Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Chương 315: Lại thêm một người muốn làm kinh doanh tư nhân

 

Tang Mặc cũng chẳng còn tâm trí đâu mà mua thức ăn, vội vàng lên lầu đ.á.n.h thức Phương Đường hỏi giọng nghiêm trọng:

"Kỳ kinh nguyệt của em có phải là chưa đến không?"

"Hả? Cái gì chưa đến cơ?"

Phương Đường ngủ mê man, đầu óc mơ hồ, phản ứng chậm chạp.

"Kỳ kinh nguyệt đấy! Bà nội Phương bảo em có khả năng lại có bầu rồi. Anh cũng thấy thế, lần này em giống hệt hồi m.a.n.g t.h.a.i Tiểu Văn và Tiểu Võ."

Đầu Tang Mặc như muốn nổ tung, anh thực sự chưa muốn làm ba thêm lần nữa đâu.

Trong nhà có hai con khỉ con Tiểu Văn, Tiểu Võ đã đủ khiến anh đau đầu rồi, lỡ lại sinh đôi nữa thì chắc anh giảm thọ mất chục năm.

Phương Đường giật mình tỉnh cả ngủ. Có thai? Cô sờ bụng nhẩm tính ngày tháng, sắc mặt liền thay đổi ấp úng nói:

"Trễ... nửa tháng rồi!"

Tang Mặc nghiến răng, lẩm bẩm c.h.ử.i thề:

"Anh phải đi khiếu nại, cái xưởng b.a.o c.a.o s.u c.h.ế.t tiệt này làm ăn tắc trách quá thể!"

Anh nhất định phải khiếu nại, tuyệt đối không thể dung túng cho cái xưởng làm ăn thất đức này!

Phương Đường nghĩ ngợi một chút, mặt đỏ bừng rồi vỗ mạnh vào người anh nghiến răng nghiến lợi:

"Anh khiếu nại cái gì mà khiếu nại, đều là tại anh làm chuyện tốt cả đấy!"

Cô nhớ ra rồi, lần nào "yêu" cũng dùng biện pháp bảo vệ chỉ có đúng một lần Tang Mặc cuống quá, trong nhà lại hết bao mà anh còn bảo một lần không sao, không trúng thưởng được đâu. Cô cũng nghĩ chắc không sao.

Kết quả là trúng thưởng thật.

Tang Mặc cũng nhớ ra, tính toán thời gian thì đúng là có khả năng dính bầu vào đêm hôm đó thật. Anh ảo não vô cùng, vỗ trán bép một cái chỉ muốn tự đ.ấ.m mình một trận.

Có mỗi một đêm thôi mà sao không nhịn được chứ?

"Đi bệnh viện khám trước đã, biết đâu không phải đâu."

Tang Mặc vẫn còn nuôi một tia hy vọng mong manh, mong là đoán sai.

Phương Đường đ.á.n.h răng rửa mặt, thay quần áo rồi cùng anh đi đến bệnh viện gần nhà. Loay hoay cả buổi sáng thì kết quả kiểm tra cũng có. Bác sĩ tươi cười chúc mừng họ, t.h.a.i nhi đã được một tháng rưỡi.

Hai người cầm tờ kết quả ra khỏi bệnh viện chẳng ai nói câu nào. Phương Đường hơi hoảng, qua tết là phải thi lên thạc sĩ rồi. Nếu đỗ thì việc học càng căng thẳng, lấy đâu ra thời gian dưỡng thai?

Nhưng cô thực sự không nỡ bỏ con. Mỗi đứa trẻ đến đầu t.h.a.i đều là đã chọn lựa kỹ càng, con đã chọn cô làm mẹ thì cô không thể nhẫn tâm bỏ đi làm con thất vọng được.

"Nói chuyện với bác Trương một tiếng, nếu bác ấy một mình không kham nổi thì thuê thêm người giúp việc nhà. Nếu bác Trương không muốn thì tăng lương cho bác ấy. Con đã đến rồi thì mình nuôi thôi, để Tiểu Văn, Tiểu Võ có thêm bạn."

Tang Mặc nói.

Bỏ con là chuyện không thể nào, tuy anh chưa chuẩn bị tinh thần nhưng đã có thì phải sinh. Tiểu Văn và Tiểu Võ chắc cũng thích có em.

Phương Đường gật đầu, cô cũng nghĩ như vậy.

"Hy vọng lần này là con gái, một cô công chúa ngoan ngoãn."

Phương Đường muốn sinh con gái.

"Chỉ sợ lại là hai con khỉ con nữa thôi."

Tang Mặc nói đùa.

Phương Đường tức giận lườm anh:

"Anh không nói được câu nào t.ử tế à?"

Cô chẳng muốn sinh đôi nữa đâu, mệt lắm.

Biết mình lỡ lời, Tang Mặc vội vàng dỗ dành. Trên đường về anh mua thêm ít thức ăn. Về đến nhà mọi người đã tụ tập đông đủ, đều đang đợi tin của hai vợ chồng.

Vừa bước vào cửa, giọng oang oang của ông Phương đã vang lên:

"Bác sĩ bảo sao?"

"Có t.h.a.i được một tháng rưỡi rồi ạ."

Tang Mặc đặt tờ kết quả lên bàn. Mọi người xúm lại xem, ai nấy đều hớn hở mừng thay cho nhà họ Tang.

"Có t.h.a.i là chuyện vui lớn, lão Tang à, nhà ông con đàn cháu đống rồi đấy!"

"Tính ngày thì tết năm sau nhà lại thêm người rồi."

Mấy ông cụ rôm rả bàn tán. Ông Tang cười không khép được miệng, ông thích nhất là nhà đông con nhiều cháu.

Mấy ngày sau Phương Đường được chăm sóc như quốc bảo, không phải động tay vào việc gì, cơm nước đều do Tang Mặc nấu. Có khi sang nhà ông Phương ăn, mọi người đều bảo cô phải dưỡng t.h.a.i cho tốt đừng để mệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Văn và Tiểu Võ biết sắp có em cũng rất vui nhưng hai anh em lại muốn khác nhau.

"Em gái!"

Tiểu Văn muốn có em gái, cậu không muốn có thêm thằng em trai ngốc nghếch nữa, em gái chắc sẽ thông minh hơn.

Tiểu Võ lại muốn em trai, cậu có thể dẫn em trai lên núi chơi, em gái õng ẹo hay khóc nhè, cậu không thích.

Trước tết Nguyên Tiêu một ngày nhà có khách. Là Bạch An Kỳ và Triệu Vĩ Kiệt. Phương Đường rất ngạc nhiên, từ khi vào đại học cô và Bạch An Kỳ ít liên lạc hẳn.

"Chúc mừng năm mới!"

Bạch An Kỳ mặc chiếc áo khoác đỏ mới may, sắc mặt hồng hào xách một túi hoa quả. Triệu Vĩ Kiệt cũng diện bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn mới tinh, trông khá bảnh bao, mụn trên mặt cũng đỡ đi nhiều.

"Sao hai người lại rủ nhau đến chúc tết thế này?"

Phương Đường pha trà mời khách, lấy hạt dưa bánh kẹo ra mời, ánh mắt không ngừng đ.á.n.h giá hai người.

"Gặp nhau trên đường thôi, thật đấy, tôi không hẹn anh ta đâu."

Bạch An Kỳ giải thích.

Phương Đường không tin lắm, làm gì có chuyện trùng hợp thế.

"Thật là gặp nhau giữa đường mà, Triệu Vĩ Kiệt anh nói đi, có phải thế không?"

"Đúng thế."

Triệu Vĩ Kiệt gật đầu. Vừa lúc đó Tiểu Văn và Tiểu Võ chạy vào nhà, Phương Đường bảo hai con chào khách.

"Cháu chào chú, chào dì ạ!"

Hai anh em mồm miệng ngọt xớt nghiêng đầu nhìn hai người khách.

"Lớn thế này rồi cơ à, cảm giác như mới về thành phố chưa bao lâu, thế mà con cô đã lớn tướng thế này rồi!"

Bạch An Kỳ cảm thán, thời gian trôi nhanh thật, cô ta vẫn chưa có người yêu, công việc cũng chẳng có gì tiến triển, haizzz.

"Bọn tôi về thành phố được ba năm rồi. Các cô ở cơ quan thế nào?"

Phương Đường hỏi.

"Vẫn thế thôi, làm ở nhà ăn qua ngày đoạn tháng ấy mà!"

Giọng điệu Bạch An Kỳ nghe có vẻ không hài lòng lắm. Triệu Vĩ Kiệt không nói gì, móc túi lấy ra hai phong bao lì xì nhét vào túi Tiểu Văn và Tiểu Võ.

"Cháu cảm ơn chú ạ!"

Hai anh em cười càng tươi hơn. Tiểu Văn đảo mắt liếc nhìn Bạch An Kỳ rồi nói to:

"Chúc chú và dì sinh em bé gái xinh đẹp ạ!"

Thực ra Tiểu Văn định chúc "sớm sinh quý t.ử" nhưng chưa nói sõi nên chỉ chọn câu đơn giản.

Mặt Triệu Vĩ Kiệt đỏ bừng như gan lợn, vẻ mặt hoảng hốt vội vàng giải thích:

"Không phải đâu, cháu hiểu lầm rồi."

Hắn ta sao có thể sinh con với ba tấc đinh được, tuyệt đối không thể nào.

"Dì và chú không giống ba mẹ cháu đâu, không sinh em bé được đâu, hiểu chưa?"

Bạch An Kỳ cười tủm tỉm nói. Tuy cô ta giờ cũng không còn trẻ nhưng cũng không định lấy Triệu Vĩ Kiệt, chuyện không thể nào xảy ra được.

"Vâng ạ!"

Tiểu Văn đáp cho có lệ lại liếc nhìn Triệu Vĩ Kiệt đang luống cuống với ánh mắt đầy nghi hoặc, rõ ràng trông giống người một nhà thế kia mà.

Cậu bé cũng lười quan tâm chuyện người lớn, kéo Tiểu Võ ra ngoài chơi.

Phương Đường thầm buồn cười, biết đâu hai người này lại thành đôi thật ấy chứ.

"Tôi đang lưỡng lự một chuyện, Phương Đường cậu cho tôi xin lời khuyên được không?"

Bạch An Kỳ do dự một lát rồi hỏi.

Cô ta đến đây lần này là để xin ý kiến Phương Đường, dù sao Phương Đường cũng là người bạn có bằng cấp cao nhất của cô ta, chắc sẽ giúp cô ta quyết định được.

"Chuyện gì thế?"

"Tôi muốn... tôi muốn nghỉ việc ra làm kinh doanh tư nhân!"

Bạch An Kỳ nói ra ý định của mình.

Cô ta không phải bốc đồng nhất thời mà đã suy nghĩ kỹ càng. Công việc ở nhà ăn cô ta chán ngấy rồi, hơn nữa nhìn mãi chẳng thấy tương lai đâu. Cô ta thậm chí có thể nhìn thấy bản thân mình năm 40 tuổi vẫn đang rửa rau thái rau trong nhà ăn. Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó thôi là Bạch An Kỳ đã rùng mình ớn lạnh.

--

Hết chương 315.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 315 | Đọc truyện chữ