Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 261: Bi kịch gia đình Xuân Lệ (3)
Cũng may Xuân Lệ có nền tảng sức khỏe tốt, trước khi bị đuổi việc cũng được tẩm bổ đầy đủ nên tuy sinh non nửa tháng nhưng đứa bé trông chẳng khác gì đủ tháng còn nặng hơn con người ta. Đương nhiên quá trình sinh nở rất vất vả, cô ấy cảm giác như toàn thân xương cốt bị đập đi xây lại như c.h.ế.t đi một lần vậy.
Nhìn sang giường bên phải, sản phụ sinh trước cô ấy hai tháng đã ngủ say, mẹ chồng ngồi bên cạnh ôm đứa cháu đích tôn béo múp míp gọi "cục cưng", cô em chồng hình như đi mua cơm. Giường đối diện sinh hôm qua đến giờ vẫn có ba người nhà túc trực. Còn hai giường bên trái, rõ ràng chưa đến ngày sinh mà đã nhập viện từ sớm, người nhà canh chừng từng li từng tí chỉ sợ có sơ suất...
Đúng lúc Xuân Lệ đang tủi thân cùng cực thì Đào An đã đi rất lâu cuối cùng cũng đủng đỉnh xách đồ đến.
Đi sau anh ta là Tống Vệ Quân và Hỉ Bảo.
Xuân Lệ mừng rỡ trong lòng, vừa định nói gì đó thì thấy mọi người đều theo bản năng nhìn đứa bé nằm trong nôi cạnh cô ấy. Hỉ Bảo đặc biệt tò mò. Đừng thấy cô có cả đống em trai bên dưới nhưng ai bảo năm xưa Viên Lai Đệ giữ con kỹ quá? Từ Xú Đản đến Đầu Bẹp rồi Tống Đông Tống Tây, đứa nào cũng phải năm sáu tuổi mới được chơi với cô. Nói thật lòng đây là lần đầu tiên cô thấy trẻ sơ sinh.
"Ba, em bé nhỏ xíu à, da đỏ hỏn."
Hỉ Bảo ghé vào thành nôi, mắt sáng lấp lánh nhìn đứa cháu trai mới sinh nhưng không dám động vào hay thơm nó.
Lúc này Xuân Lệ mới có cơ hội lên tiếng:
"Bảo à, em thích nó không?"
"Thích ạ." Hỉ Bảo vui vẻ nói, "Nhưng em bé nhỏ quá, trông mềm oặt em chẳng dám chạm vào."
Xuân Lệ còn định nói gì nữa thì Đào An bất ngờ cắt ngang:
"Đồ đạc anh mang đến đủ rồi, em xem còn thiếu gì không? À, lấy nước nóng đúng không? Anh đi ngay đây."
"Bảo đi lấy nước đi con, không biết chỗ thì hỏi y tá."
Tống Vệ Quân cười, nhét phích nước vào tay Hỉ Bảo. Hỉ Bảo không nghi ngờ gì mà vui vẻ chạy đi.
Tống Vệ Quân đặt thực phẩm chức năng và giỏ hoa quả vừa mua ở cổng bệnh viện lên tủ đầu giường, nhìn đứa bé mới sinh vài lần lại hỏi thăm Xuân Lệ vài câu. Chờ Hỉ Bảo lấy nước xong quay lại ông liền nhân cơ hội cáo từ.
Hỉ Bảo vừa đặt phích nước xuống, chưa kịp nói chuyện với Xuân Lệ câu nào đã bị Tống Vệ Quân lôi đi. Cô ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra.
Ngơ ngác hơn cả Hỉ Bảo là Xuân Lệ. Cô ấy tinh khôn thật nhưng khôn quá hóa dại lại thiếu sự tinh tế, một khi làm sai thì hình tượng hoàn hảo xây dựng bấy lâu tự nhiên sụp đổ. Tuy nhiên cô ấy chưa kịp bày tỏ thắc mắc thì Đào An lại hỏi cô ấy muốn ăn gì.
Xuân Lệ bắt đầu chuyển dạ từ khoảng hơn một giờ chiều qua. Tuy sinh non nhưng vì t.h.a.i nhi to nên mãi đến trưa nay mới sinh được. Thời gian sinh nở thực tế không nhiều nhưng thời gian đau đẻ thì dài. Đương nhiên những chuyện đó không quan trọng, quan trọng là cô ấy đã một ngày không được ăn uống t.ử tế.
"Nấu chút cháo kê trứng gà đi anh."
Xuân Lệ cũng chẳng nghĩ ra mình thích ăn gì, nhớ trong nhà có sẵn kê và trứng gà nên bảo thế.
Nhưng cô ấy quên mất một điều quan trọng: Đào An không biết nấu cơm.
Đào An là người thành phố, ba mẹ đều là công nhân viên chức nhưng anh ta may mắn có người chị gái hơn năm tuổi. Chị gái như người mẹ thứ hai, anh ta từ nhỏ chưa phải động tay vào việc gì. Kể cả học cấp ba nội trú thì anh ta cũng ăn cơm nhà ăn. Bảo anh ta nhóm bếp nấu cơm quả là chuyện viển vông.
Đi dạo một vòng bên ngoài, Đào An mang về một phần cháo kê trứng gà đúng như ý Xuân Lệ.
Mùi vị khá ổn nhìn là biết ninh lâu, hạt kê nở bung, trên mặt còn kết một lớp váng cháo dày. Trứng gà hơi ít nhưng nhìn chung cũng tạm được.
Trừ cái giá cả.
Tiền mua một bát cháo kê trứng gà này đủ để nấu cả một nồi to tướng! Thấy Xuân Lệ vừa ăn vừa lẩm bẩm chê đắt, Đào An chán ngán lấy cớ ra ngoài hít thở không khí rồi chuồn thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thí nghiệm hôm qua anh ta làm dở cứ tưởng đuổi được Xuân Lệ về là có thể quay lại làm tiếp nên chẳng xin nghỉ. Kết quả lỡ dở mất một ngày một đêm. Muốn xin nghỉ bù lại sợ đồng nghiệp hỏi han. Lúc nãy về nhà lấy đồ anh ta có gọi điện cho lãnh đạo và báo qua với gia đình. Nhưng cứ nghĩ đến đống chuyện rắc rối tiếp theo thì anh ta lại thấy bực bội trong lòng.
Nghỉ ngơi bên ngoài một lát, Đào An vào hỏi Xuân Lệ định bao giờ xuất viện.
Xuân Lệ ngạc nhiên vì cô ấy từng nghe bác sĩ nói tuy sinh thường có thể xuất viện sớm nhưng tốt nhất vẫn nên ở lại hai ngày để theo dõi sức khỏe mẹ và bé, nhỡ có vấn đề gì ở bệnh viện xử lý tiện hơn nhiều.
Nhìn vẻ mặt Xuân Lệ, Đào An biết cô ấy không muốn về. Cũng may thuyết phục Xuân Lệ không phải việc khó.
"Đơn vị anh xin nghỉ một ngày trừ 3 đồng 6 hào lương, anh lại không biết nấu cơm. Cơm bệnh viện anh xem rồi nhìn đã thấy chán, mua ngoài thì đắt hơn nhà ăn trường nhiều. Còn nữa..."
"Xuất viện! Anh đi bảo bác sĩ một tiếng, em xuất viện ngay!"
Đầu Xuân Lệ như muốn nổ tung. Cô ấy lập tức suy diễn theo thuyết âm mưu cho rằng bác sĩ lừa tiền nên mới dụ cô ấy ở lại thêm vài ngày. Chứ mẹ con cô ấy khỏe mạnh thế này, ở đâu chẳng là ở? Ở nhà tiện đủ đường lại không tốn tiền!
Tuy nói vậy nhưng Xuân Lệ vẫn không thể xuất viện ngay trong ngày. Bệnh viện cũng phải chịu trách nhiệm về sức khỏe của mẹ con cô ấy, làm gì có chuyện trưa mới đẻ chiều đã về? Ý bác sĩ là sớm nhất cũng phải chiều mai.
Xuân Lệ bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Cô ấy không có gan cãi lại bác sĩ.
...
Bên kia, Tống Vệ Quân dẫn con gái ra khỏi bệnh viện. Trước khi Hỉ Bảo kịp hỏi, ông đã soạn sẵn kịch bản.
"Bảo à, lần này ba về định nghỉ ngơi một thời gian rồi mới đến quân khu làm thủ tục bàn giao. Ba nghĩ bao năm nay không có thời gian bên con, hiếm khi rảnh rỗi nên muốn đưa con đi chơi quanh Bắc Kinh một chuyến. Con chịu không?"
"Thế còn chị cả..."
Hỉ Bảo vẫn rất lo cho Xuân Lệ. Tuy cô không dám bế em bé nhưng có thể giúp lấy nước mua cơm, nhỡ chị cả thèm ăn gì cô cũng có thể nấu giúp.
Tống Vệ Quân liếc mắt cái là nhìn thấu suy nghĩ của con gái, đảo mắt liền đổi giọng ngay lập tức:
"Con gái à, mấy năm nay ba ở đơn vị không dễ dàng gì, chẳng bao giờ có cơ hội ra ngoài đi dạo, không đi làm nhiệm vụ thì cũng là huấn luyện, rèn tân binh. Khó khăn lắm mới có dịp nghỉ ngơi muốn ở bên con nhiều một chút cũng là hi vọng xa vời. Vất vả lắm mới có cơ hội này..."
"Ba." Hỉ Bảo nghe mà nước mắt lưng tròng. Giờ phút này cô còn tâm trí đâu mà lo cho Xuân Lệ, trong lòng trong mắt chỉ có ba. Cô vội ôm cánh tay ba ngước đôi mắt đẫm lệ lên: "Ba đừng nói nữa, con đi cùng ba. Mấy ngày nay con không làm gì hết, ba đi đâu con theo đó!"
Chị cả quan trọng nhưng ba quan trọng hơn!
Hơn nữa chị cả có thể từ từ bồi đắp tình cảm sau, chỉ mấy ngày thôi chắc không ảnh hưởng gì đâu.
"Ba biết con lo cho chị cả con nhưng không sao đâu, yên tâm đi. Chẳng phải có anh rể con ở đó sao? Biết đâu vài hôm nữa mẹ chồng chị ấy cũng đến rồi."
Hỉ Bảo nghĩ cũng phải, có anh rể ở đấy, anh rể là nghiên cứu sinh Đại học Bắc Kinh, nhân viên nghiên cứu hàng đầu rất đáng tin cậy. Còn mẹ chồng Xuân Lệ, Hỉ Bảo đoán chắc do Xuân Lệ sinh non nửa tháng nên bà ấy chưa kịp đến thôi.
Chuyện này không thành vấn đề.
Duyệt, đi thôi!
Nói đi là đi, dù bản thân Hỉ Bảo hành động không được dứt khoát lắm nhưng có Tống Vệ Quân ở đó mọi việc đều đâu vào đấy. Chưa đầy nửa tiếng thu dọn đồ đạc, hai ba con thần thanh khí sảng ra cửa, chẳng bao lâu đã ngồi trên xe buýt đi ra bến xe Bắc Kinh.
Hỉ Bảo hoàn toàn không biết mình đang đi đâu, dù sao cô cứ ngoan ngoãn đi theo ba là được.
Thế là đi xe buýt rồi chuyển sang xe khách đường ngắn, đến bữa tối thì hai ba con đã ra khỏi nội thành Bắc Kinh.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi Tống Vệ Quân gọi điện cho bà cụ Triệu, kể sơ qua tình hình của Xuân Lệ: sinh con trai, mẹ tròn con vuông. Lại nhắc đến chuyện nhà họ Đào chẳng ai đến cũng không nghe Đào An nhắc người nhà sẽ đến. Hơn nữa ông thấy Đào An không giống người biết vun vén cuộc sống, trực giác mách bảo sắp có chuyện chẳng lành nên ông đã bắt cóc Hỉ Bảo định đi chơi gần một tháng mới về.
Hỉ Bảo tội nghiệp không biết rằng ba cô không phải nghỉ vài ngày mà là được nghỉ trọn một tháng!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận