Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 53
– Phu nhân!
Tam bá mẫu giao Đậu Chiêu cho nha hoàn đằng sau bế, hành lễ nhận tội với cữu mẫu:
– Đều tại ta, nghe gió thành mưa, phu nhân là đại nhân đừng so đo với tiểu nhân, nể tình thân thích tha thứ cho bà chị già này một lần đi.
Nói xong, nghiêm mặt gọi Đinh di thái thái:
– Còn không mau tạ lỗi với Triệu phu nhân.
Mặt Đinh di thái thái lại tái thêm vài phần.
Bảo bà xúi giục Thọ Cô là bọn họ nhưng xảy ra chuyện, để bà chịu tiếng xấu thay người cũng là bọn họ… Nhưng bà có thể nói gì? Trừ phi bà không còn muốn ở lại Đậu gia nữa.
– Triệu phu nhân…
Bà cố nén cảm giác nhục nhã, uất ức trong lòng, thoáng suy nghĩ rồi cúi đầu, quỳ gối trước mặt cữu mẫu:
– Đều là lỗi của ta!
Sau đó bà dập đầu vài cái xuống nền đất với cữu mẫu rồi mới ngẩng đầu lên.
Cữu mẫu thở dài.
Biết rõ chuyện này Đinh di thái thái chẳng qua là vâng lời làm việc, nàng có thể nói gì? Thọ Cô còn nhỏ không thể tự bảo vệ mình, hai nhà Triệu, Đậu trở mặt, người chịu liên lụy, bị giận ch.ó đ.á.n.h mèo cũng chỉ có thể là Thọ Cô.
Không nể mặt sư thì phải nể mặt Phật, nàng cũng đành cho qua.
Cho dù là thế, nàng vẫn nói với tam bá mẫu:
– Nữ nhân này miệng lưỡi không tốt, Thọ Cô còn chưa hiểu chuyện mà ở bên cạnh lại có người như vậy, thật khiến ta lo lắng. Chuyện này chỉ e phải nói chuyện với Đậu lão gia mới được. Bên cạnh Thọ Cô phải là những người quy củ mới khiến người ta yên tâm được!
Đây là muốn Đậu gia trừng phạtĐinh di thái thái.
Tam bá mẫu chỉ có thể cố gắng nói:
– Triệu phu nhân nói phải.
Sau đó như bùn nhão:
– Xem chúng ta này, chỉ lo nói chuyện, Triệu phu nhân sẽ theo Triệu lão gia đi nhậm chức, chỉ sợ 3 năm, 5 năm tới cũng không về An Hương. Mời đến không bằng tình cờ gặp nhau, vừa khéo mấy vị phu nhân đến nhà ta làm khách, nhân cơ hội này dọn đôi bàn tiệc, coi như đưa tiễn Triệu phu nhân.
Vừa nói vừa tiến lên kéo tay cữu mẫu, sai nha hoàn bên người:
– Đi qua nói với đại phu nhân một tiếng, ta muốn mở tiệc đưa tiễn Triệu gia cữu phu nhân, mời bà qua đây tiếp khách.
Nha hoàn vội vã đáp lời rồi bước đi.
Cữu mẫu không cự tuyệt, cười nói:
– Sáng sớm đã tới đây, thật đúng là cũng muốn được chén trà uống.
Mấy vị chủ mẫu vốn ở thế trung lập cũng cười nói:
– Khi nào thì Triệu phu nhân khởi hành? Đến lúc đó chúng ta cũng tụ tập, đưa tiễn ngươi.
– Hai ngày tới sẽ đi. Sao có thể phiền Trịnh phu nhân đưa tiễn được. Cữu mẫu cười nói.
Mọi người nói nói cười cười, thân thiết đi sang phòng khách bên cạnh.
Không ai nhắc lại chuyện vừa xảy ra.
Đậu Chiêu nhìn vào đại sảnh xa xa qua vai nha hoàn
Đại sảnh không còn một bóng người, trống trải, lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đinh di thái thái run run quỳ rạp trên nền đất, héo rũ như lá mùa thu, dường như chỉ một cơn gió cũng có thể thổi bay đi.
Đậu Chiêu quay đầu lại, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.
Có dũng cảm làm v.ũ k.h.í cho người khác thì phải hiểu thế nào là vắt chanh bỏ vỏ.
※※※※※
Buổi tối, cữu mẫu nghỉ lại ở Đậu gia.
Nàng mời Du ma ma đến nói chuyện.
Đậu Chiêu không cần đoán cũng biết cữu mẫu sẽ nói gì.
Không ngoài chuyện phó thác nàng cho Du ma ma.
Đáng tiếc, lúc mẫu thân gả vào tuy mang theo một nửa gia tài của Triệu gia nhưng so với Đậu gia lại chẳng đáng là gì.
Gấm lụa đọng lòng người.
Chỉ mong dựa vào mấy câu nói đã có thể lung lạc được người, nhất thời có thể được nhưng nếu thời gian quá lâu, vinh hoa phú quý của Đậu gia như vậy, ai chẳng bị mê hoặc.
Chuyện đã xảy ra trong kiếp trước chính là bằng chứng tốt nhất.
Nàng không có hứng thú biết.
Có thể tìm được Thỏa Nương đã là rất may mắn rồi.
Đậu Chiêu ngủ rất an lành, sáng hôm sau dậy thật sớm, trời còn chưa sáng đã bắt Thỏa Nương bế đến chỗ cữu mẫu ngủ.
Cữu mẫu còn chưa dậy, nghe nói Đậu Chiêu đến thì rất bất ngờ.
Đậu Chiêu đã chạy vào, sử dụng hết cả tay, chân để bò lên giường:
– Cữu mẫu, cữu mẫu, con muốn ngủ với cữu mẫu!
Cữu mẫu bật cười bế nàng lên giường, lấy chăn bọc nàng lại.
Trên người cữu mẫu có thể ngửi thấy hương hoa ngọc lan.
Nàng nói với cữu mẫu:
– Cữu mẫu, về sau con viết thư cho cữu mẫu được không?
Cữu mẫu kinh ngạc.
Đậu Chiêu cười nói:
– Con biết viết thư, chính là viết những lời muốn nói lên giấy, như vậy cữu mẫu sẽ biết được con đang làm gì.
Cữu mẫu ôm nàng thật c.h.ặ.t:
– Thọ Cô ngoan lắm! Nếu mẫu thân con còn sống chẳng biết sẽ vui mừng cỡ nào!
Vô cùng buồn bã.
Bành ma ma khuyên cữu mẫu:
– Trước mặt đứa nhỏ, người đừng nói như vậy nữa.
– Không nói, không nói.
Cữu mẫu cười, sai Bành ma ma dẫn Ngọc Trâm vào.
Đậu Chiêu đảo mắt đã hiểu ra.
– Ngọc Trâm không ở đây, Đinh di thái thái muốn gả nàng đi.
Tam bá mẫu giao Đậu Chiêu cho nha hoàn đằng sau bế, hành lễ nhận tội với cữu mẫu:
– Đều tại ta, nghe gió thành mưa, phu nhân là đại nhân đừng so đo với tiểu nhân, nể tình thân thích tha thứ cho bà chị già này một lần đi.
Nói xong, nghiêm mặt gọi Đinh di thái thái:
– Còn không mau tạ lỗi với Triệu phu nhân.
Mặt Đinh di thái thái lại tái thêm vài phần.
Bảo bà xúi giục Thọ Cô là bọn họ nhưng xảy ra chuyện, để bà chịu tiếng xấu thay người cũng là bọn họ… Nhưng bà có thể nói gì? Trừ phi bà không còn muốn ở lại Đậu gia nữa.
– Triệu phu nhân…
Bà cố nén cảm giác nhục nhã, uất ức trong lòng, thoáng suy nghĩ rồi cúi đầu, quỳ gối trước mặt cữu mẫu:
– Đều là lỗi của ta!
Sau đó bà dập đầu vài cái xuống nền đất với cữu mẫu rồi mới ngẩng đầu lên.
Cữu mẫu thở dài.
Biết rõ chuyện này Đinh di thái thái chẳng qua là vâng lời làm việc, nàng có thể nói gì? Thọ Cô còn nhỏ không thể tự bảo vệ mình, hai nhà Triệu, Đậu trở mặt, người chịu liên lụy, bị giận ch.ó đ.á.n.h mèo cũng chỉ có thể là Thọ Cô.
Không nể mặt sư thì phải nể mặt Phật, nàng cũng đành cho qua.
Cho dù là thế, nàng vẫn nói với tam bá mẫu:
– Nữ nhân này miệng lưỡi không tốt, Thọ Cô còn chưa hiểu chuyện mà ở bên cạnh lại có người như vậy, thật khiến ta lo lắng. Chuyện này chỉ e phải nói chuyện với Đậu lão gia mới được. Bên cạnh Thọ Cô phải là những người quy củ mới khiến người ta yên tâm được!
Đây là muốn Đậu gia trừng phạtĐinh di thái thái.
Tam bá mẫu chỉ có thể cố gắng nói:
– Triệu phu nhân nói phải.
Sau đó như bùn nhão:
– Xem chúng ta này, chỉ lo nói chuyện, Triệu phu nhân sẽ theo Triệu lão gia đi nhậm chức, chỉ sợ 3 năm, 5 năm tới cũng không về An Hương. Mời đến không bằng tình cờ gặp nhau, vừa khéo mấy vị phu nhân đến nhà ta làm khách, nhân cơ hội này dọn đôi bàn tiệc, coi như đưa tiễn Triệu phu nhân.
Vừa nói vừa tiến lên kéo tay cữu mẫu, sai nha hoàn bên người:
– Đi qua nói với đại phu nhân một tiếng, ta muốn mở tiệc đưa tiễn Triệu gia cữu phu nhân, mời bà qua đây tiếp khách.
Nha hoàn vội vã đáp lời rồi bước đi.
Cữu mẫu không cự tuyệt, cười nói:
– Sáng sớm đã tới đây, thật đúng là cũng muốn được chén trà uống.
Mấy vị chủ mẫu vốn ở thế trung lập cũng cười nói:
– Khi nào thì Triệu phu nhân khởi hành? Đến lúc đó chúng ta cũng tụ tập, đưa tiễn ngươi.
– Hai ngày tới sẽ đi. Sao có thể phiền Trịnh phu nhân đưa tiễn được. Cữu mẫu cười nói.
Mọi người nói nói cười cười, thân thiết đi sang phòng khách bên cạnh.
Không ai nhắc lại chuyện vừa xảy ra.
Đậu Chiêu nhìn vào đại sảnh xa xa qua vai nha hoàn
Đại sảnh không còn một bóng người, trống trải, lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đinh di thái thái run run quỳ rạp trên nền đất, héo rũ như lá mùa thu, dường như chỉ một cơn gió cũng có thể thổi bay đi.
Đậu Chiêu quay đầu lại, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.
Có dũng cảm làm v.ũ k.h.í cho người khác thì phải hiểu thế nào là vắt chanh bỏ vỏ.
※※※※※
Buổi tối, cữu mẫu nghỉ lại ở Đậu gia.
Nàng mời Du ma ma đến nói chuyện.
Đậu Chiêu không cần đoán cũng biết cữu mẫu sẽ nói gì.
Không ngoài chuyện phó thác nàng cho Du ma ma.
Đáng tiếc, lúc mẫu thân gả vào tuy mang theo một nửa gia tài của Triệu gia nhưng so với Đậu gia lại chẳng đáng là gì.
Gấm lụa đọng lòng người.
Chỉ mong dựa vào mấy câu nói đã có thể lung lạc được người, nhất thời có thể được nhưng nếu thời gian quá lâu, vinh hoa phú quý của Đậu gia như vậy, ai chẳng bị mê hoặc.
Chuyện đã xảy ra trong kiếp trước chính là bằng chứng tốt nhất.
Nàng không có hứng thú biết.
Có thể tìm được Thỏa Nương đã là rất may mắn rồi.
Đậu Chiêu ngủ rất an lành, sáng hôm sau dậy thật sớm, trời còn chưa sáng đã bắt Thỏa Nương bế đến chỗ cữu mẫu ngủ.
Cữu mẫu còn chưa dậy, nghe nói Đậu Chiêu đến thì rất bất ngờ.
Đậu Chiêu đã chạy vào, sử dụng hết cả tay, chân để bò lên giường:
– Cữu mẫu, cữu mẫu, con muốn ngủ với cữu mẫu!
Cữu mẫu bật cười bế nàng lên giường, lấy chăn bọc nàng lại.
Trên người cữu mẫu có thể ngửi thấy hương hoa ngọc lan.
Nàng nói với cữu mẫu:
– Cữu mẫu, về sau con viết thư cho cữu mẫu được không?
Cữu mẫu kinh ngạc.
Đậu Chiêu cười nói:
– Con biết viết thư, chính là viết những lời muốn nói lên giấy, như vậy cữu mẫu sẽ biết được con đang làm gì.
Cữu mẫu ôm nàng thật c.h.ặ.t:
– Thọ Cô ngoan lắm! Nếu mẫu thân con còn sống chẳng biết sẽ vui mừng cỡ nào!
Vô cùng buồn bã.
Bành ma ma khuyên cữu mẫu:
– Trước mặt đứa nhỏ, người đừng nói như vậy nữa.
– Không nói, không nói.
Cữu mẫu cười, sai Bành ma ma dẫn Ngọc Trâm vào.
Đậu Chiêu đảo mắt đã hiểu ra.
– Ngọc Trâm không ở đây, Đinh di thái thái muốn gả nàng đi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận