Chương 155: Bức Tường Âm Thanh

Chiếc xích lô 'Mầm Thép' ì ạch leo lên con dốc dựng đứng của Đèo Cả. Một bên là vách núi đá dựng đứng, lởm chởm như răng cá mập, một bên là vực sâu hun hút nhìn xuống biển Đông đang gầm gào sóng dữ.
Gió ở đây không thổi. Nó cắt.
Sau Màn Sương Đỏ, cấu trúc khí quyển thay đổi khiến những luồng gió đi qua khe núi hẹp của Đèo Cả trở nên hung hãn lạ thường. Chúng rít qua những vách đá, tạo thành những tiếng hú ghê rợn như ngàn vạn oan hồn đang than khóc.
"Tuấn... tai em..." Lan nhăn mặt, bịt chặt hai tai.
Tuấn dừng xe. Anh cũng cảm thấy màng nhĩ mình đau nhói. Không chỉ là tiếng ồn. Gió ở đây đang tạo ra một Bức Tường Âm Thanh cộng hưởng.
Phía trước, ngay tại khúc cua tay áo nguy hiểm nhất, hàng chục chiếc xe container bị lật nằm ngổn ngang từ ngày đại dịch bùng phát. Chúng vô tình tạo thành một hệ thống ống sáo khổng lồ. Gió biển cực mạnh thổi qua những thùng container rỗng, bị nén lại, tạo ra những luồng sóng siêu âm có thể xé toạc màng nhĩ và làm vỡ mạch máu não của bất kỳ sinh vật nào đi qua.
Đó là lý do tại sao không có xác sống ở đây. Đầu chúng đã nổ tung trước khi kịp leo qua đèo.
"Chúng ta không thể đi qua," Tuấn nhận định, trán anh lấm tấm mồ hôi. Chiếc xích lô rung lên bần bật như muốn rã ra. "Sóng âm này sẽ giết chết em trước."
"Phải phá hủy nó sao?" Lan hỏi, nhìn những chiếc container khổng lồ.
"Không," Tuấn lắc đầu. "Phá hủy sẽ làm đá lở, chôn vùi cả con đường. Chúng ta phải... chỉnh âm."
Anh bảo Lan lùi lại, nấp sau một tảng đá lớn. Một mình anh bước về phía "bức tường âm thanh". Mỗi bước đi là một cực hình, máu bắt đầu rỉ ra từ mũi anh.
Tuấn nhắm mắt lại. Anh không dùng sức mạnh để đập phá. Anh dùng năng lực 'Mầm Thép' để cảm nhận sự rung động của kim loại. Anh lắng nghe tiếng rên rỉ của những thùng container.
"Sai tần số..." anh lẩm bẩm.
Anh giơ tay lên. Những thanh thép từ lan can đường gãy nát bay tới, uốn lượn dưới ý chí của anh. Anh không dùng chúng làm vũ khí. Anh biến chúng thành những tấm chắn gió, những bộ phận giảm thanh khổng lồ, hàn chặt vào các miệng container.
"HẠ TÔNG!"
Tuấn gầm lên, vặn xoắn một chiếc container méo mó.
"VUUUU..."
Tiếng rít chói tai bỗng trầm xuống, biến thành một tiếng trầm đục, êm ái hơn. Luồng gió chết người bị chia nhỏ, tản ra, không còn khả năng cộng hưởng. Bức tường âm thanh vô hình đã bị phá vỡ.
Tuấn quỵ xuống, thở dốc. Anh vừa thực hiện một ca "phẫu thuật" cho cả một con đèo.
Lan chạy tới, đỡ anh dậy. Họ đi qua khúc cua tử thần. Bên trong những chiếc container, họ thấy hàng đống xương trắng – những người di cư đã chết vì sóng âm mà không hiểu tại sao.
Tuấn cúi đầu mặc niệm. Anh không thể cứu người đã khuất, nhưng anh đã mở lại con đường huyết mạch cho những người đi sau.