Chương 156: Cánh Đồng Hoa Vàng
Vượt qua Đèo Cả, họ xuống đến vùng đồng bằng Tuy Hòa – Phú Yên, vùng đất được mệnh danh là "Xứ Nẫu" đầy nắng và gió.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cả hai sững sờ. Không phải là sự hoang tàn đổ nát. Mà là một vẻ đẹp rợn người.
Cả một vùng đồng bằng rộng lớn, nơi từng là ruộng lúa, giờ đây được bao phủ bởi một thảm thực vật kỳ lạ. Cỏ xanh mướt, cao ngang bụng người. Và trên nền cỏ đó, là bạt ngàn những bông hoa vàng rực rỡ, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Hoa Vàng trên Cỏ Xanh..." Lan thốt lên, đôi mắt cô mở to kinh ngạc.
Nhưng vẻ đẹp đó là một cái bẫy.
Khi chiếc xích lô 'Mầm Thép' lướt vào giữa cánh đồng, Lan bỗng rùng mình. "Tuấn! Dừng lại! Đừng chạm vào hoa!"
Quá muộn. Bánh xe xích lô cán qua một bụi hoa vàng.
"XOẸT!"
Bụi hoa bỗng... nổ tung. Không phải nổ lửa, mà nó phóng ra hàng ngàn hạt phấn vàng óng, sắc như kim châm. Những hạt phấn này bám vào bánh xe, và ngay lập tức, lớp rễ cây bọc bánh xe của Lan bắt đầu xèo xèo, bị ăn mòn như dính axit.
Cả cánh đồng hoa vàng bỗng "thức giấc". Những bông hoa hướng về phía họ, rung rinh như những cái miệng đói khát.
Đây là Hoa Vàng Ký Sinh. Một loài thực vật biến dị, chuyên săn mồi bằng axit và phấn độc. Chúng đẹp, để dụ con mồi bước vào.
"Lùi lại!" Tuấn định tạo ra một tấm khiên thép.
"Không!" Lan ngăn anh lại. Cô nhìn những bông hoa. Cô không thấy sự ác độc. Cô thấy sự đói khát bản năng. "Anh càng chống cự, chúng càng tấn công. Chúng cảm nhận được sự rung động và nhiệt."
"Vậy làm sao chúng ta qua được? Cả cánh đồng này dài hàng chục cây số!"
Lan hít một hơi sâu. Cô bước xuống xe, chân trần chạm vào lớp cỏ xanh.
"Em sẽ... ru chúng ngủ."
Lan nhắm mắt lại. Cô không dùng sức mạnh để điều khiển hay áp đặt. Cô tỏa ra một làn sóng năng lượng 'Mầm Xanh' dịu nhẹ, mô phỏng tần số của cơn mưa, của gió mát, của sự no đủ.
"Ngủ đi... Đất Mẹ đang nuôi dưỡng các ngươi... Không cần phải ăn thịt..."
Một cảnh tượng kỳ diệu diễn ra. Làn sóng xanh lan tỏa đến đâu, những bông hoa vàng hung dữ đến đó từ từ khép cánh lại. Những gai nhọn thu về. Cánh đồng chết chóc bỗng chốc trở nên hiền hòa như một bức tranh thủy mặc.
Lan mở mắt, mỉm cười yếu ớt nhưng đầy tự hào. Cô quay lại vẫy tay với Tuấn. "Dắt bộ thôi anh. Nhẹ nhàng thôi, đừng đánh thức chúng."
Tuấn nhìn cô gái nhỏ bé giữa biển hoa vàng. Anh nhận ra, sức mạnh của Lan không nằm ở việc chiến đấu. Nó nằm ở sự hòa giải.
Họ lặng lẽ dắt chiếc xích lô đi qua cánh đồng hoa ngủ say. Từ xa, trên ngọn Tháp Nhạn cổ kính nhìn xuống, một vài cặp mắt của những người sống sót đang quan sát họ với vẻ kinh hoàng và sùng bái.
Họ đã đi qua "Vùng Đất Chết Đẹp Đẽ Nhất" của miền Trung mà không tốn một viên đạn. Nhưng phía trước, Quy Nhơn – Bình Định, miền đất võ, đang chờ đợi họ với một thử thách mang tính con người nhiều hơn là quái vật.
Vượt qua Đèo Cả, họ xuống đến vùng đồng bằng Tuy Hòa – Phú Yên, vùng đất được mệnh danh là "Xứ Nẫu" đầy nắng và gió.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cả hai sững sờ. Không phải là sự hoang tàn đổ nát. Mà là một vẻ đẹp rợn người.
Cả một vùng đồng bằng rộng lớn, nơi từng là ruộng lúa, giờ đây được bao phủ bởi một thảm thực vật kỳ lạ. Cỏ xanh mướt, cao ngang bụng người. Và trên nền cỏ đó, là bạt ngàn những bông hoa vàng rực rỡ, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Hoa Vàng trên Cỏ Xanh..." Lan thốt lên, đôi mắt cô mở to kinh ngạc.
Nhưng vẻ đẹp đó là một cái bẫy.
Khi chiếc xích lô 'Mầm Thép' lướt vào giữa cánh đồng, Lan bỗng rùng mình. "Tuấn! Dừng lại! Đừng chạm vào hoa!"
Quá muộn. Bánh xe xích lô cán qua một bụi hoa vàng.
"XOẸT!"
Bụi hoa bỗng... nổ tung. Không phải nổ lửa, mà nó phóng ra hàng ngàn hạt phấn vàng óng, sắc như kim châm. Những hạt phấn này bám vào bánh xe, và ngay lập tức, lớp rễ cây bọc bánh xe của Lan bắt đầu xèo xèo, bị ăn mòn như dính axit.
Cả cánh đồng hoa vàng bỗng "thức giấc". Những bông hoa hướng về phía họ, rung rinh như những cái miệng đói khát.
Đây là Hoa Vàng Ký Sinh. Một loài thực vật biến dị, chuyên săn mồi bằng axit và phấn độc. Chúng đẹp, để dụ con mồi bước vào.
"Lùi lại!" Tuấn định tạo ra một tấm khiên thép.
"Không!" Lan ngăn anh lại. Cô nhìn những bông hoa. Cô không thấy sự ác độc. Cô thấy sự đói khát bản năng. "Anh càng chống cự, chúng càng tấn công. Chúng cảm nhận được sự rung động và nhiệt."
"Vậy làm sao chúng ta qua được? Cả cánh đồng này dài hàng chục cây số!"
Lan hít một hơi sâu. Cô bước xuống xe, chân trần chạm vào lớp cỏ xanh.
"Em sẽ... ru chúng ngủ."
Lan nhắm mắt lại. Cô không dùng sức mạnh để điều khiển hay áp đặt. Cô tỏa ra một làn sóng năng lượng 'Mầm Xanh' dịu nhẹ, mô phỏng tần số của cơn mưa, của gió mát, của sự no đủ.
"Ngủ đi... Đất Mẹ đang nuôi dưỡng các ngươi... Không cần phải ăn thịt..."
Một cảnh tượng kỳ diệu diễn ra. Làn sóng xanh lan tỏa đến đâu, những bông hoa vàng hung dữ đến đó từ từ khép cánh lại. Những gai nhọn thu về. Cánh đồng chết chóc bỗng chốc trở nên hiền hòa như một bức tranh thủy mặc.
Lan mở mắt, mỉm cười yếu ớt nhưng đầy tự hào. Cô quay lại vẫy tay với Tuấn. "Dắt bộ thôi anh. Nhẹ nhàng thôi, đừng đánh thức chúng."
Tuấn nhìn cô gái nhỏ bé giữa biển hoa vàng. Anh nhận ra, sức mạnh của Lan không nằm ở việc chiến đấu. Nó nằm ở sự hòa giải.
Họ lặng lẽ dắt chiếc xích lô đi qua cánh đồng hoa ngủ say. Từ xa, trên ngọn Tháp Nhạn cổ kính nhìn xuống, một vài cặp mắt của những người sống sót đang quan sát họ với vẻ kinh hoàng và sùng bái.
Họ đã đi qua "Vùng Đất Chết Đẹp Đẽ Nhất" của miền Trung mà không tốn một viên đạn. Nhưng phía trước, Quy Nhơn – Bình Định, miền đất võ, đang chờ đợi họ với một thử thách mang tính con người nhiều hơn là quái vật.