Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Chương 294: Ông cố ơi, ông có biết đẻ em bé không?

 

"Anh ạ."

Tiểu Văn trả lời cụt lủn có vẻ không kiên nhẫn lắm. Lần nào gặp ông Ngưu cũng hỏi câu này phiền c.h.ế.t đi được.

"Thế cháu là anh sao lại thấp hơn em?"

Ông Ngưu cười tủm tỉm trêu chọc.

Phương Đường nhíu mày. Cô thực sự không thích ông Ngưu hỏi những câu như vậy vì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Tiểu Văn. Anh cả không hướng ngoại, hoạt bát như em trai nhưng lại rất tinh tế và nhạy cảm. Lần sau phải nhờ ông Tang nhắc nhở ông Ngưu một tiếng mới được.

Tiểu Văn bỗng nghiêm túc hỏi lại:

"Cháu hỏi ông một câu nhé."

"Cháu cứ hỏi đi."

Ông Ngưu chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

"Ông với bà cố, ai giỏi hơn ạ?"

Tiểu Văn tuy chưa đầy hai tuổi nhưng nói năng rất lưu loát, chỉ là bình thường ít nói thôi.

"Đương nhiên là ông giỏi hơn rồi."

Ông Ngưu ưỡn n.g.ự.c tự hào trả lời ngay tắp lự. Đàn ông thì phải giỏi hơn phụ nữ chứ, xưa nay vẫn thế mà, đàn bà con gái có giỏi đến mấy thì cũng phải nghe lời đàn ông.

Trong đại viện này có không ít ông cụ mang nặng tư tưởng gia trưởng, ông Ngưu cũng vậy, luôn cho rằng đàn ông sinh ra đã hơn phụ nữ, tuy nhiên ông đối xử với cháu gái cũng khá yêu thương.

"Bà cố biết đẻ em bé, ông thì không."

Tiểu Văn lườm ông Ngưu một cái đầy vẻ khinh bỉ. Đến con cũng không đẻ được thì giỏi giang cái nỗi gì.

Tiểu Võ đứng bên cạnh nhiệt liệt ủng hộ, cười ha hả:

"Nói phét!"

Cu cậu còn lấy tay quẹt lên mặt, làm mặt quỷ trêu ông Ngưu:

"Lêu lêu lêu..."

Ông Ngưu sững sờ ngớ người ra. Ông vừa bị một đứa trẻ con chưa cai sữa "dạy dỗ" đấy à? "Ha ha ha, lão Ngưu ơi là lão Ngưu, đến con ông còn không đẻ được thì ông giỏi cái nỗi gì!"

Ông Tang không quên bồi thêm một d.a.o, cho chừa cái tội ngày nào cũng trêu chọc Tiểu Văn nhà ông.

"Thôi đi mấy ông tướng, đẻ con là việc của đàn bà, tôi đàn ông con trai đẻ đái cái gì. Tiểu Văn, cái thằng nhóc này mồm mép gớm thật, y hệt ba nó!"

Ông Ngưu cũng bật cười, xoa đầu Tiểu Văn mắng yêu. Nhưng từ đó về sau ông tuyệt nhiên không hỏi chuyện Tiểu Văn thấp hơn em nữa, chắc sợ bị thằng bé hỏi vặn lại câu gì sốc óc hơn thì c.h.ế.t dở.

Tiểu Văn nhìn ông Ngưu bằng đôi mắt trong veo khiến ông chột dạ, quay sang nói ngượng ngùng với ông Tang:

"Tiểu Văn nhà ông sau này chắc chắn sẽ là một quân sư giỏi đấy."

"Còn phải nói!"

Ông Tang khoe khoang hết cỡ. Ông sớm đã nhìn ra rồi, Tiểu Văn có mưu, Tiểu Võ có dũng, hai anh em đồng tâm hiệp lực thì thiên hạ vô địch.

"Lão Ngưu, ông thua cả đứa trẻ con, ăn cơm toi mấy chục năm rồi!"

Mọi người trêu chọc.

"Thôi đi các ông, tôi là tôi nhường thằng bé đấy!"

Ông Ngưu hơi mất mặt nhưng cũng không giận. Ông già đầu rồi ai lại đi so đo với trẻ con.

Trong sân ngày càng đông người, các cán bộ lão thành trong đại viện tự mang ghế ra ngồi hóng mát, c.h.é.m gió và trêu đùa trẻ con không khí rất náo nhiệt.

"Đám trẻ con trong đại viện này, nhà ông Tang là có phúc nhất đấy. Hắc Đản và vợ đều là sinh viên đại học tương lai rộng mở. Lão Tang, ông đúng là khổ tận cam lai rồi!"

Một người ngưỡng mộ nói.

Ông Tang cười không khép được miệng nhưng vẫn khiêm tốn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đâu có, đâu có, con cháu trong đại viện đứa nào cũng giỏi giang cả, Hắc Đản và Đường Nhi nhà tôi cũng bình thường thôi."

"Thôi đi ông ơi, nhìn cái mặt ông kìa, sướng rơn cả lên rồi còn khiêm tốn cái nỗi gì. Con cái giỏi giang thì phải khen chứ. Cháu ông không chỉ có chí tiến thủ mà còn hiếu thảo lại sinh cho ông hai thằng chắt đích tôn kháu khỉnh thế kia, phúc phận của ông không phải dạng vừa đâu."

Ông Ngưu bĩu môi.

Mọi người đều gật đầu tán thành, đúng là ông Tang có phúc thật.

Họ đều là cán bộ nghỉ hưu, lương hưu cao, đãi ngộ tốt, nếu chỉ lo cho bản thân thì cuộc sống sướng như tiên. Nhưng con cái đúng là nợ đời, đâu phải nhà nào cũng được như Tang Mặc hiếu thảo, giỏi giang đâu.

Tóm lại mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

"Dạo này không thấy lão Chương đâu nhỉ?"

Có người hỏi.

"Hình như không được khỏe, nằm bẹp mấy hôm nay rồi."

Một người thạo tin vừa nói vừa lắc đầu.

"Lại bị thằng cháu làm cho tức bệnh à?"

"Ngoài thằng ranh con đấy ra thì còn ai chọc tức được lão Chương nữa?"

Mọi người đồng loạt lắc đầu, trong lòng rất thông cảm cho ông Chương nhưng chuyện nhà người ta, họ cũng chẳng xen vào được.

"Cũng tại vợ chồng lão Chương chiều thằng bé quá sinh hư, giá mà hồi nhỏ nghiêm khắc dạy bảo thì đâu đến nỗi thành ra thế này."

Ông Ngưu chép miệng.

Thằng Chương Thiên Tứ mà là cháu ông thì ông đ.á.n.h gãy chân từ lâu rồi. Cái thứ ăn hại đái nát, không làm được việc gì ra hồn chỉ đáng ăn đòn.

"Con một cháu đích tôn mà lại, vợ lão Chương coi nó như vàng như ngọc, mắng một câu cũng không nỡ. Lão Chương cũng chiều cháu đâu nỡ đ.á.n.h đòn. Hồi nhỏ không dạy, giờ lớn rồi muốn quản cũng chẳng được nữa."

"Lần này lại có chuyện gì thế?"

Mọi người tò mò.

Người thạo tin hừ lạnh khinh bỉ nói:

"Vẫn là mấy chuyện lăng nhăng trai gái thôi. Làm con gái nhà người ta có bầu rồi chối bay chối biến không chịu nhận. Nhà cô gái kia kéo đến làm ầm ĩ, lão Chương tức suýt đột quỵ. Thằng ranh con kia vẫn già mồm cãi cố bảo là đã thỏa thuận từ trước rồi, sẽ lo công việc cho cô ta còn trách cô ta tham lam. Các ông bảo xem nó nói thế có nghe được không?"

"Loại khốn nạn này mà ở thời trước tôi b.ắ.n bỏ mẹ nó rồi. Có khác gì thổ phỉ cường đoạt dân nữ đâu? Lão Chương cũng hồ đồ thật, chiều cháu đến mức này!"

Ông Tang tức giận nói.

Ông chuyển đến đại viện muộn nhưng cũng nghe không ít chuyện hoang đường của Chương Thiên Tứ. Thanh danh cả đời của ông Chương coi như bị thằng cháu phá gia chi t.ử này hủy hoại hết.

"Lão Chương mà nghĩ thông suốt được thì đã không nuôi ra thằng cháu hư hỏng như thế."

"Dạy con từ thuở còn thơ, bé không nghiêm, lớn lên chỉ có thành tai họa. Các cụ nói cấm có sai, thương cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi. Lão Chương một cái b.úng tai cũng tiếc, giờ thì tức đến nằm liệt giường, tự làm tự chịu thôi!"

Mọi người gật gù tâm đắc, đúng là đạo lý ấy.

Giáo d.ụ.c con cái, cương nhu phải kết hợp, chiều quá hay nghiêm quá đều không được mà phải biết chừng mực.

Phương Đường tò mò về cái gã họ Chương hư hỏng này nên hỏi Tang Mặc.

"Công t.ử bột ăn chơi trác táng, gan bé tí không làm nên trò trống gì đâu."

Tang Mặc không để Chương Thiên Tứ vào mắt. Gan bé như chuột, chuyện ác tày trời không dám làm cùng lắm là yêu đương lăng nhăng thôi. Nhưng anh thấy mấy cô gái kia cũng chẳng oan uổng gì.

Dù sao trước khi quen nhau, Chương Thiên Tứ cũng nói rõ quy tắc rồi: không cưới xin gì cả, hắn lo công việc, cô gái thì mua vui cho hắn, đôi bên cùng có lợi tiền trao cháo múc.

Còn về cô gái m.a.n.g t.h.a.i kia Tang Mặc cũng biết rõ sự tình. Chương Thiên Tứ nói không sai, đúng là cô ta tham lam thật. Một công việc không thỏa mãn được tham vọng của cô ta, cô ta muốn làm thiếu phu nhân Chương gia nên mới lén lút m.a.n.g t.h.a.i rồi đến ăn vạ.

Nhưng cô ta đã đ.á.n.h giá quá cao bản thân mình. Chương gia tuy hiếm cháu trai nhưng tuyệt đối không bao giờ chấp nhận một cô cháu dâu xuất thân bình dân, cô ta đúng là si tâm vọng tưởng.

Phương Đường chợt nhớ đến gã đàn ông vô lại ở cổng trường, nhìn cách ăn mặc thì gia cảnh chắc chắn giàu có. Tuy không phải người tốt nhưng có vẻ không phải kẻ hung hãn, có khi nào gã đó chính là Chương Thiên Tứ không nhỉ?

--

Hết chương 294.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 294 | Đọc truyện chữ