Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 257: Màn kịch bị vạch trần và sự thật về kinh tế nhà Xuân Lệ (3)

 

Cùng lúc đó Mao Đầu lại trải qua bi kịch cuộc đời.

Sau hai ngày dằn vặt nhau, chiều tối thứ bảy vợ chồng Tống Vệ Quốc và Trương Tú Hòa cuối cùng không nhịn được gọi điện cho Mao Đầu, tất nhiên cũng kể lại sự thật về lời nói của Đào An.

Mao Đầu cầm ống nghe với vẻ mặt tức hộc m.á.u, diễn tả hoàn hảo thế nào là sống không còn gì luyến tiếc. Cậu rất muốn hỏi ba mẹ ở đầu dây bên kia: Ba mẹ có biết lúc trước con đã cắt xén sự thật để kể cho ba mẹ không? Tại sao ba mẹ lại tàn nhẫn đập toàn bộ sự thật vào mặt con thế này?!

Tống Vệ Quốc khó khăn kể lại toàn bộ sự thật, Trương Tú Hòa lại dặn dò Mao Đầu đi thăm chị cả, rốt cuộc... rốt cuộc đó chẳng phải chị ruột con sao? Mao Đầu: Ha ha...

Nhưng lời Trương Tú Hòa nói cũng không sai, đó là chị ruột Mao Đầu. Hơn nữa công bằng mà nói, Xuân Lệ đối xử với người nhà cũng bình thường, dù có mắng Mao Đầu vài câu nhưng nghĩ đến thái độ của chị ấy với người ngoài. Mao Đầu cảm thấy dù trong lòng Xuân Lệ gia đình nhỏ quan trọng nhất nhưng nhà mẹ đẻ đặc biệt là cả nhà chi Cả, ít nhiều cũng có chút trọng lượng.

Hơn nữa…

"Mao Đầu à, mẹ biết con giận chị nhưng con nghĩ xem, chị hai con chưa lấy chồng, chị Phương Phương nhà chú hai cũng chưa có đối tượng, còn cả Hỉ Bảo nữa... Đều là chị em trong nhà, nhỡ đâu anh rể con thực sự bỏ chị con... Mao Đầu ơi! Mẹ cầu xin con đi thăm chị con đi, khuyên giải nó, chuyện khác dễ nói nhưng ngàn vạn lần không thể ly hôn. Nhìn mấy người trong thôn bị thanh niên trí thức bỏ rơi mà xem... Mẹ xin con đấy!"

"Anh ta dám ly hôn á?!"

Mao Đầu sững sờ.

Tống Vệ Quốc giật lấy điện thoại:

"Chị mày làm trò như thế, là đàn ông ai chẳng muốn bỏ! Nó điều kiện tốt thế, khó nói lắm!"

Mao Đầu nghĩ cũng thấy đúng, trước giờ vẫn đứng về phía Xuân Lệ, dù sao hai người cũng là chị em. Nhưng nếu đặt mình vào vị trí Đào An...

Bỏ!

Phải bỏ gấp!!

Con mụ xui xẻo này ai mà chịu đựng nổi!!!

Nghĩ đến đây, Mao Đầu lại trúng thêm một đòn chí mạng.

Giáo viên môn Biểu diễn hay nói "đời như kịch, kịch như đời" nhưng Mao Đầu thật lòng cảm thấy cuộc đời cậu còn đặc sắc hơn phim!!

Thế là sáng sớm chủ nhật cậu lại chạy sang chỗ chị cả.

Từ chỗ Tống Vệ Quốc, Mao Đầu đã biết Đào An nắm rõ mọi chuyện nên vừa thấy Xuân Lệ cậu hỏi phủ đầu:

"Chị có biết anh rể biết hết mọi chuyện không?"

Xuân Lệ ngơ ngác. So với tuần trước, tình trạng hiện tại của cô ấy tốt hơn nhiều, ít nhất trông đã hoàn toàn bình phục không còn động tí là khóc lóc sụt sùi nữa.

"Anh ấy bằng cấp cao, người lại thông minh, có gì mà không rõ?" Xuân Lệ chẳng hiểu Mao Đầu đang nói gì, theo bản năng đáp lại rồi hỏi, "Mày làm cái gì thế? Tự nhiên hỏi cái này."

"Chị đừng quản em làm gì! Chị cứ nói thật đi, có phải chị keo kiệt đến tận cùng, anh rể mời đi xem phim chị cũng không đi? Còn nữa, suốt ngày mở miệng là cằn nhằn cải thảo củ cải tăng giá? Thịt ba chỉ bao nhiêu tiền một cân?" Thấy Xuân Lệ gật đầu, Mao Đầu thực sự không nhịn được nữa, "Chị với anh rể cưới nhau được mấy năm hả? Vợ chồng son trẻ trung, chị nói với anh ấy cái này á? Chị sao mà tài thế? Chị còn biết tính toán hơn cả bà nội!"

Bà cụ Triệu ở xa ngàn dặm: "............ Hắt xì!"

Bà cụ quay sang tát một cái vào gáy Tống Vệ Quốc:

"Mày lại làm cái gì đấy? Cả ngày không thấy mặt mũi, lại gọi điện thoại à? Cho con gái mày? Gả thì gả rồi, mày quản nó nhiều thế làm gì? Mày xem mẹ có can thiệp chuyện vợ chồng con Cúc Hoa không? Chân ai có mụn người nấy tự biết đau, sướng khổ tự chịu!"

Tống Vệ Quốc vâng dạ lia lịa, tuyệt nhiên không dám nhắc đến chuyện ông ta lại xúi Mao Đầu đi tìm Xuân Lệ.

Yên tâm đi, ông ta không nhắc thì tương lai Mao Đầu cũng sẽ nhắc. Chuyện bị mắng này tránh được mùng một không tránh được ngày rằm, cái gì của mình sẽ là của mình!

Bên kia, Xuân Lệ bị Mao Đầu tra khảo dồn dập thì bực mình:

"Hôm nay mày bị làm sao thế? Hỏi đông hỏi tây. Mày không làm chủ gia đình không biết gạo củi đắt đỏ. Cuộc sống mà, đương nhiên phải tính toán tỉ mỉ. Hơn nữa bà nội với mẹ chẳng phải cũng thế sao? Ở quê tiêu pha ít, Bắc Kinh cái gì cũng cần tiền, chị không cẩn thận sao được?"

Mao Đầu bỗng thấy kính nể bà chị. Lúc trước cậu cũng tưởng Đào An thường xuyên vắng nhà là vì có bồ nhí bên ngoài, dù sao cậu cũng xem không ít vở kịch thanh niên trí thức yêu đương và bỏ vợ bỏ con.

Kết quả sự thật lại phũ phàng thế này, hóa ra đời này còn có câu chuyện như vậy? Cậu thực sự đã quá coi thường Tống Xuân Lệ.

Nói về bà cụ Triệu và Trương Tú Hòa thì họ đúng là có chút keo kiệt, dù sao cũng đi lên từ thời gian khó, hận không thể một đồng bẻ làm đôi để tiêu. Nhưng lão Tống và Tống Vệ Quốc chịu được, dù là vợ chồng già bà cụ Triệu hay vợ chồng Trương Tú Hòa, cuộc sống vẫn êm đềm, giao tiếp không chút trở ngại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng Đào An thì khác, anh ta còn trẻ lại được giáo d.ụ.c cao, có hoài bão có ước mơ. Cuộc sống cơm áo gạo tiền cách anh ta quá xa, so với những chuyện vặt vãnh quanh mình thì anh ta quan tâm đến dự án nghiên cứu, quan tâm đến xu hướng phát triển tương lai của đất nước hơn. Công bằng mà nói, Đào An thực ra cũng không phải kiểu người đàn ông của gia đình, anh ta có quy hoạch cuộc đời hoàn hảo, mục tiêu sự nghiệp rõ ràng, so với tán gẫu thì anh ta thà dành thời gian cho nghiên cứu khoa học và luận văn.

"Cẩn thận, cẩn thận, chị cẩn thận quá mức rồi!"

Cẩn thận đến mức mua chút đồ ăn cho em cũng phải tính toán chi li nửa ngày...

Mao Đầu nén giận, lại hỏi:

"Anh rể mỗi tháng đưa chị bao nhiêu tiền?"

"Mày hỏi cái này làm gì? Được rồi được rồi, chị nói cho mày biết, khoảng... một trăm đồng."

Nghe vậy, Mao Đầu càng không biết nói gì nhưng ít nhất nỗi lo lắng lúc trước cũng được đặt xuống. Cậu thở phào:

"Thế thì không có vấn đề gì, chị cứ yên tâm ở nhà đi, đừng quậy nữa, anh rể chắc muốn sống t.ử tế với chị đấy."

Đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ, nếu Đào An thực sự có vấn đề thì sẽ không đưa Xuân Lệ nhiều tiền thế hàng tháng, có ngốc mới đưa. Nhưng nghĩ lại, Mao Đầu lại muốn c.h.ử.i người. Cậu thực sự muốn hỏi xem đầu óc chị mình có vấn đề không, nhiều tiền thế còn tính toán cái gì! Đặc biệt là đưa nhiều tiền thế mà chị còn gây chuyện, thật sự còn không bằng thím ba!

Mao Đầu tin chắc với cái đức hạnh của thím ba, chỉ cần mỗi tháng đưa mười đồng thì đảm bảo bà ta bật ngay chế độ giả c.h.ế.t và không bao giờ gây sự nữa!

Dù Mao Đầu thật tâm thật ý suy nghĩ cho Xuân Lệ, thậm chí nín nhịn không nói sự thật vì sợ chị bị kích động. Tiếc là người ta chẳng cảm kích cậu chỉ coi cậu lại lên cơn, xua tay bảo mình còn việc, bảo Mao Đầu đi tìm Hỉ Bảo mà ăn cơm.

Mao Đầu: ".................."

Em không đến để xin cơm!!!

Tức thật đấy, Mao Đầu quay đầu đi Đại học Bắc Kinh tìm Hỉ Bảo, nói muốn mời Hỉ Bảo đi tiệm ăn một bữa ra trò.

Thấy Mao Đầu đến trường tìm mình, Hỉ Bảo cười tít mắt, không nói hai lời đi theo cậu ngay. Nhưng vừa ra khỏi cổng trường cô không nhịn được hỏi:

"Có gọi chị cả đi cùng không anh?"

"Không cần!" Mao Đầu từ chối thẳng thừng. Hoàn hồn lại thấy Hỉ Bảo nhìn mình ngạc nhiên thì vội chữa cháy, "Chị cả đang mang thai, chúng mình đi ăn cay, chị ấy không ăn được. Hơn nữa có một số món có tác dụng thúc đẩy tuần hoàn m.á.u, tục ngữ gọi là hoạt huyết hóa ứ, chúng mình ăn thì tốt cho sức khỏe, bà bầu không ăn được."

Hỉ Bảo ngây người.

"Anh, em hỏi chút được không, dạo này anh làm gì thế?"

"Diễn kịch chứ gì, hai hôm nữa anh lại vào đoàn phim, diễn một ngự y cung đình..." Mao Đầu nói đến đây cố ý dừng lại. Tuy nhiên Hỉ Bảo hoàn toàn không mắc bẫy mà vẫn mở to đôi mắt đen láy nhìn cậu, chờ cậu nói tiếp, "Tiểu đồ đệ bên cạnh ngự y. Chuyên phụ trách khom lưng ôm hòm t.h.u.ố.c chạy lon ton theo sau m.ô.n.g ngự y."

"Kết cục thế nào ạ?"

Hỉ Bảo tò mò hỏi, thực ra cô muốn hỏi là cuối cùng c.h.ế.t kiểu gì?

Mao Đầu nhìn thấu suy nghĩ của cô, tức hộc m.á.u nói:

"Chẳng có kết cục gì sất, em phải học cách tận hưởng quá trình chứ đừng truy cứu kết quả. Kết cục là gì một chút cũng không quan trọng, thật đấy!"

Hỉ Bảo vốn chỉ hơi tò mò nhưng nghe câu này xong thì lòng hiếu kỳ bùng nổ. Cho đến khi hai người vào quán gọi món xong, cô vẫn nhìn chằm chằm Mao Đầu không chớp mắt, ngồi chờ cậu giải đáp thắc mắc

"Anh, anh nói đi mà!" Thấy Mao Đầu c.ắ.n c.h.ặ.t răng không chịu nói, Hỉ Bảo giục, "Mau nói cho em biết đi! Haizz, anh bảo sao chúng mình rõ ràng là song sinh mà chẳng có thần giao cách cảm gì nhỉ? Em chẳng đoán được anh nghĩ gì."

Song! Sinh!

Hoàn toàn không ngờ Hỉ Bảo đột nhiên nhắc đến vụ này, Mao Đầu sơ ý đập mặt xuống bàn.

"Khụ khụ, tại... cái bàn này trơn quá, đúng, trơn quá! Sờ vào toàn dầu mỡ!"

Mao Đầu khó khăn ngẩng lên bịa bừa một lý do.

Hỉ Bảo đưa tay sờ bàn nhưng bàn được lau rất sạch sẽ chẳng trơn chút nào, hoàn toàn không thấy dầu mỡ.

"Bảo à, vừa nãy em hỏi gì nhỉ? À à, kết cục đúng không? Kết cục là ông ngự y đó vì không chữa khỏi bệnh cho sủng phi của hoàng đế nên bị c.h.é.m đầu. Anh diễn tiểu đồ đệ mà, thật không biết kết cục thế nào, kịch bản không viết."

Mao Đầu lúc này cũng chẳng màng mất mặt, vội vàng lái sang chuyện khác để tránh chủ đề song sinh.

"Anh đóng phim lịch sử ạ? Giờ đã cho phép quay phim lịch sử rồi sao?"

"Ừ, nghe nói cấp trên còn định quay lại tứ đại danh tác, tổ biên kịch Hồng Lâu Mộng đã thành lập rồi!" Mao Đầu vẻ mặt kích động, "Anh nghe thầy giáo bảo, từ năm 81 Đài truyền hình Trung ương đã thông qua chuyên đề chuyển thể Hồng Lâu Mộng thành phim truyền hình, chuyên nghiên cứu vấn đề chuyển thể. Nháy mắt cái đã gần hai năm. Hồi Tết năm nay đã bắt đầu trù bị, tổ biên kịch mới thành lập đầu tháng trước. Thầy bảo vì liên quan đến quá nhiều diễn viên nên có thể sẽ tuyển chọn diễn viên trên cả nước. Ít nhất cũng cần hơn một trăm diễn viên đấy!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 257 | Đọc truyện chữ