Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 295: Mỹ nhân tỷ tỷ, tôi cưới em nhé
"Trưa nay qua nhà ông Phương ăn cơm nhé!"
Phương Đường định vào bếp chuẩn bị bữa trưa thì ông Tang nói một câu.
"Vậy con qua đó phụ giúp ạ."
Phương Đường cười, chuẩn bị sang nhà ông Phương.
"Lát nữa anh cũng qua."
Tang Mặc đang bận nói chuyện với một ông cụ khác nên không tiện rời đi nên bảo Phương Đường đi trước.
"Anh cứ thong thả nói chuyện, đến giờ ăn cơm qua là được, không vội đâu."
Phương Đường xách một rổ rau củ quả, toàn là đồ cô tự trồng ở vườn sau: ớt, cà chua, mướp hương, mướp đắng... Cô chỉ trồng hai cây mướp hương và mướp đắng mà quả ra nhiều ăn không xuể lại chẳng cần làm giàn, chúng tự leo lên cây mà mọc.
Tiểu Văn và Tiểu Võ cô không mang theo, hai đứa trẻ đang chơi vui vẻ quá. Phương Đường một mình xách rổ rau, thong thả đi về phía Phương gia. Trên đường gặp vài người quen mặt trong đại viện, dù không biết tên cô vẫn mỉm cười chào hỏi.
Gần đến Phương gia cô gặp một đôi nam nữ đi ngược chiều nhìn dáng vẻ thì là mẹ con. Gã thanh niên cúi gằm mặt trông hơi quen quen. Người phụ nữ trung niên đi bên cạnh miệng hoạt động liên hồi rõ ràng là đang mắng con.
"Cái đồ tổ tông này, con để cho mẹ yên ổn chút đi được không? Lần này ông nội con giận thật đấy. Thời gian này con liệu mà ngoan ngoãn ở nhà cấm tiệt không được đi đâu, nhất là đám bạn bè ch.ó má của con phải tránh xa ra một chút. Chọc ông nội giận lần nữa, ông tống cổ con vào quân đội thật đấy, lúc đấy xem con làm thế nào!"
Người phụ nữ mắng con sa sả, giọng đầy thất vọng.
"Con biết rồi!"
Chương Thiên Tứ uể oải đáp. Hắn vẫn tiếc rẻ Phương Đường, "mỹ nhân tỷ tỷ" còn chưa cưa được mà.
Hắn tự nhủ chỉ cần tán đổ được mỹ nhân tỷ tỷ, sau này nhất định sẽ hoàn lương tu chí làm ăn. Thậm chí hắn còn nghĩ nếu cô ấy chịu ly hôn thì hắn sẵn sàng cưới về làm vợ, có cô vợ đẹp thế này mang ra ngoài cũng mát mày mát mặt chứ.
"Miệng thì vâng dạ đấy, quay đi cái lại lêu lổng ngay. Sức khỏe ông nội con ngày càng kém, con liệu hồn mà an phận đi!"
Mẹ Chương tuy không thông minh lắm nhưng bà ta hiểu rõ một điều: ông cụ còn sống thì nhà bà ta còn được nhờ, ông cụ mà mất thì coi như hết thời.
Bà ta mong ông cụ sống lâu trăm tuổi hơn bất cứ ai, có thế thì bà ta mới được hưởng phúc.
"Vâng."
Chương Thiên Tứ trả lời cho có lệ, bỗng nhiên mắt hắn sáng rực lên, tinh thần phấn chấn hẳn lon ton chạy tới, mặt dày gọi:
"Mỹ nhân tỷ tỷ, à không, mỹ nhân muội muội, lại gặp nhau rồi! Em đến tìm anh à?"
Trong lòng hắn hí hửng tự cho là Phương Đường đến tìm mình, hóa ra người đẹp cũng có tình ý với hắn!
Tâm trạng vui vẻ của Phương Đường lập tức tan biến, cô sầm mặt quát:
"Cút ngay!"
"Có gì từ từ nói chuyện nào. Nhà anh ở ngay đây, em biết đây là đâu rồi chứ? Lời anh nói hôm nọ không phải đùa đâu, nếu em chịu lấy anh thì anh đảm bảo sẽ lo cho em công việc tốt nhất, cả đời sung sướng!"
Chương Thiên Tứ giờ đã thay đổi ý định, hắn muốn cải tà quy chính, thay da đổi thịt không làm lãng t.ử nữa.
Mẹ Chương đi tới, thấy con trai đang cười cợt nhả với một cô gái xinh đẹp lại còn đòi cưới người ta thì tức sôi m.á.u. Chuyện hôn sự của con trai bà ta tự có sắp xếp, nhất định phải môn đăng hộ đối, con gái nhà thường dân sao xứng với con trai bà ta? Cái đồ hồ ly tinh này chắc chắn chẳng phải loại đứng đắn gì, dám mò đến tận đại viện này, nực cười!
Bình thường mẹ Chương không sống ở đại viện cuối tuần mới về một lần, chưa từng gặp Phương Đường bao giờ nên tự nhiên không nhận ra cô.
"Thiên Tứ, về nhà!"
Mẹ Chương gọi giật giọng.
Nhưng Chương Thiên Tứ không thèm để ý, vẫn mặt dày bám riết lấy Phương Đường:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Anh nói thật đấy, công việc ở Thượng Hải em cứ tùy ý chọn, anh lo được tất!"
Mẹ Chương nghe mà ngứa mắt nhìn Phương Đường càng thêm khó chịu, quát:
"Này cô kia, đây là khu gia thuộc quân đội, người không phận sự miễn vào, cô mau đi ra ngoài đi đừng làm hỏng quy tắc ở đây!"
Chắc chắn là thằng con trời đ.á.n.h dẫn con hồ ly tinh này đến đại viện nên bảo vệ mới cho vào.
Phương Đường vốn đang rất bực mình nhưng nghe mẹ Chương nói thế lại hết giận, chưa từng thấy ai tự tin thái quá như bà này.
"Tôi về nhà tôi thì hỏng quy tắc gì chứ? Các người là ai? Sao tôi chưa từng gặp các người bao giờ? Không phải người không phận sự đấy chứ?"
Phương Đường mỉa mai đáp trả.
Cuối tuần nào cô cũng về đây, bảo vệ quen mặt cả thế mà bà cô này dám bảo cô là người không phận sự, đúng là nực cười.
Mặt mẹ Chương lúc xanh lúc đỏ, không ngờ Phương Đường lại là cư dân trong đại viện, lần này thì đá trúng thiết bảng rồi.
Mẹ Chương thẹn quá hóa giận đập mạnh vào người con trai, quát:
"Về nhà!"
"Con không về! Mẹ ơi, con muốn cưới cô ấy!"
Chương Thiên Tứ uốn éo người làm nũng.
Lớn tướng rồi mà còn làm nũng như trẻ con, Phương Đường nhìn mà cau mày lạnh lùng nói:
"Xin anh tự trọng một chút, tôi đã kết hôn rồi. Lần trước anh quấy rầy tôi ở cổng trường tôi còn chưa tính sổ với anh đâu, nếu anh còn giở trò lưu manh thì tôi sẽ không khách sáo với anh đâu!"
"Thiên Tứ, về nhà ngay!"
Mẹ Chương tức điên người. Hóa ra là đàn bà đã có chồng. Vừa nãy bà ta còn nghĩ con trai vất vả lắm mới ưng một cô, lại là người trong đại viện, gia thế chắc cũng được, nhan sắc lại xinh đẹp, định bụng miễn cưỡng đồng ý.
Ai ngờ lại là chuyện này, mặt mũi già nua này vứt đi đâu cho hết!
"Chồng em chắc chắn không bằng anh đâu, em suy nghĩ kỹ đi, anh sẽ đối xử tốt với em... Ái da!"
Chương Thiên Tứ ôm bụng gập người, đau đến méo xệch mặt mày. Phương Đường bất ngờ tung một cước khiến hắn suýt mất nửa cái mạng.
"Anh là cái thá gì, đến móng chân chồng tôi anh còn không bằng, loại bất tài vô dụng như anh đến ch.ó hoang ngoài đường còn khinh!"
Phương Đường vung cái rổ nện túi bụi vào tên khốn này. Nghe mấy lời buồn nôn ấy mà phát hỏa, kể cả cô chưa chồng cũng không thèm để mắt đến loại giá áo túi cơm này.
Chương Thiên Tứ tuy còn trẻ nhưng sức khỏe đã cạn kiệt làm sao đ.á.n.h lại Phương Đường, chỉ biết ôm đầu chịu trận, kêu la t.h.ả.m thiết.
"Cô làm cái gì thế hả? Buông tay ra!"
Mẹ Chương xót con, lao vào đ.á.n.h Phương Đường mấy cái, còn giơ chân đi giày cao gót đá cô mấy phát.
Bị đá vào bắp chân đau điếng, Phương Đường vốn nể tình bà ta là người lớn tuổi nên không ra tay, giờ thì cô cũng chẳng khách sáo nữa vứt luôn cái rổ xuống túm tóc mẹ Chương tát cho mấy cái.
"Hai người đ.á.n.h một tôi cũng chẳng sợ đâu. Dạy dỗ ra thằng con lưu manh thế này mà bà còn mặt mũi thở à? Tôi mà là bà, đẻ ra thằng con phế vật này thì thà mua gói t.h.u.ố.c chuột uống quách cho xong!"
Phương Đường khỏe mạnh, một mình cân hai cũng không hề hấn gì. Mẹ Chương sống trong nhung lụa mấy chục năm nay làm sao đấu lại cô, chẳng mấy chốc đầu tóc đã rối bù trên mặt in hằn mấy dấu tay đỏ ch.ót trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Ba người làm ầm ĩ khiến mọi người xung quanh xúm lại xem. Có người nhận ra Phương Đường vội chạy đi báo tin cho ông Phương ở gần đó cũng có người chạy sang Tang gia.
"Mẹ kiếp, đứa nào dám bắt nạt cháu gái ông? Chán sống rồi à!"
Ông Phương hớt hải chạy tới, thấy mẹ con Chương Thiên Tứ ức h.i.ế.p Phương Đường một mình làm ông nổi trận lôi đình, xắn tay áo xông vào, mỗi tay xách một người lôi mẹ con Chương Thiên Tứ ra ngoài.
--
Hết chương 295.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận