước kia đều đã qua, đừng nhắc lại nữa.” Mao Tâm Di vẫn còn canh cánh trong lòng vì lời nói ngày hôm qua của Giang Đào.
Giang Đào nghĩ đến sự thù địch của Tôn Đồng Vân đối với mình, trong lòng thực khó chịu, liền nói: “Nói với Tôn Đồng Vân, chúng ta là tới đi học, quan trọng là học tập, đừng mỗi ngày bày ra mấy trò không đâu.”
Mao Tâm Di hừ một tiếng lại đi rồi, hai ngày này trừ bỏ buổi tối ngủ, cô ta cơ bản không ở ký túc xá.
Tới ký túc xá bên cạnh, Mao Tâm Di nhìn thấy Tôn Đồng Vân liền đem lời Giang Đào nói kể lại một lần, Tôn Đồng Vân cười lạnh: “Một thôn cô từ nông thôn đi ra, còn không biết làm sao thi đậu đại học, ở đây dõng dạc nói chuyện học tập với tôi.”
Lúc thi đại học cô ta chính là đứng nhất toàn thành phố, chẳng lẽ còn thi không lại một thôn cô?
Ngón tay gõ vài cái trên bàn, cô ta nói: “Cậu đi nói với Giang Đào, lập tức liền phải thi giữa kỳ, tớ muốn so thành tích thi với cô ta. Nếu cô ta thi điểm cao hơn tớ, tớ cho cô ta 500 đồng. Cô ta nếu không thi tốt bằng tớ, bắt bà ngoại cô ta phải xin lỗi bà nội tớ.”
Tôn Đồng Vân từ nhỏ được bà nội nuôi lớn, mấy năm nay bà nội cô ta bởi vì Mai Thu Lan chịu bao nhiêu khổ, cô ta nhìn rõ ràng. Cô ta đau lòng bà nội, cũng nuốt không trôi cục tức kia.
Rõ ràng bà nội là vợ của ông nội, nhưng trong lòng ông nội vẫn luôn chứa người phụ nữ Mai Thu Lan kia.
Dựa vào cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôn Minh Nghĩa cùng vợ là Lâm Bình Tú quen biết qua mai mối sau khi chiến tranh kết thúc. Tôn Minh Nghĩa lập một ít công trên chiến trường, chiến tranh kết thúc đã được phái đến tòa thị chính công tác, chức vị cấp khoa.
Tôn Minh Nghĩa lớn lên không tồi, công việc lại có tiền đồ, Lâm Bình Tú đối với Tôn Minh Nghĩa thực vừa lòng. Hai người mới vừa kết hôn, tình cảm còn tính không tồi. Nhưng sau lại Lâm Bình Tú phát hiện trong sách của Tôn Minh Nghĩa kẹp một tấm ảnh chụp, ông còn thường xuyên cầm tấm ảnh kia xem.
Khi đó bà mới biết được, trong lòng Tôn Minh Nghĩa có người. Sau lại, bà nhiều phương diện điều tra, biết người trên ảnh chụp là Mai Thu Lan, hơn nữa Tôn Minh Nghĩa ngày lễ ngày tết đều sẽ sai người đưa quà cho Mai Thu Lan.
Làm một người vợ, bà như thế nào có thể chấp nhận chồng mình trong lòng có người phụ nữ khác, lại còn có liên hệ với người phụ nữ kia.
Lâm Bình Tú bởi vì Mai Thu Lan mà cãi nhau một trận với Tôn Minh Nghĩa, yêu cầu ông đoạn tuyệt mọi liên hệ với Mai Thu Lan. Tôn Minh Nghĩa đối với Lâm Bình Tú vẫn là thực vừa lòng, liền giải thích chuyện của ông cùng Mai Thu Lan cho bà nghe.
Lúc ấy Tôn Minh Nghĩa nói: “Bởi vì tôi đốt lá thư chồng cô ấy gửi, dẫn tới cô ấy cùng chồng lạc nhau, tôi hẳn là gánh vác trách nhiệm này. Khi cô ấy còn chưa tìm được chồng, tôi hẳn là che chở cô ấy không bị người ta bắt nạt.”
Tôn Minh Nghĩa giải thích sự tình rành mạch, nhưng Lâm Bình Tú vẫn không thể chấp nhận. Thậm chí có mấy lần muốn đi Thượng Thủy Thôn tìm Mai Thu Lan, bất quá đều bị Tôn Minh Nghĩa cản lại.
Sau đó bọn họ liền thường xuyên cãi nhau, lại sau đó hai vợ chồng bắt đầu ở riêng. Tinh thần Lâm Bình Tú cũng càng ngày càng không tốt, vì làm bà vui vẻ, hai con trai của Tôn Minh Nghĩa thương lượng, để Tôn Đồng Vân lúc ấy năm tuổi bầu bạn với Lâm Bình Tú. Nghĩ bà chăm sóc trẻ con, có lẽ chậm rãi sẽ tốt lên.
Từ năm tuổi bắt đầu, Tôn Đồng Vân liền đi theo Lâm Bình Tú. Cho nên cô ta biết ân ân oán oán giữa Tôn Minh Nghĩa cùng Lâm Bình Tú, Mai Thu Lan. Bất quá, phiên bản cô ta biết, là bị Lâm Bình Tú cải biên qua.
Lâm Bình Tú nói cho Tôn Đồng Vân, Tôn Minh Nghĩa cùng Mai Thu Lan quen biết trên chiến trường, chồng Mai Thu Lan đã c.h.ế.t, bà ta mang thai, muốn tìm một người đàn ông dựa vào, liền vẫn luôn câu dẫn Tôn Minh Nghĩa.
Nhưng là Tôn gia bởi vì Mai Thu Lan từng kết hôn nên không đồng ý bà ta gả cho Tôn Minh Nghĩa, bà ta chỉ có thể xám xịt trở lại nông thôn, nhưng mấy năm nay bà ta vẫn luôn câu lấy trái tim Tôn Minh Nghĩa.
Tôn Đồng Vân cho rằng Mai Thu Lan phá hủy tình cảm của ông bà nội, dẫn tới bà nội nhiều năm tâm tình tích tụ thân thể không tốt.
Cho nên cô ta hận Mai Thu Lan.
Biết Giang Đào là cháu ngoại Mai Thu Lan, liền đem nỗi hận này chuyển sang người Giang Đào. Cô ta muốn đạp Giang Đào dưới chân, giống như như vậy là có thể báo thù cho bà nội cô ta.
“Cậu cùng Giang Đào có thù hận gì?” Mao Tâm Di biết Tôn Đồng Vân không thích Giang Đào, nhưng vẫn luôn không biết vì cái gì. Hiện tại Tôn Đồng Vân nhắc tới bà ngoại Giang Đào, nghĩ hai người chi gian thù hận không nhỏ.
“Cái này cậu không cần quản, cậu chỉ việc đi nói với cô ta là được.” Khóe môi Tôn Đồng Vân treo lên nụ cười, lần này cô ta muốn cho Giang Đào đẹp mặt.
Mao Tâm Di nghĩ đến Giang Đào mỗi ngày trừ bỏ ăn cơm ngủ chính là đọc sách học tập, hảo tâm nhắc nhở Tôn Đồng Vân nói: “Giang Đào ngày thường học tập thực nỗ lực, liền sợ……”