Đến tối, có người mang cơm đến.

Ta cách cửa cầu xin người đó chuyển lời cho lão phu nhân Tống phủ.

Đối phương như không nghe thấy, lặng lẽ rời đi.

Xem ra tạm thời không thể truyền tin.

Ta dần trấn tĩnh lại.

Tống Triệt không thể giam ta cả đời.

Ta nhất định sẽ tìm được cơ hội trốn đi.

Cứ như vậy, qua hai ngày.

Tống Triệt lại đến.

Lần này, trên người hắn nồng nặc mùi rượu, dường như trước khi đến đã uống không ít.

31

“Thanh Y…”

Hắn đứng không vững, “bịch” một tiếng quỳ sụp trước ghế:

“Thanh Y, mấy ngày nay… ta luôn nghĩ, nếu như từ đầu… khi tổ mẫu nói đem nàng cho ta, ta đã có thể nhìn rõ lòng mình, có thể đối xử với nàng cho tốt…”

“Có phải mọi chuyện… đã khác rồi không…”

Hắn tiếp tục lẩm bẩm:

“Hồi nhỏ, phụ thân sủng thiếp diệt thê, ta và mẫu thân sống như đi trên băng mỏng.”

“Có lần ta sốt cao, Tô di nương lại không cho người đi mời đại phu… ta mê man sốt nóng, suýt nữa mất mạng.”

“Mẫu thân ta nhu nhược vô năng, chỉ biết khóc, không ngừng dập đầu với Tô di nương. Ta chỉ nhớ ả tiện nhân ấy cười ngông cuồng, nói ‘Có con trai thì sao? Chính thất thì sao? Chẳng phải vẫn nằm trong tay ta sao’.”

“Sau đó, một trung bộc trèo tường đi mời đại phu về… đợi phụ thân ta trở về, mẫu thân ta lại bị Tô di nương c.ắ.n ngược một cái… nói bà dùng bệnh của ta để tranh sủng. Phụ thân tin lời gièm pha, còn tát mạnh mẫu thân một cái.”

32

Tống Triệt nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng mê man:

“… Ta hận phụ thân hồ đồ, cũng hận mẫu thân nhu nhược. Khi tổ mẫu muốn ta cưới nàng, ta đã kháng cự, ta sợ mình sẽ trở thành kẻ như phụ thân…”

Hắn lắp bắp nhìn ta:

“Nàng có thể tha thứ cho ta không, Thanh Y? Xin nàng… vì ta trước kia hồ đồ, mà tha cho ta một lần?”

Tống Triệt trông rất chân thành.

Thậm chí còn tự lật lại vết thương cũ cho ta xem.

Nhưng hắn cho rằng làm như vậy ta sẽ mềm lòng? Sẽ bị hắn lừa sao?

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh lùng nói:

“Ngươi ngày trước quả thật đáng thương, nhưng bây giờ ngươi đối xử với ta thế nào? Điều mình không muốn, đừng làm cho người khác!”

“Cho dù ngươi tiếp tục giả đáng thương, nói hoa mỹ đến đâu cũng vô dụng, bởi vì ta đã nhìn thấu sự giả dối đê tiện của ngươi!”

Tống Triệt lắc đầu:

“Không phải, ta là thật lòng, nàng hãy tin ta một lần!”

Ta hít sâu một hơi, nén giận nói:

“Chỉ một tháng trước, ngươi còn ép Tần tiểu thư uống trà thiếp của ta.”

“Ngươi thật buồn cười, còn nói cái gì đối xử công bằng, không thiên vị.”

“Tần tiểu thư còn chưa nhập môn, đã phải đối diện với một mỹ thiếp xuất thân từ phòng lão phu nhân, ở trong phủ đã hơn mười năm, lại được chủ quân sủng ái! Còn nàng mới đến, phải làm sao? Có phải đêm đêm trằn trọc, không thể ngủ yên?”

“Ngươi chưa từng trải qua nỗi khổ của những nữ t.ử như chúng ta!”

“Chỉ dựa vào yêu ghét của bản thân mà tùy tiện đối xử với chúng ta!”

“Người ta nói, chưa từng chịu khổ của người khác, đừng khuyên người ta làm điều thiện. Mà điều buồn cười nhất của ngươi là — rõ ràng biết mẫu thân mình từng chịu khổ thế nào, lại còn đem nỗi khổ ấy trút lên chính thê t.ử của mình!!”

“Ngươi sợ mình trở thành phụ thân ngươi sao? Ta nói cho ngươi biết — ngươi còn không bằng ông ta! Ông ta chỉ là hồ đồ, còn ngươi là kẻ ác từ đầu đến cuối!”

33

Sắc mặt Tống Triệt trở nên trắng bệch.

Lời của ta như một cái tát vang dội, đ.á.n.h nát chút tự tôn cuối cùng của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đôi mắt hắn đỏ lên, hai tay run rẩy.

“Nàng… nàng lại nghĩ về ta như vậy sao?”

Ta đã sớm liều rồi, lớn tiếng nói:

“Tống Triệt, thứ gọi là thâm tình của ngươi, chẳng qua là muốn biến ta thành cá trong ao, chim trong l.ồ.ng của ngươi!”

“Để ngươi tùy ý sai khiến, mặc sức giày xéo!”

“Không ai thích thứ ‘chân tình’ như vậy!”

Lồng n.g.ự.c Tống Triệt phập phồng dữ dội.

Hắn đột nhiên bóp c.h.ặ.t vai ta:

“Được! Nếu nàng đã ngoan cố không chịu tỉnh, thì đừng trách ta không khách khí!”

“Nàng muốn tự do phải không? Ta sẽ khiến cả đời này nàng chỉ có thể ở trong bốn bức tường này, ngày đêm nhìn thấy ta! Cho đến khi nàng học được cách thuận theo!”

Ta nghiến răng:

“Vậy thà ngươi g.i.ế.c ta đi!”

“Nàng tưởng ta không dám sao?!”

Tống Triệt đưa tay bóp lấy cổ ta, siết mạnh.

Cảm giác nghẹt thở lập tức ập đến.

Trước mắt ta dần tối sầm, nhưng vẫn trừng mắt nhìn hắn.

Cả đời cúi đầu nhẫn nhịn.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Giờ khắc này, ta thà c.h.ế.t cũng không muốn sống uất ức thêm nữa!

Thấy ta không chịu cầu xin, trong mắt Tống Triệt cuộn trào kinh ngạc và hận ý.

“Thanh Y… nàng…”

Khoảnh khắc sau, hắn hoảng hốt, buông tay.

Cả người lùi lại, hoang mang.

Đúng lúc ấy, một giọng nói già nua vang lên ngoài cửa:

“Mở cửa!”

Lão phu nhân chống gậy đứng đó, sắc mặt xanh mét nhìn cảnh trong phòng.

“Triệt ca nhi, dừng tay đi.”

s

34

Lão phu nhân cứu ta ra.

Nhưng không đưa ta về Tống phủ.

Mà đưa đến một tòa trạch viện mới hai tiến.

Bà nhìn quanh một lượt, nói:

“Là ta có lỗi với con, Thanh Y. Ta đã không dạy dỗ tốt đứa cháu này.”

“Từ nay sẽ không còn ai làm tổn thương con nữa.”

Hốc mắt ta nóng lên, nước mắt tuôn rơi.

Đời này, người duy nhất đối tốt với ta chính là lão phu nhân.

Nhưng người… lại chưa từng hiểu ta thật sự muốn gì…

“Đừng khóc nữa, ngày lành của con sắp đến rồi.”

Lão phu nhân lau nước mắt cho ta, khẽ nói:

“Đáng lẽ ta phải nghĩ ra từ sớm, dù con lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, nhưng vẫn giữ được cốt khí kiên cường.”

“Sao con có thể cam chịu ở dưới người khác?”

“Con sinh ra đã nên tự do tự tại, vinh nhục không kinh…”

Nói xong, bà chậm rãi kể ra một bí mật nhiều năm trước:

“Thanh Y, ta đáng lẽ nên nói cho con biết từ lâu — thực ra con không phải cô nhi ta nhặt về… mà là đứa trẻ do Định Vương Thái phi phó thác, là hậu duệ duy nhất của Định Vương phủ.”

Ta sững sờ.

Lão phu nhân rơi nước mắt nói:

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thanh Bất Nhiễm Trần - Chương 9 | Đọc truyện chữ