Chương 159: Người Giữ Van Cuối Cùng

Bầu trời Quảng Ngãi không xanh. Nó bị che phủ bởi một tầng mây đen đặc quánh, cuồn cuộn như bão tố. Nhưng đó không phải là mây mưa. Đó là khói.
Mùi dầu thô nồng nặc xộc vào mũi, át đi cả vị mặn của biển.
"Tuấn... khó thở quá..." Lan ho sù sụ, cô kéo vạt áo lên che mũi. Là một thực thể gắn liền với thiên nhiên, không khí ô nhiễm ở đây đối với cô như thuốc độc.
Tuấn nhìn về phía chân trời. Những cột tháp chưng cất dầu khổng lồ của nhà máy lọc dầu Dung Quất hiện ra như những bộ xương khô cháy đen, nhưng trên đỉnh của chúng, những ngọn lửa vẫn đang phun trào dữ dội.
Đó không phải là ngọn lửa vận hành. Đó là ngọn lửa của sự cố.
"Nhà máy chưa chết hẳn," Tuấn nhận định, đôi mắt kỹ sư của anh nheo lại. "Nó đang bị quá tải nhiệt. Nếu các bồn chứa dầu thô phát nổ, cả vùng này sẽ bị xóa sổ."
Họ tiến vào khu vực nhà máy. Mặt đất lênh láng dầu đen, trơn trượt. Không có xác sống nào lảng vảng ở đây. Lũ Dị Biến Thể cũng biết sợ cái nóng và độc tố của nơi này.
Nhưng ở trung tâm của "hỏa ngục" đó, Tuấn nghe thấy tiếng kim loại va đập.
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Một âm thanh đều đặn, kiên nhẫn đến nao lòng.
Họ tìm thấy ông. Một người đàn ông gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu cam đã cháy xém, da mặt nám đen vì khói bụi. Ông đang dùng một chiếc cờ-lê khổng lồ, cố gắng vặn một cái van áp suất to bằng cái bàn ăn.
Cái van đang rỉ sét, kẹt cứng. Hơi nước nóng rực xì ra từ các khe hở, luộc chín da thịt bất cứ ai lại gần. Nhưng người đàn ông đó vẫn không buông tay.
"Bác ơi!" Tuấn hét lên, lao tới.
Người đàn ông giật mình, quay lại. Đôi mắt ông đỏ ngầu nhưng sáng quắc. "Chạy đi! Chạy mau! Áp suất bồn số 3 lên tới vạch đỏ rồi! Nó sắp nổ!"
"Tại sao bác không chạy?" Tuấn hỏi, tay anh đã chạm vào thành kim loại nóng bỏng.
"Tao chạy thì ai giữ?" Ông già gào lên, giọng khản đặc. "Cả đời tao gắn với cái nhà máy này. Dầu trong bồn mà tràn ra biển, thì con cháu lấy gì mà ăn? Biển chết thì người cũng chết!"
Người Giữ Van Cuối Cùng. Không có siêu năng lực, chỉ có trách nhiệm của một người thợ già với mảnh đất của mình.
Tuấn rùng mình. Anh nhìn cái van. Nó đã bị nhiệt độ nung chảy dính liền vào ống dẫn. Sức người không thể vặn nổi.
"Để cháu," Tuấn nói. Giọng anh bình tĩnh lạ thường.
"Mày làm gì được? Nóng lắm!"
Tuấn không trả lời. Anh tháo găng tay. Bàn tay trần của anh nắm chặt lấy chiếc van nóng hàng trăm độ C.
"Xèo..."
Da thịt cháy, nhưng ngay sau đó, lớp thép bạc từ bên trong xương cốt anh trồi lên, bao phủ lấy bàn tay. Tuấn nhắm mắt lại. Anh không dùng sức mạnh cơ bắp. Anh dùng 'Mầm Thép' để giao tiếp với hệ thống ống dẫn.
Anh cảm nhận được dòng dầu sôi sục bên trong, sự đau đớn của kim loại đang bị giãn nở quá mức.
"Mở ra..." Tuấn ra lệnh.
Anh truyền năng lượng của mình vào cái van, sắp xếp lại cấu trúc phân tử của lớp rỉ sét.
"Kétttttt..."
Tiếng kim loại rên rỉ vang lên. Cái van khổng lồ bắt đầu xoay. Một luồng hơi nước áp suất cao bắn vọt lên trời, kéo theo một cột khói đen kịt.
Áp suất giảm. Cả nhà máy rung chuyển một lần cuối rồi dịu lại. Ngọn lửa trên các tháp chưng cất nhỏ dần, trở thành những ngọn đèn leo lét.
Ông già buông cái cờ-lê rơi xuống đất, quỵ xuống, khóc nấc lên.
"Cứu được rồi... Cứu được biển rồi..."
Lan, dù đang yếu ớt vì khói độc, cũng cố gắng bước tới. Cô đặt tay lên vai ông già, truyền một chút sinh khí để làm dịu những vết bỏng trên người ông.
Họ rời đi khi ông già kiên quyết ở lại để canh gác. Ông nói, chừng nào ông còn sống, "con quái vật" này sẽ không được phép làm hại người dân. Đó là lòng tự trọng của người thợ Việt Nam.