Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 260: Bi kịch gia đình Xuân Lệ (2)

 

Hỉ Bảo không biết rằng hồi Xuân Lệ làm quản lý ký túc xá còn cấm vứt rác vào thùng rác trong phòng, ai bị bắt gặp là lôi ra hành lang mắng té tát. Ngược lại ký túc xá của cô tuy kiểm tra vệ sinh nghiêm ngặt nhưng bình thường vẫn khá thoải mái chỉ có trước khi nghỉ hè là khắt khe chút thôi.

Tống Vệ Quân mỉm cười nghe con gái kể chuyện trường lớp, thực ra toàn chuyện lông gà vỏ tỏi nhưng ông vẫn nghe say sưa, kể cả mấy lời than vãn nho nhỏ nghe cũng thấy thú vị.

Nghe xong mấy quy định của ký túc xá, Tống Vệ Quân muốn an ủi con gái nên kể chuyện quy tắc trong quân đội. Nghe nói trong đó quy định vị trí đặt từng vật dụng, hướng để, thậm chí nếp gấp chăn màn cũng phải theo chuẩn thì Hỉ Bảo trợn tròn mắt.

"Cho nên trường con đối xử với sinh viên vẫn còn tốt chán, dù sao cũng là nhân tài tinh anh, rường cột nước nhà trong tương lai mà." Tống Vệ Quân liếc nhìn cô con gái đang ngơ ngác bèn nhắc nhở, "Về đến nhà rồi."

"Dạ dạ."

Hỉ Bảo vội móc chìa khóa trong túi ra, loay hoay một lúc mới mở được cổng.

"Lát nữa ba tra dầu vào ổ khóa cho, kẻo rỉ sét." Tống Vệ Quân thuận miệng nói rồi xách hành lý vào sân. Thấy Hỉ Bảo nhìn chằm chằm cái bao tải quân dụng trong sân ngẩn người, ông bồi thêm một câu, "Vừa nãy ba ném vào đấy, con thu dọn đồ của con trước đi, ba ở phòng Mao Đầu. Đúng rồi, Mao Đầu đâu? Trường nó chưa được nghỉ à?"

"Anh ấy đi quay phim ạ."

Hỉ Bảo mở cửa phòng sương trước rồi tiện tay mở cửa các phòng khác cho thoáng khí. Miền Bắc tuy không ẩm thấp như miền Nam nhưng nửa tháng không có người ở, trong phòng vẫn có mùi, mở cửa sổ một lúc lâu Hỉ Bảo mới bắt đầu dọn dẹp.

Hỉ Bảo vô tư lự, về nhà cả buổi mà không nhận ra nhà bên cạnh vắng tanh cũng chẳng hề nghĩ đến chuyện sang nhờ chị gái giúp đỡ cứ thế một mình dọn dẹp thuần thục. Cũng may lần này có Tống Vệ Quân giúp, hơn nữa trong nhà ngoài sân chỉ bụi bặm chút thôi dọn dẹp cũng nhanh.

Mắt thấy sắp xong việc, Tống Vệ Quân nghe thấy tiếng động bên hàng xóm trước tiên. Ông leo lên tường rào ngó sang quả nhiên có người về.

...

Đào An nhíu mày c.h.ặ.t đến mức kẹp c.h.ế.t được con ruồi, tay thoăn thoắt thu gom chậu rửa mặt, phích nước... nhưng trong đầu vẫn đang nghĩ đến thí nghiệm dở dang.

Thấy đồ đạc có vẻ đủ rồi, Đào An định khóa cửa đi thì nghe tiếng chào hỏi, ngẩng lên thấy một người đàn ông lạ mặt:

"Anh..."

"Cậu là Đào An phải không? Tôi là chú tư của Xuân Lệ." Tống Vệ Quân chào hỏi một tiếng rồi nhảy xuống tường rào chẳng mấy chốc dẫn Hỉ Bảo sang nhà bên cạnh, "Xuân Lệ đâu? Có mỗi mình cậu à?"

"Cô ấy chuyển dạ hôm qua, vừa sinh một bé trai, cháu về lấy đồ."

Đào An kín đáo đ.á.n.h giá người đàn ông trung niên trước mặt, trong lòng nhanh ch.óng nhớ lại chuyện Xuân Lệ từng kể về người chú ruột có tiền đồ nhất bên nhà vợ.

Chưa kịp tính toán xong, Hỉ Bảo đã hỏi dồn:

"Chị cả sinh rồi ạ? Chị ấy có khỏe không? Ba ơi, mình cùng đi thăm chị cả đi!"

Tống Vệ Quân cười gật đầu. Đi thì chắc chắn phải đi rồi dù sao Xuân Lệ cũng làm tròn bổn phận xã giao, nếu họ không có biểu hiện gì thì người đuối lý chắc chắn là họ.

Đào An lúc này cũng mở lời:

"Vậy cùng đi nhé? Cách đây không xa đâu, đi bộ tầm mười phút thôi."

"Chờ chút, ba con tôi sửa soạn lại đã."

Tống Vệ Quân vẫn mặc chiếc áo may ô quân dụng lúc dọn vệ sinh, đàn ông vốn nhiều mồ hôi, lưng áo ướt đẫm. Ông vội về lau người thay áo sạch, rửa mặt mũi chân tay sạch sẽ rồi mới ra cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hỉ Bảo thì đỡ hơn, việc leo trèo nặng nhọc ba làm hết, cô chỉ quét tước sắp xếp đồ đạc nên trông vẫn gọn gàng sạch sẽ. Tuy nhiên nghĩ đến việc vào bệnh viện thăm bà đẻ thì cô cũng rửa tay kỹ càng và chải lại tóc tai.

Thời gian không lâu, trước sau chưa đến mười phút. Đào An cũng không tỏ vẻ sốt ruột, ngược lại còn cười cười không còn vẻ mặt khổ sở như lúc trước.

Rất nhanh ba người đi về phía bệnh viện. Trừ Đào An ra, cả Hỉ Bảo và Tống Vệ Quân đều là lần đầu đến đây. Bệnh viện này trực thuộc Đại học Y khoa Bắc Kinh, không phải tốt nhất nhưng cũng thuộc hàng top.

Quanh bệnh viện bao giờ cũng có đủ loại cửa hàng, trong đó nhiều nhất là hàng bán đồ bổ và hoa quả. Tống Vệ Quân chọn hai món thực phẩm chức năng loại xịn, mua thêm giỏ hoa quả rồi mới theo Đào An vào khu nội trú khoa sản.

Điều kiện khu nội trú thời này cũng chẳng tốt đẹp gì, tất nhiên trừ bệnh viện dành cho cán bộ lão thành. Chỗ Xuân Lệ nằm là một dãy toàn phòng tám giường. Người bệnh vốn không thích ồn ào, nhất là các sản phụ nhưng khổ nỗi trẻ sơ sinh cứ khóc quấy liên hồi ồn ào đến nhức óc.

Với Xuân Lệ ồn ào chỉ là một phần, điều khiến cô ấy tủi thân là các sản phụ khác đều có người nhà vây quanh, ít nhất cũng hai người còn cô ấy chỉ có một mình với đứa con trai nằm trong nôi bên cạnh.

Xuân Lệ sinh non, sớm tận nửa tháng.

Chuyện sinh non dường như đã được định trước vì từ khi bị đuổi việc, Xuân Lệ chưa ngày nào được nghỉ ngơi t.ử tế. Chủ yếu là do cô ấy suy nghĩ nhiều, một lòng muốn quay lại trường làm việc. Nhưng khi nghe đồng nghiệp cũ kể người mới đã nhận việc và làm rất tốt, cô ấy đành từ bỏ ý định. Nghĩ hay là quay lại xưởng dệt nhưng việc ở đó cũng khó khăn vì cô ấy đã nghỉ gần một năm rồi.

Vì chuyện này mà cô ấy càng thêm sầu não, vắt óc tìm một công việc tốt, tốt nhất là sánh ngang với Đại học Bắc Kinh, nói ra nghe oai, lương cao mà việc lại nhàn.

Ý tưởng thì hay đấy tiếc là lần này ông trời lại đình công.

Gọi điện về nhà than nghèo kể khổ với mẹ đẻ Trương Tú Hòa kết quả Trương Tú Hòa đã bị Bà cụ Triệu mắng cho vài trận nên không dám đưa ra ý kiến lung tung. Một lý do khác là...

'Con sắp sinh rồi còn lăn lộn cái gì? Muốn đi làm thì cũng phải đẻ xong đã chứ!'

Trương Tú Hòa hoàn toàn không hiểu suy nghĩ của Xuân Lệ. Dù mấy năm trước còn ăn chung nồi, bà cũng làm việc ở trại heo nhưng bà không yêu nghề, nếu cơm áo không lo thì bà thà ở nhà nội trợ còn hơn.

Lời than vãn của Xuân Lệ chẳng có tác dụng gì thậm chí không nhận được lời an ủi nào. Cô ấy cho rằng đó là do mẹ mình là phụ nữ nông thôn ít học nên không có tiếng nói chung. Lại vì mãi không tìm được việc, cùng đường bí lối cô ấy đành đến Đại học Bắc Kinh tìm Đào An.

Đó là lý do tại sao lúc mới về nhà Đào An cứ cau mày khó chịu.

Trước đây Đào An cố tình giấu giếm chuyện vợ con, đồng nghiệp tuy biết anh ta kết hôn sớm nhưng không biết vợ anh ta chính là bà quản lý ký túc xá kỳ quặc kia. Thế nhưng trưa hôm qua, Xuân Lệ vác cái bụng bầu đến tìm Đào An làm cả đám người kính rơi vỡ loảng xoảng.

Đào An cố lờ đi ánh mắt tò mò soi mói của đồng nghiệp c.ắ.n răng đi theo Xuân Lệ. Vừa ra khỏi tòa nhà thí nghiệm, anh ta đã không nhịn được trách móc Xuân Lệ không nghe lời vì trước đó anh ta đã dặn đi dặn lại cô ấy đừng đến đây tìm anh ta.

Đến tận lúc này nằm trên giường bệnh, trước mắt Xuân Lệ vẫn hiện lên rõ mồn một vẻ mặt chán ghét và những lời trách móc không ngớt của Đào An lúc đó.

'Đã bảo đừng đến đây tìm anh, sao em không nghe lời?'

'Bụng mang dạ chửa thì đừng có chạy lung tung, ở nhà dưỡng t.h.a.i không được à?'

'Tìm việc? Em đùa anh đấy à? Kể cả em đẻ xong rồi thì lúc này tìm việc gì? Mất việc thì thôi, vừa hay về nhà trông con. Mau về đi, sau này có việc thì gọi điện cho anh.'

Xuân Lệ nhớ lại lúc đó cô ấy nói gì nhỉ? À, hình như bảo gọi điện tốn tiền, đi một chuyến cũng chẳng xa, hơn nữa cô ấy đã mất việc rồi cũng chẳng sợ người ta dị nghị cô ấy dựa hơi vào cửa sau.

Chỉ không ngờ Đào An lại hỏi ngược lại cô ấy, có phải muốn hại anh ta cũng mất việc luôn không? Đào An là người cực kỳ sĩ diện, bình thường nói một câu cũng phải uốn lưỡi bảy lần, có những lời đ.á.n.h c.h.ế.t anh ta cũng không nói. Nhưng thấy Xuân Lệ cố chấp hồ đồ, sống c.h.ế.t đòi tìm cách xin việc thì anh ta cũng nổi cáu.

Dự sinh còn nửa tháng nữa, lãnh đạo nào dám nhận loại nhân viên này?

Hai vợ chồng xưa nay chưa từng to tiếng với nhau, nay lại cãi nhau ngay cạnh bồn hoa trong trường. Trọng điểm của Xuân Lệ là đường đường một học sinh cấp ba như cô ấy tuyệt đối không chịu ở nhà trông con, cô ấy cần công việc không cam tâm làm bà nội trợ.

Trong lúc kích động thì cô ấy sinh non.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 260 | Đọc truyện chữ