Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 316: Bát sắt trong mắt người khác cũng chẳng ra gì
Phương Đường hơi ngạc nhiên nhưng cũng cảm thấy điều này nằm trong dự liệu. Bạch An Kỳ từng nói cô ta thích bán hàng, không thích làm ở nhà ăn. Bách hóa Tổng hợp thì cô ta không vào được, làm hộ kinh doanh cá thể cũng là một lựa chọn không tồi.
"Cô nghiêm túc đấy chứ?"
"Ừ, tôi suy nghĩ lâu rồi. Từ khi có văn bản hướng dẫn tôi đã nung nấu ý định này. Tôi muốn thử một lần nhưng lại sợ thất bại, đến lúc đó thì trắng tay."
Bạch An Kỳ c.ắ.n môi, nói ra nỗi lo lắng của mình.
Mẹ cô ta hiện giờ đã đi làm lại, lương mỗi tháng hơn ba mươi tệ cộng thêm lương của cô ta thì cuộc sống gia đình vẫn ổn. Nhưng nếu cô ta nghỉ việc, gánh nặng sẽ dồn hết lên vai mẹ cô ta, lỡ cô ta thất bại...
Đó là điều Bạch An Kỳ lo sợ nhất. Ba cô ta đang cải tạo trong tù, tháng nào mẹ cũng phải đi thăm nuôi. Em trai đi học cũng tốn kém. Thực ra cô ta biết, tốt nhất là giữ nguyên hiện trạng nhưng cô ta thực sự không cam tâm, rất muốn thử một lần.
"Kinh doanh thì có lời có lỗ, ai dám đảm bảo chắc chắn có lời. Hơn nữa làm kinh doanh vất vả lắm, dầm mưa dãi nắng. Cô phải suy nghĩ cho kỹ, công việc ở xưởng Cơ khí trong mắt người ngoài là bát cơm sắt, người ta tranh nhau sứt đầu mẻ trán mới vào được đấy."
Phương Đường nhắc nhở.
Thực ra cô cảm thấy làm kinh doanh cá thể tốt hơn làm ở xưởng Cơ khí. Thời kỳ đầu cải cách mở cửa, buôn bán rất dễ kiếm tiền rủi ro không quá lớn, chỉ cần chịu khó và nhanh nhạy một chút thì cơ bản là không lỗ.
Cô nhớ kiếp trước đọc báo thấy ở Nghĩa Ô, Chiết Giang có một nữ hộ kinh doanh cá thể, ngày nào cũng bán ảnh diễn viên điện ảnh trước cửa rạp chiếu phim. Chỉ những tấm ảnh nhỏ bé đó mà giúp bà chủ này kiếm được 50.000 tệ một năm đấy.
Nhưng cô không thể nói những điều này cũng không thể quyết định thay Bạch An Kỳ được.
Bạch An Kỳ cau mày. Lời Phương Đường nói khiến cô ta do dự. Người khác nằm mơ cũng muốn có bát cơm sắt, cô ta lại muốn đập bỏ, người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ cô ta điên rồi.
"Nhưng tôi vẫn muốn thử. Còn trẻ mà không xông pha, tôi sợ sau này già rồi sẽ hối hận, không còn nhiệt huyết nữa."
Giọng Bạch An Kỳ kiên định hơn. Hiện tại cô ta không muốn kết hôn mà chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền để mẹ và em trai có cuộc sống tốt đẹp.
Ba năm nay cũng có người giới thiệu đối tượng cho cô ta nhưng vì ba cô ta đang ngồi tù, em trai còn đi học nên những người đàn ông điều kiện tốt thì chê cô ta, người chịu quen cô ta thì cô ta lại chê. Cứ dùng dằng mãi đã ba năm, người giới thiệu ngày càng ít, ai cũng bảo cô ta kén cá chọn canh không biết tự lượng sức mình.
Bạch An Kỳ cũng chẳng màng nữa, không kết hôn cũng chẳng sao, lịch sử đầy rẫy phụ nữ nổi tiếng không kết hôn đấy thôi. Thôi thì cứ tập trung gây dựng sự nghiệp đã.
"Thế cô định bán gì? Nhập hàng ở đâu? Đã tính kỹ chưa?"
Phương Đường hỏi.
"Tôi nghĩ rồi, bán quần áo. Nghe nói quần áo trong Nam thời thượng lắm lại rẻ, vào đó nhập về bán chắc chắn có lời."
Mắt Bạch An Kỳ sáng rực lên.
Triệu Vĩ Kiệt bên cạnh ánh mắt lóe lên, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Thực ra hôm nay hắn ta đến đây cũng là muốn bàn bạc với Tang Mặc về tương lai.
Hoàn cảnh của hắn ta hiện tại rất giống Bạch An Kỳ, đều đang đứng giữa ngã ba đường đầy hoang mang. Hắn ta cũng muốn gây dựng sự nghiệp. Làm lái xe chán ngắt rồi, mỗi tháng được mấy đồng lương c.h.ế.t đói, chẳng đủ cho một mình hắn tiêu.
Hắn ta có một người bạn học làm kinh doanh cá thể, nghe nói kiếm được khá lắm. Năm ngoái còn mời bạn bè cũ đi ăn cơm gọi toàn món đắt tiền. Nhìn cái vẻ khoe khoang của gã đó mà hắn ta ngứa mắt, chẳng phải chỉ kiếm được mấy đồng tiền dơ bẩn thôi sao, có gì mà ghê gớm! Được rồi Triệu Vĩ Kiệt cũng phải thừa nhận, tiền không hôi thối mà còn rất thơm, hắn ta cũng muốn kiếm tiền to.
Không ngờ Bạch An Kỳ cũng có ý tưởng giống hắn ta lại còn trùng hợp nghĩ đến quần áo. Hắn ta cũng đang tính buôn quần áo, nhập ít quần bò, áo sơ mi hoa, kính râm từ phương Nam về bán, chắc chắn đắt hàng.
Tang Mặc đi chợ về, thấy hai người này thì hơi ngạc nhiên.
"Cơn gió nào đưa hai người đến đây thế? Trưa nay ở lại ăn cơm nhé, tôi vào bếp."
Tang Mặc cười nói.
"Được thôi nhưng anh nấu ăn có nuốt nổi không đấy?"
Bạch An Kỳ nghi ngờ, cô ta nhớ trù nghệ của Tang Mặc chẳng ra làm sao cả.
Cô ta nhìn sang Phương Đường, cười hỏi:
"Phương Đường dạo này cậu không nấu cơm à? Lâu lắm rồi không được ăn đồ cậu nấu."
"Cô ấy giờ không tiện làm, Vĩ Kiệt vào phụ tôi một tay!"
Tang Mặc gọi Triệu Vĩ Kiệt vào bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Bạch An Kỳ đầy nghi hoặc nhưng rất nhanh đã hiểu ra, vui vẻ nói:
"Cậu lại có tin vui à?"
"Ừ, vừa mới kiểm tra xong."
Phương Đường gật đầu. Thực ra lần này m.a.n.g t.h.a.i cô không có phản ứng gì mấy, ăn được ngủ được nhưng Tang Mặc và ông nội cứ lo lắng thái quá.
"Chúc mừng nhé, lần này mà là con gái thì đủ nếp đủ tẻ rồi."
Bạch An Kỳ cười nói.
"Tôi cũng muốn sinh con gái, con trai nghịch quá."
Phương Đường kể chuyện Tiểu Văn, Tiểu Võ trốn trong mộ hôm mùng một tết. Bạch An Kỳ cười chảy cả nước mắt, tiếng cười giòn tan vọng vào bếp khiến Triệu Vĩ Kiệt cũng không nhịn được cười.
"Anh Tang, anh giỏi thật đấy!"
Triệu Vĩ Kiệt khen ngợi thật lòng lại còn rất ghen tị. Hắn ta giờ đến người yêu còn chưa có, Tang Mặc đã sắp có ba đứa con rồi.
Ba năm nay hắn ta đi xem mắt cả n lần nhưng chẳng ưng cô nào. Cô gia thế tốt lại xinh đẹp thì chê hắn ta, cô gia thế tốt nhưng không xinh thì hắn ta chê.
Hắn ta thích con gái xinh đẹp nhưng ba mẹ hắn ta lại chê không môn đăng hộ đối.
Thế nên đến giờ hắn ta vẫn "vườn không nhà trống".
Tang Mặc vẻ mặt đắc ý, người đàn ông năng lực mạnh như anh quả thực hiếm có.
"Anh Tang, tôi muốn buôn bán quần áo, anh thấy thế nào?"
Triệu Vĩ Kiệt hỏi.
"Không muốn làm ở xưởng Cơ khí nữa à?"
"Ừm, chán lắm rồi, lương lậu chẳng được bao nhiêu. Tôi muốn vào Nam nhập lô quần áo về bán."
"Ý tưởng hay đấy nhưng trong Nam hơi nguy hiểm, cậu đi một mình dễ bị lừa lắm. Hơn nữa làm kinh doanh cá thể cũng không sung sướng gì đâu, không được như xưởng Cơ khí mưa không đến mặt nắng không đến đầu, ngày nào cũng túc tắc đi làm nhận lương. Kinh doanh cá thể không làm là không có ăn."
Tang Mặc chân thành phân tích những mặt trái của việc kinh doanh cá thể, chắc chắn sẽ vất vả hơn đi làm công ăn lương lại còn có rủi ro lỗ vốn, không phải vụ nào cũng chắc thắng.
"Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi không cam tâm chôn vùi tuổi xuân ở xưởng Cơ khí. Ba tôi suốt ngày mắng tôi không có tiền đồ, tôi muốn làm cho ông ấy sáng mắt ra."
Ánh mắt Triệu Vĩ Kiệt kiên định, khuôn mặt bình thường bỗng toát lên vẻ rạng ngời.
Ngoài ba hắn ta ra, còn những lời dèm pha trong xưởng nữa, bảo hắn ta nếu không phải con trai xưởng trưởng thì chẳng là cái thá gì. Triệu Vĩ Kiệt nghe xong thấy chạnh lòng lắm. Những người nói lời đó bình thường còn anh anh em em với hắn, khen hắn đẹp trai tài giỏi thế mà sau lưng lại nói xấu hắn như vậy.
"Đã nghĩ kỹ rồi thì làm thôi. Nhưng tôi khuyên cậu nên thử sức trước đã, đừng vội nghỉ việc. Dù sao công việc ở xưởng Cơ khí cũng nhàn, lúc rảnh rỗi cậu có thể tranh thủ đi bán hàng, đợi quen việc rồi hẵng vào Nam bươn chải."
Tang Mặc gợi ý.
Gần đây anh đang tìm người bán hàng giúp như Mã Hồng Mai. Tuy anh chủ yếu bán buôn nhưng những món đồ nhỏ như đồng hồ điện t.ử, bưu thiếp, băng cassette nếu có thêm người bán lẻ thì lợi nhuận cũng rất khá.
"Thế tôi bán cái gì bây giờ?"
Triệu Vĩ Kiệt thấy có lý, thử trước xem sao nhưng hắn ta chưa biết bán gì.
"Tôi có người bạn đang có một lô hàng gồm đồng hồ điện t.ử, băng cassette và bưu thiếp. Nếu cậu muốn bán thì có thể qua chỗ bạn tôi lấy hàng."
Tang Mặc nói.
"Được!"
Triệu Vĩ Kiệt đồng ý ngay tắp lự, hắn ta biết ngay anh Tang có cách mà.
--
Hết chương 316.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận