Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 258: Màn kịch bị vạch trần và sự thật về kinh tế nhà Xuân Lệ (4)
Hỉ Bảo lúc này đã quên sạch chủ đề song sinh. Phải nói Mao Đầu rất thành công, đặc biệt là ở khoản lừa người.
"Thế còn anh? Anh có tham gia tuyển chọn không?"
Hỉ Bảo lại hỏi.
"Đương nhiên là có! Kiểu gì cũng phải kiếm được một vai có một hai câu thoại."
Mao Đầu thở dài thườn thượt. Nếu là trước khi biết sự thật, cậu chắc chắn sẽ hứng thú bừng bừng đi thử vai. Thử nghĩ xem, em gái song sinh của cậu xinh đẹp thế này, cốt cách cậu chắc chắn không tệ, chẳng qua là da đen chút thôi? Cái này gọi là đẹp trai kiểu khác biệt!
Đáng tiếc đó là trước kia. Giờ Mao Đầu đã đại triệt đại ngộ. Hỉ Bảo căn bản không phải em ruột cậu chứ đừng nói gì đến song sinh.
Nhìn khuôn mặt Hỉ Bảo trước mắt lại nghĩ đến dáng vẻ thiếu niên tuấn tú đáng yêu của Xú Đản, Mao Đầu hiểu rằng đời này mình vô duyên với phái thần tượng nên cậu chỉ có thể lựa chọn nỗ lực hơn nữa. Nếu không đến thực lực cũng không có thì sau này biết làm sao? "Vâng, anh nhất định làm được, em tin anh!"
Hỉ Bảo tất nhiên đã đọc nguyên tác Hồng Lâu Mộng, cô không thể dối lòng gán ghép vai chính hay vai phụ quan trọng cho Mao Đầu nhưng nếu nói như Mao Đầu kiếm một vai có một hai câu thoại chắc không quá khó nhỉ?
Mao Đầu cũng gật đầu mạnh:
"Đúng thế, anh nhất định làm được!"
Bữa trưa này ăn rất vui vẻ, hai anh em cùng nhau vẽ ra tương lai, vừa ăn vừa nói chuyện. Cuối cùng Mao Đầu trả tiền, Hỉ Bảo định trả giúp nhưng tiếc là cô không bao giờ cãi lại được Mao Đầu.
Ăn uống no nê, hai người chia tay nhau ai về trường nấy, dù sao vẫn còn cả buổi chiều để học tập.
Hỉ Bảo thực sự vô tư hoặc là do mọi người xung quanh đồng lòng che giấu những mặt tối của cuộc sống với cô nên vừa về đến trường là cô đi thẳng đến thư viện. Thời gian tuyệt vời thế này đương nhiên phải dùng để học tập rồi!
Mao Đầu rõ ràng không được hạnh phúc như thế. Trên xe buýt, cậu đã cảm thấy có gì đó sai sai, hình như bỏ sót điều gì đó.
Về đến ký túc xá cậu chợt nhớ ra, lập tức lấy giấy nháp và b.út tính toán lia lịa.
Nếu Đào An mỗi tháng đưa cho Xuân Lệ một trăm đồng, vậy thu nhập một năm của nhà họ là một ngàn hai. Hơn nữa Đào An ăn uống ở trường, bình thường mua sắm gì chắc chắn cũng không qua tay Xuân Lệ nên lương anh ta tuyệt đối không chỉ một trăm đồng. Còn nữa, Xuân Lệ thì sao? Cô ấy mới bị đuổi việc cuối tháng 5 vừa rồi nhưng cô ấy đã đi làm bao nhiêu năm nay.
Ngẩn người ra, bản thân Mao Đầu đang gánh nợ nên đặc biệt nhạy cảm với tiền bạc. Thực ra khi nghe Xuân Lệ bảo Đào An mỗi tháng đưa cô ấy một trăm đồng, cậu đã thấy sai sai rồi, lúc ấy không nghĩ sâu, sau lại mải nói chuyện với Hỉ Bảo nhưng bây giờ...
Nhiều chuyện không thể suy xét kỹ. Mao Đầu không rõ lắm về chế độ đãi ngộ của nhân viên nghiên cứu như Đào An nhưng dù tính thấp đi chăng nữa, một năm họ tích cóp được một ngàn đồng là chuyện bình thường chứ?
"Tống Xã Hội, cậu làm gì đấy?"
Chương Thế Đam thò đầu từ giường trên xuống, tóc tai bù xù như tổ quạ.
Mao Đầu liếc nhanh cậu ta một cái:
"Thỉ Đản Nhi, tớ nhớ trước kia cậu từng nhắc ông anh họ nhà cậu là nghiên cứu viên Đại học Bắc Kinh hả?"
"Đừng gọi tớ là Thỉ Đản Nhi!" Chương Thế Đam phẫn nộ đ.ấ.m vào không khí nhưng vẫn thành thật trả lời, "Đúng thế, sao vậy?"
"Cậu biết lương ông ấy bao nhiêu không?"
"Chẳng lẽ cậu định giới thiệu em gái cậu cho ông ấy? Tớ nói cho cậu biết nhé, ông ấy xấu lắm, tuy năm nay mới hai mươi tám nhưng đã hói đầu rồi!" Chương Thế Đam dốc sức bôi bác ông anh họ, cho đến khi thấy Mao Đầu nheo mắt nguy hiểm mới vội vàng khai thật, "Biết chứ, lương cơ bản của ông ấy là 78 đồng, mỗi tháng có 30 đồng tiền trợ cấp quốc gia, trong trường còn trợ cấp tiền nhà và tiền ăn, hình như là 20 đồng. Sau đó họ tính một tháng 25 ngày công, vượt quá số ngày đều tính tiền tăng ca thì tiền tăng ca tính gấp rưỡi. Nếu phải trực đêm cũng tính thế... Cậu hỏi cái này làm gì? Tớ xin cậu đấy, đừng giới thiệu em gái Xã Hội cho ông ấy, ông ấy chỉ biết cắm đầu vào sách thôi, những cái khác mù tịt, ngốc nghếch lắm!"
Mao Đầu im lặng một lát, giấu tên tuổi quan hệ kể sơ qua tình hình của Đào An cho Chương Thế Đam, nhấn mạnh việc đối phương thường xuyên tăng ca.
Chương Thế Đam thở phào biết không phải giới thiệu đối tượng cho em gái Xã Hội là yên tâm rồi. Mượn giấy b.út của Mao Đầu tính toán, một lát sau cậu ta đưa ra kết luận.
"Dựa vào dữ kiện cậu cung cấp, người đó mỗi tháng ít nhất cũng được một trăm sáu bảy mươi đồng. Sau đó như trường Đại học Bắc Kinh, cuối năm còn có tiền thưởng thêm của nhà nước, cậu hiểu chứ? Nhà nước hiện tại đặc biệt cần nhân tài cao cấp kiểu này nên đãi ngộ tốt lắm. Một năm kiếm được hai ngàn đồng là chuyện thường."
Vậy thì tại sao lúc trước Đào An và Xuân Lệ lại không có tiền mua nhà?
Mao Đầu cười lạnh một tiếng, dọa Chương Thế Đam rụt đầu vào trong chăn. Chờ cậu ta thò đầu ra lần nữa thì trong ký túc xá đã không còn bóng dáng Mao Đầu.
Thực ra cũng không thể tính theo mức hai ngàn một năm. Vì Đào An không phải vừa đến Đại học Bắc Kinh là có đãi ngộ này. Trước đó anh ta cũng như Hỉ Bảo, chỉ là sinh viên bình thường. Tuy nhiên vì là lứa sinh viên đầu tiên sau khi khôi phục thi đại học, trong bai cảnh thiếu giáo viên trầm trọng, những sinh viên xuất sắc sẽ được chọn làm trợ giảng giúp giáo viên dạy tân sinh viên.
Nói cách khác, Đào An chỉ làm sinh viên thuần túy một năm, từ năm hai đã vừa học vừa làm. Đến năm tư anh ta đã là trợ giảng đắc lực bên cạnh giáo sư, sau đó còn thi đỗ nghiên cứu sinh. Cũng từ khi học nghiên cứu sinh, anh ta mới trở thành nghiên cứu viên đặc biệt của Đại học Bắc Kinh.
Nhưng dù tính thế nào kể cả tính thấp đi là một năm, kể cả bỏ qua toàn bộ thu nhập mấy năm đi làm của Xuân Lệ, kể cả trừ đi chi tiêu thường ngày của hai người thì một năm tích cóp được một ngàn rưỡi cũng phải có chứ? Mao Đầu nhớ rõ cái sân của Hỉ Bảo tốn 3000 đồng, nhà Xuân Lệ chắc cũng tầm đó. Chưa nói đến toàn bộ, thế một nửa đâu?
Mao Đầu đùng đùng nổi giận rời trường, không đi tìm Xuân Lệ chất vấn mà bắt xe thẳng đến Đại Sách Lan, xông vào cửa hàng điện máy của Tống Cường và Tống Vĩ.
"Này, anh làm gì đấy? Ông chủ! Em trai ông đến này!"
Mao Đầu từng đến cửa hàng điện máy, tuy chỉ một lần nhưng vẫn để lại ấn tượng khó phai cho nhân viên. Ai bảo thời này ở Bắc Kinh người nước ngoài còn ít? Dù thỉnh thoảng thấy vài người tóc vàng mắt xanh nhưng họ chưa bao giờ thấy người Châu Phi.
Thế là nhân viên gọi Tống Vĩ ra.
"Anh! Cả! Của! Tôi! Đâu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu không quen biết người trước mặt, đừng nói nhân viên ngay cả Tống Vĩ cũng tưởng đây là đến phá quán. Hết cách, sát khí trên người Mao Đầu quá nặng cứ như bị bà cụ nhập vậy.
Tống Vĩ gian nan nuốt nước bọt, bắt đầu suy nghĩ xem hai anh em này định giở trò gì hoặc là nhỡ hai người đ.á.n.h nhau thì anh ta nên can ngăn không? Hay khoanh tay đứng nhìn? Hay dứt khoát đứng bên cạnh làm quần chúng ăn dưa.
Thời khắc mấu chốt, Mao Đầu trừng mắt, Tống Vĩ hèn ngay:
"Anh ấy ở Quyến Thị (Thâm Quyến)."
Dù sao Mao Đầu cũng không thể chạy đến Thâm Quyến đ.á.n.h người, giữ mạng mình trước đã.
"Anh chắc chắn biết cách liên lạc với anh ấy! Không được nói không!"
"Đúng đúng đúng, anh biết, anh là anh mày là em, không đúng... Lạt Mao Đầu mày rốt cuộc muốn làm gì?"
Tống Vĩ bất lực, trước kia anh ta còn thấy mẹ mình quá vô dụng, sao không đẻ thêm cho anh ta mấy đứa em? Giờ xem ra thế là tốt, em gái thì thôi, em trai nhiều chỉ tổ đau đầu.
"Gọi điện cho anh ấy! Bảo em tìm!"
Điện thoại nối máy rất nhanh, Tống Vĩ vừa nói một câu "Mao Đầu tìm anh" thì đã bị giật phắt ống nghe.
"Tống Cường! Anh có biết một năm Đào An kiếm được bao nhiêu tiền không? Anh có biết trong tay Tống Xuân Lệ nắm bao nhiêu tiền không? Hai người họ có tiền có rất nhiều tiền! Cần anh ra vẻ đại gia chắc! Em hỏi anh, tiền mua cái sân cho họ lúc trước có phải anh bỏ ra không? Trả chưa? Rốt cuộc trả chưa hả? Anh nói cho em biết!"
"Nói!!!!!!!!"
Tống Cường vốn đang ngủ trưa. Anh ta bận rộn cả đêm qua và buổi sáng nay, vừa gục xuống bàn chợp mắt một lát thì bị điện thoại đ.á.n.h thức, nghe máy chưa hiểu đầu cua tai nheo gì đã bị Mao Đầu mắng xối xả.
Anh ta vô tội, anh ta chẳng biết gì cả, anh ta vẫn là một đứa trẻ.
Nhưng anh ta không dám không trả lời, chỉ có thể theo bản năng đáp:
"Chưa..."
Bụp!
Mao Đầu dập máy cái rụp. Cậu tức, tức nổ phổi, tức đến mức chỉ muốn nổ tung tại chỗ!!
Tống Cường ở Thâm Quyến xa xôi: ".................."
Con mẹ nó mình trêu ai chọc ai chứ?!
Tức thật! Em trai quả nhiên toàn là lũ làm người ta phát điên!
...
Không nhắc đến chuyện anh em nhà lão Tống tương ái tương sát, cuộc sống của Hỉ Bảo vĩnh viễn tươi đẹp.
Điều duy nhất khiến cô hơi tiếc nuối là từ hôm đó Mao Đầu không đến tìm cô nữa. Tuy nhiên cậu có gửi thư bảo sắp vào đoàn phim đợi rảnh sẽ đến tìm cô.
Đã có lý do chính đáng, Hỉ Bảo yên tâm bắt đầu ôn thi cuối kỳ.
Dù là học bá, đối mặt với kỳ thi cuối kỳ cô ít nhiều cũng để tâm. Huống hồ kỳ thi cuối kỳ hai năm nhất không chỉ quan trọng hơn kỳ một mà còn thêm một môn.
Môn ngoại ngữ lại là tiếng Pháp. Vì xin học thêm nên Hỉ Bảo phải thi cùng sinh viên khoa tiếng Pháp. Nhỡ không qua thì kỳ sau phải thi lại, thậm chí học lại.
Lưu Hiểu Lộ bảo cô tự tìm dây buộc mình nhưng Hỉ Bảo chẳng bận tâm. Đã lựa chọn, đã tận hưởng niềm vui học tập, sức hấp dẫn của tiếng Pháp thì tự nhiên cũng phải chấp nhận áp lực thi cử mang lại. Đương nhiên cô chẳng thấy áp lực gì, thi đứng đầu thì khó chứ qua môn thì dễ như trở bàn tay.
Hỉ Bảo chìm đắm trong việc học không dứt ra được. Vì cô học quá say mê nên giống như có người ăn uống thỏa thích trước mặt bạn, dù bạn không đói lắm cũng bị gợi lên cơn thèm ăn.
Các bạn cùng phòng chính là như thế. Hơn nữa vô tình họ phát hiện học cùng Hỉ Bảo dường như tinh thần tập trung hơn, hiệu quả ôn tập cũng tốt hơn. Nhất thời cả phòng ai cũng thành cái đuôi của Hỉ Bảo, cô đi đâu họ theo đấy. Ban đầu Hỉ Bảo còn nghi hoặc nhìn họ sau quen rồi cũng mặc kệ.
Tuần thi cử đến đúng hẹn.
Đỗ được Đại học Bắc Kinh đều không phải dạng vừa nhưng càng thế cạnh tranh càng khốc liệt. Như kỳ thi cuối kỳ này ảnh hưởng trực tiếp đến xếp hạng học bổng học kỳ này, đồng thời còn có ý nghĩa khác.
Đại học Bắc Kinh có một quy tắc bất thành văn, trong lễ khai giảng mùa thu hàng năm sẽ có một sinh viên năm hai lên phát biểu, đại diện nhà trường chào đón tân sinh viên gia nhập đại gia đình Đại học Bắc Kinh.
Phát biểu thì chẳng có gì nhưng lại là vinh dự tối cao, vì sinh viên này được tuyển chọn kỹ lưỡng từ sinh viên năm hai tất cả các khoa, đại diện cho bộ mặt toàn trường.
Tiêu chuẩn tuyển chọn có rất nhiều nhưng có một chỉ tiêu cứng. Đó là vị đại biểu sinh viên ưu tú này theo lệ thường đều phải là người đạt học bổng liên tiếp hai lần trong năm nhất. Tương đương với việc chọn người ưu tú trong số những người ưu tú.
Hỉ Bảo biết tin này từ Lưu Hiểu Lộ nhưng cô vẫn không hề áp lực.
Thi xong môn cuối cùng một cách thuận lợi, nhìn nắng trưa ch.ói chang bên ngoài Hỉ Bảo hơi do dự. Cô đang tính xem nên đi ăn nhà ăn rồi về nhà dọn dẹp hay về nhà dọn dẹp rồi mua ít rau tự nấu cơm?
Rất nhanh, cô không cần phải suy nghĩ vấn đề này nữa.
"Ba!!"
--
Hết chương 93.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận