Chương 158: Bí Mật Dầu Rái

Rời khỏi trạm gác Cù Mông, họ quyết định nghỉ đêm tại chân ngọn đồi nơi có quần thể Tháp Bánh Ít – những ngọn tháp Chăm cổ kính hàng ngàn năm tuổi đứng sừng sững trên đỉnh đồi.
Nhưng đêm nay, tháp không ngủ yên.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Lan bỗng ôm ngực, hơi thở dồn dập.
"Tuấn... Tháp đang... khóc."
Tuấn nhìn lên. Những ngọn tháp gạch nung đỏ au ban ngày, giờ đây, dưới ánh trăng, đang rỉ ra một thứ chất lỏng sẫm màu, đặc quánh như máu.
"Đó là gì?" Tuấn hỏi, cảnh giác.
"Không phải máu," Lan thì thầm, cô bước đi như mộng du về phía ngọn tháp chính. "Là Dầu Rái... Nhựa cây... Máu của rừng."
Người Chăm xưa xây tháp không dùng vôi vữa. Họ dùng gạch mài khít vào nhau và kết dính bằng một loại keo đặc biệt chiết xuất từ cây dầu rái. Sau thảm họa Màn Sương Đỏ, thứ nhựa cây cổ xưa này, nằm ngủ yên trong lòng gạch ngàn năm, đã bị đánh thức và biến đổi.
Nó đang sống lại.
Những dòng "Huyết Lệ" chảy xuống từ đỉnh tháp, lan ra mặt đất, biến thành những vũng lầy dính chặt. Và từ trong những vũng lầy đó, những hình nhân bằng gạch vụn và nhựa cây bắt đầu trồi lên. Chúng không có mắt mũi, chỉ là những khối vật chất giận dữ, muốn bảo vệ sự yên nghỉ của thánh địa.
"Chúng đau đớn..." Lan nói. "Dầu rái đang bị nhiễm độc bởi không khí."
Một con "Quái Vật Gạch" lao tới, vung nắm đấm bằng đá ong vào Tuấn.
Tuấn vung tay, tạo ra một bức tường thép chặn lại. "Keng!"
"Đừng phá tháp!" Lan hét lên. "Nếu tháp đổ, 'mạch' của vùng đất này sẽ vỡ!"
Tuấn hiểu. Anh không thể dùng sức mạnh cơ bắp ở đây. Anh phải dùng cái đầu của Kỹ Sư. Anh quan sát kết cấu của tháp. Những viên gạch đang rung lên, chực chờ sụp đổ vì nhựa cây bên trong đang trương phình.
"Lan! Em có thể làm sạch nhựa cây không?" Tuấn hỏi.
"Em cần chạm vào 'tâm' của tháp!"
Tuấn gật đầu. "Anh sẽ mở đường."
Tuấn lao vào giữa bầy quái vật gạch. Anh không đấm, không đá. Anh dùng năng lực 'Mầm Thép' để gia cố. Anh bắn ra những sợi dây cáp thép mảnh, quấn chặt lấy những con quái vật, biến chúng thành những bức tượng bị trói chặt.
Anh bế Lan, nhảy lên các bậc tam cấp, né tránh những dòng nhựa độc, lao thẳng vào lòng tháp chính.
Bên trong tháp tối om, mùi dầu rái nồng nặc đến nghẹt thở. Ở trung tâm, nơi đặt bệ thờ thần Shiva, một khối nhựa khổng lồ đang sôi sục, đỏ rực như trái tim bị thương.
Lan quỳ xuống. Cô không sợ hãi. Cô đặt hai bàn tay nhỏ bé vào khối nhựa nóng bỏng đó.
"Bình yên nào... Ngủ đi... Các ngươi đã canh giữ ngàn năm rồi..."
Năng lượng 'Mầm Xanh' của cô tuôn trào, hòa vào dòng nhựa cổ xưa. Cô thanh lọc những độc tố của Màn Sương Đỏ, trả lại cho dầu rái bản chất thuần khiết của thực vật.
Dần dần, màu đỏ máu nhạt đi, chuyển sang màu vàng hổ phách ấm áp. Những con quái vật bên ngoài ngừng di chuyển, rồi từ từ tan rã, trở lại thành những đống gạch vụn vô hại.
Ngọn tháp ngừng rung lắc. Những dòng "huyết lệ" khô lại, trở thành một lớp keo bóng loáng, gia cố cho ngọn tháp thêm vững chắc.
Tuấn đứng tựa vào cửa tháp, nhìn Lan đang kiệt sức dựa vào bệ thờ.
"Em đã cứu một di sản," anh nói.
"Không," Lan mỉm cười yếu ớt, vuốt ve một viên gạch nung. "Là tổ tiên đã bảo vệ chúng ta. Nhựa cây này... giờ đã trở thành một lớp giáp sống cho tháp."
Họ rời đi khi bình minh lên. Ngọn tháp Bánh Ít đứng đó, rực rỡ trong nắng sớm, không còn vẻ u ám, mà toát lên một vẻ đẹp linh thiêng, trường tồn.
Họ tiếp tục hướng về Quảng Ngãi, nơi có những nhà máy lọc dầu khổng lồ đang chờ đợi – một con quái vật công nghiệp thực sự giữa thời đại hoang tàn.