Thanh Bất Nhiễm Trần
Chương 10
“Phụ thân con là huynh trưởng của tiên đế, Định Thân Vương. Mười mấy năm trước, ngài dẫn binh chinh phạt Tây Lương, nào ngờ chiến bại tuẫn quốc.”
“Chiến báo truyền về, có kẻ tiểu nhân vu cáo ngài lỡ thời cơ, thông địch phản quốc.”
“Tiên đế và Định Vương từng có hiềm khích vì tranh đoạt ngôi vị, trong lòng có khúc mắc. Vì thế không tra xét kỹ đã quy Định Vương vào tội mưu phản, cả nhà bị liên lụy.”
“Mẫu thân con từng là đệ nhất mỹ nhân Giang Nam, khi ấy đang m.a.n.g t.h.a.i đệ đệ con, gặp phải tin dữ, một xác hai mạng.”
“Tổ mẫu con lúc lâm chung đã phó thác con cho ta… lẽ ra ta nên nuôi con như tiểu thư khuê các tôn quý… là ta vô năng…”
Ta hiểu rồi.
Năm đó, lão phu nhân liều nguy cơ chứa chấp hậu nhân tội thần, có thể bị tru di cửu tộc, mà nuôi ta trong Tống phủ.
Để ta làm một nha hoàn vô danh, chính là cách bảo vệ ta tốt nhất.
Lão phu nhân tiếp lời:
“Những năm qua, nhìn con, ta như nhìn thấy mẫu thân con. Định Vương phủ từng hiển hách đến nhường nào, phụ thân con lại anh hùng biết bao, mới sinh ra được đứa trẻ linh tú như con. Ta không có khả năng rửa oan cho nhà con, luôn lo một ngày thân phận của con bị lộ, nên mới muốn Triệt ca nhi chăm sóc con…”
Nói đến đây, bà lắc đầu:
“Không ngờ nó lại bất kham như vậy…”
Lão phu nhân nắm lấy tay ta:
“Nay tiên đế băng hà, Ngũ hoàng t.ử sắp đăng cơ. Ngài từng được phụ thân con dạy dỗ, vừa là thầy vừa là bạn, tình nghĩa sâu nặng. Ta tin ngài nhất định sẽ rửa oan cho phụ thân con!”
“Ta đã sai người lo liệu việc này. Nếu có thể minh oan thành công, con sẽ khôi phục thân phận quận chúa, từ nay không còn lo không nơi nương tựa nữa!”
35
Mỗi lời lão phu nhân nói, đều như câu chuyện của kiếp trước.
Mà lại chân thực đến mức khiến lòng ta run rẩy.
Hóa ra ta không phải cô nhi.
Cũng không phải kẻ bị vứt bỏ.
Ta là di cô của Định Vương.
Chẳng trách ta lại kháng cự Tống Triệt đến vậy.
Bởi vì phong cốt của Tiêu gia vẫn còn.
Chẳng trách lão phu nhân đối với ta luôn khác biệt.
Trong phủ, nha hoàn đều lấy tên theo xuân hạ thu đông, chỉ riêng ta gọi là “Thanh Y”.
Chỉ vì tên thật của ta là Tiêu Thanh Di.
“Con cứ an tâm ở lại, chờ tin lành.”
Từ đó về sau, nửa năm trôi qua, ta chưa từng bước chân vào Tống phủ nửa bước.
Chỉ nghe nói hôn ước giữa Tống gia và Tần gia đã giải trừ.
Tần gia thương con gái, không muốn nàng gả sang chịu khổ, bèn mượn cớ bệnh mà từ hôn.
Mà Tống Triệt tự biết mình sai, cũng không cưỡng cầu.
Hắn không dám đến gặp ta.
Có lẽ lão phu nhân đã nói rõ mọi chuyện.
Ta ở trong tiểu viện này suốt nửa năm.
Một ngày nọ, bỗng có nghi trượng gõ chiêng đ.á.n.h trống kéo đến.
Đương kim hoàng thượng đã minh oan cho phụ thân ta.
Không chỉ khôi phục thân phận của ta, mà còn trả lại phủ đệ, điền sản.
Sau khi vào cung, Hoàng hậu nương nương thân thiết nắm tay ta, cảm khái:
“Ngươi thật giống hoàng thẩm. Khi bệ hạ còn là hoàng t.ử, thường đau buồn mà khóc, hận mình không thể giúp Định Vương thúc rửa oan. Nay chân tướng sáng tỏ, Định Vương thúc là anh hùng, là trụ cột của quốc gia!”
“May mà còn có ngươi, khiến bệ hạ phần nào được an ủi.”
“Sau này phải thường xuyên qua lại, vào cung thăm chúng ta nhiều hơn.”
Ta một bước trở thành quý nữ được săn đón nhất kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người đến cầu thân không đếm xuể.
36
Ngoại ô kinh thành, nơi trường đua ngựa, gió xuân đang thịnh.
Ta mặc kỵ trang gọn gàng, tóc dài buộc cao, nhẹ nhàng phi ngựa trên thảo nguyên.
Bên tai là tiếng gió rít, sau lưng là bụi đất tung bay.
Khoảnh khắc ấy, trời đất mênh mang, non sông rộng lớn.
Bên sân, các quý nữ thế gia cùng thiếu niên trong kinh đều dừng chân vây xem.
Trong mắt đầy kinh diễm và tán thưởng.
Ngay lúc ta ghìm cương dừng lại, ngoài đám đông, Tống Triệt chen vào.
Hắn nhìn ta trên lưng ngựa, thần thái rạng rỡ, thần sắc có phần hoảng hốt.
Hắn mở miệng, giọng khàn khàn:
“Thanh… Thanh Y… Quận chúa…”
Ta từ trên cao nhìn xuống, khẽ vung roi ngựa:
“Có việc gì?”
Tống Triệt hít sâu một hơi:
“Ta đến thỉnh tội. Khi trước đối với người như vậy… vạn c.h.ế.t khó chuộc…”
Ta phất tay:
“Tống gia có ân với ta, những chuyện ấy ta sẽ không truy cứu.”
Nhưng không có nghĩa là ta đã quên.
Tống Triệt khựng lại, vội nói:
“Ta muốn nói với người, rất nhiều gia tộc có ý đồ với người, chỉ muốn lợi dụng thân phận của người để trèo cao, lấy lòng Hoàng thượng… xin người…”
Thấy ta nhìn hắn, Tống Triệt hạ giọng:
“Xin người nhất định phải phân biệt thật giả… đừng lỡ gửi gắm cả đời…”
Nhìn dáng vẻ khẩn trương của hắn, ta thản nhiên nói:
“Ta sẽ không chọn những kẻ đó.”
Nghe xong câu ấy, Tống Triệt bỗng ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia vui mừng.
Ta nói từng chữ một, nhẹ nhàng mà tàn nhẫn:
“Nhưng ta càng không chọn ngươi.”
Thử dò như vậy… thật buồn cười.
Nhìn Tống Triệt thất hồn lạc phách, ta khẽ thúc bụng ngựa, quay người phi đi.
Con chim từng bị nhốt trong l.ồ.ng sâu viện kín, cuối cùng cũng thoát khỏi xiềng xích, học cách tung cánh giữa trời đất.
Hiện tại, ta tạm thời không có ý định thành thân.
Không lâu nữa, ta sẽ đi Giang Nam, ngắm nhìn nơi mẫu thân từng lớn lên.
Người đời nói Giang Nam đẹp, phong cảnh quen thuộc từ xưa:
Nhật xuất giang hoa hồng thắng hỏa, xuân lai giang thủy lục như lam.
Ta còn muốn đến Tây Lương một chuyến, đến nơi phụ thân an nghỉ mà tế bái.
Cũng không phụ thân phận là con gái của người.
Từ nay về sau —
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Năm tháng như ca, chuyện cũ như khói,
không phụ bản tâm, yêu hận theo gió.
-HẾT-
“Chiến báo truyền về, có kẻ tiểu nhân vu cáo ngài lỡ thời cơ, thông địch phản quốc.”
“Tiên đế và Định Vương từng có hiềm khích vì tranh đoạt ngôi vị, trong lòng có khúc mắc. Vì thế không tra xét kỹ đã quy Định Vương vào tội mưu phản, cả nhà bị liên lụy.”
“Mẫu thân con từng là đệ nhất mỹ nhân Giang Nam, khi ấy đang m.a.n.g t.h.a.i đệ đệ con, gặp phải tin dữ, một xác hai mạng.”
“Tổ mẫu con lúc lâm chung đã phó thác con cho ta… lẽ ra ta nên nuôi con như tiểu thư khuê các tôn quý… là ta vô năng…”
Ta hiểu rồi.
Năm đó, lão phu nhân liều nguy cơ chứa chấp hậu nhân tội thần, có thể bị tru di cửu tộc, mà nuôi ta trong Tống phủ.
Để ta làm một nha hoàn vô danh, chính là cách bảo vệ ta tốt nhất.
Lão phu nhân tiếp lời:
“Những năm qua, nhìn con, ta như nhìn thấy mẫu thân con. Định Vương phủ từng hiển hách đến nhường nào, phụ thân con lại anh hùng biết bao, mới sinh ra được đứa trẻ linh tú như con. Ta không có khả năng rửa oan cho nhà con, luôn lo một ngày thân phận của con bị lộ, nên mới muốn Triệt ca nhi chăm sóc con…”
Nói đến đây, bà lắc đầu:
“Không ngờ nó lại bất kham như vậy…”
Lão phu nhân nắm lấy tay ta:
“Nay tiên đế băng hà, Ngũ hoàng t.ử sắp đăng cơ. Ngài từng được phụ thân con dạy dỗ, vừa là thầy vừa là bạn, tình nghĩa sâu nặng. Ta tin ngài nhất định sẽ rửa oan cho phụ thân con!”
“Ta đã sai người lo liệu việc này. Nếu có thể minh oan thành công, con sẽ khôi phục thân phận quận chúa, từ nay không còn lo không nơi nương tựa nữa!”
35
Mỗi lời lão phu nhân nói, đều như câu chuyện của kiếp trước.
Mà lại chân thực đến mức khiến lòng ta run rẩy.
Hóa ra ta không phải cô nhi.
Cũng không phải kẻ bị vứt bỏ.
Ta là di cô của Định Vương.
Chẳng trách ta lại kháng cự Tống Triệt đến vậy.
Bởi vì phong cốt của Tiêu gia vẫn còn.
Chẳng trách lão phu nhân đối với ta luôn khác biệt.
Trong phủ, nha hoàn đều lấy tên theo xuân hạ thu đông, chỉ riêng ta gọi là “Thanh Y”.
Chỉ vì tên thật của ta là Tiêu Thanh Di.
“Con cứ an tâm ở lại, chờ tin lành.”
Từ đó về sau, nửa năm trôi qua, ta chưa từng bước chân vào Tống phủ nửa bước.
Chỉ nghe nói hôn ước giữa Tống gia và Tần gia đã giải trừ.
Tần gia thương con gái, không muốn nàng gả sang chịu khổ, bèn mượn cớ bệnh mà từ hôn.
Mà Tống Triệt tự biết mình sai, cũng không cưỡng cầu.
Hắn không dám đến gặp ta.
Có lẽ lão phu nhân đã nói rõ mọi chuyện.
Ta ở trong tiểu viện này suốt nửa năm.
Một ngày nọ, bỗng có nghi trượng gõ chiêng đ.á.n.h trống kéo đến.
Đương kim hoàng thượng đã minh oan cho phụ thân ta.
Không chỉ khôi phục thân phận của ta, mà còn trả lại phủ đệ, điền sản.
Sau khi vào cung, Hoàng hậu nương nương thân thiết nắm tay ta, cảm khái:
“Ngươi thật giống hoàng thẩm. Khi bệ hạ còn là hoàng t.ử, thường đau buồn mà khóc, hận mình không thể giúp Định Vương thúc rửa oan. Nay chân tướng sáng tỏ, Định Vương thúc là anh hùng, là trụ cột của quốc gia!”
“May mà còn có ngươi, khiến bệ hạ phần nào được an ủi.”
“Sau này phải thường xuyên qua lại, vào cung thăm chúng ta nhiều hơn.”
Ta một bước trở thành quý nữ được săn đón nhất kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người đến cầu thân không đếm xuể.
36
Ngoại ô kinh thành, nơi trường đua ngựa, gió xuân đang thịnh.
Ta mặc kỵ trang gọn gàng, tóc dài buộc cao, nhẹ nhàng phi ngựa trên thảo nguyên.
Bên tai là tiếng gió rít, sau lưng là bụi đất tung bay.
Khoảnh khắc ấy, trời đất mênh mang, non sông rộng lớn.
Bên sân, các quý nữ thế gia cùng thiếu niên trong kinh đều dừng chân vây xem.
Trong mắt đầy kinh diễm và tán thưởng.
Ngay lúc ta ghìm cương dừng lại, ngoài đám đông, Tống Triệt chen vào.
Hắn nhìn ta trên lưng ngựa, thần thái rạng rỡ, thần sắc có phần hoảng hốt.
Hắn mở miệng, giọng khàn khàn:
“Thanh… Thanh Y… Quận chúa…”
Ta từ trên cao nhìn xuống, khẽ vung roi ngựa:
“Có việc gì?”
Tống Triệt hít sâu một hơi:
“Ta đến thỉnh tội. Khi trước đối với người như vậy… vạn c.h.ế.t khó chuộc…”
Ta phất tay:
“Tống gia có ân với ta, những chuyện ấy ta sẽ không truy cứu.”
Nhưng không có nghĩa là ta đã quên.
Tống Triệt khựng lại, vội nói:
“Ta muốn nói với người, rất nhiều gia tộc có ý đồ với người, chỉ muốn lợi dụng thân phận của người để trèo cao, lấy lòng Hoàng thượng… xin người…”
Thấy ta nhìn hắn, Tống Triệt hạ giọng:
“Xin người nhất định phải phân biệt thật giả… đừng lỡ gửi gắm cả đời…”
Nhìn dáng vẻ khẩn trương của hắn, ta thản nhiên nói:
“Ta sẽ không chọn những kẻ đó.”
Nghe xong câu ấy, Tống Triệt bỗng ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia vui mừng.
Ta nói từng chữ một, nhẹ nhàng mà tàn nhẫn:
“Nhưng ta càng không chọn ngươi.”
Thử dò như vậy… thật buồn cười.
Nhìn Tống Triệt thất hồn lạc phách, ta khẽ thúc bụng ngựa, quay người phi đi.
Con chim từng bị nhốt trong l.ồ.ng sâu viện kín, cuối cùng cũng thoát khỏi xiềng xích, học cách tung cánh giữa trời đất.
Hiện tại, ta tạm thời không có ý định thành thân.
Không lâu nữa, ta sẽ đi Giang Nam, ngắm nhìn nơi mẫu thân từng lớn lên.
Người đời nói Giang Nam đẹp, phong cảnh quen thuộc từ xưa:
Nhật xuất giang hoa hồng thắng hỏa, xuân lai giang thủy lục như lam.
Ta còn muốn đến Tây Lương một chuyến, đến nơi phụ thân an nghỉ mà tế bái.
Cũng không phụ thân phận là con gái của người.
Từ nay về sau —
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Năm tháng như ca, chuyện cũ như khói,
không phụ bản tâm, yêu hận theo gió.
-HẾT-
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận