Đậu Chiêu né cữu mẫu, lon ton chạy về phía tam bá mẫu.

Cữu mẫu ngạc nhiên.

Tam bá mẫu tươi cười bế Đậu Chiêu lên:

–      Cữu phu nhân, đứa nhỏ còn quá nhỏ, không hiểu chuyện gì càng không thể rời khỏi các nha hoàn, v.ú nuôi bên người, nếu bị hoảng sợ thì phiền phức rồi. Ta thấy, vẫn nên để con bé ở nơi nó quen thuộc thì tốt hơn, ngươi nói sao? Giọng nói mang theo vài phần châm chọc.

Mặt cữu mẫu lúc hồng lúc trắng một hồi lâu, trong lòng lại mắng tiểu nha hoàn kia mấy mươi lượt.

Nguyên nhân chân chính của việc đi nhậm chức cùng trượng phu đến cả mẫu thân nàng cũng không nói nhưng ai ngờ tiểu nha đầu Chương Như lại nói như vẹt cho tiểu nha hoàn chơi cùng nó nghe, tiểu nha hoàn nói lại cho biểu ca của mình… Thường xuyên qua lại, cũng chẳng biết là ai đã mật báo cho Đậu gia, kết quả nàng còn chưa tới, Đậu gia đã lập trận xong xuôi rồi.

Bọn họ vốn đã không có lập trường để đưa Thọ Cô đi, giờ Đậu gia lại mời cả mấy vị chủ mẫu nhà giàu trong huyện Thực Định đến làm chứng, Thọ Cô chẳng biết nghe những gì mà lại tránh né nàng như vậy, lần này chỉ sợ là khó được như nguyện.

Đôi mắt nàng không khỏi đỏ lên, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào:

–      Thọ Cô, cữu mẫu tới đón con đến nhà chơi.

Nàng cố gắng lần cuối cùng:

–      Con có nhớ các biểu tỷ không? Bọn chúng đều ở nhà chờ con đến chơi đó!

Đậu Chiêu gật đầu nhưng lại trốn vào lòng tam bá mẫu, đôi mắt đen trắng phân minh mở to, sợ hãi nhìn cữu mẫu, lắp bắp nói:

–      Con muốn chơi với các biểu tỷ… nhưng Đinh di thái thái nói, con đi theo người, người sẽ bán con cho bà mọ ở khe suối…

Toàn trường ồ lên.

Đinh di thái thái kích động biện bạch:

–      Ta… ta đâu có nói vậy? Trẻ con nói lung tung…

–      Trẻ con sẽ không nói dối. Ta đã nói rồi, bình thường Thọ Cô rất thân thiết với chúng ta, sao hôm nay thấy ta lại trốn?

Cữu mẫu giận đến đỏ mặt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–      Các ngươi dạy hư một đứa trẻ còn chưa hiểu chuyện như vậy, cẩn thận sẽ bị báo ứng đó!

Có một người cười khuyên nhủ:

–      Đều chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Nói rõ ràng là tốt rồi, nói rõ ra thế này là tốt rồi! Triệu phu nhân, ngươi từ xa mà đến, vào phòng nghỉ ngơi, uống ngụm trà đi…

–      Hiểu lầm cái gì?

Cữu mẫu không hề khách khí phản kích lại: “Có kiểu hiểu lầm như vậy sao? Cô nãi nãi nhà tôi xương cốt còn chưa lạnh, nhà các ngươi lại ly gián Thọ Cô và cữu cữu của nó như thế, có phải là coi trọng vị khuê nữ nhà giàu nào, muốn cho cô gia tái giá nhưng lại sợ Triệu gia ta phá hỏng chuyện tốt của các ngươi?”

Lời này nghe rất có lý.

Mấy vị chủ mẫu không nói được gì, không ai dám ra mặt đáp lời.

Cữu mẫu thấy thế, khí thế càng tăng cao, lạnh lùng hừ một tiếng, nói:

–      Ta cũng biết, gia nghiệp nhà họ Đậu lớn, chỉ cần dậm chân một cái thì cả huyện Thực Định cũng phải rung chuyển nhưng không thể coi thường người khác như vậy được!

Giờ lén đưa Đậu Chiêu đi đã là chuyện không thể, Đậu gia đã có phòng bị, cho dù nhất thời có thể đưa Đậu Chiêu đi thì nửa đường vẫn có thể bị đuổi theo, bọn họ vẫn sẽ phải giao Đậu Chiêu cho Đậu gia. Một khi đã vậy, không bằng đại náo một phen, xem như cho Đậu gia một bài học, tránh để bọn họ nghĩ Triệu gia không có ai mà đối xử không tốt với Thọ Cô. Cữu mẫu hạ quyết tâm, lời nói càng sắc nhọn:

–      Nói cái gì mà chúng ta muốn đưa Thọ Cô đi nhậm chứng, chẳng biết các người nghe từ đâu ra? Phụ thân, tổ phụ của Thọ Cô đều còn, dù con bé không còn mẫu thân cũng chẳng có đạo lý nào lại đến sống ở nhà cữu cữu. Đậu gia các người tốt xấu gì cũng là nhà thế gia, quan lại, có đọc sách, có chức tước lại không hiểu thế sự, đến ngay cả người ngu muội như ta còn biết mà chẳng lẽ các ngươi không biết? Cho dù có muốn vu oan giá họa cũng nên nghĩ lý do khác cho hợp lý vào…

Đậu Chiêu nghe mà vô cùng bội phục.

Trả đũa!

Cữu cữu coi trọng cữu mẫu như vậy quả nhiên là không phải không có đạo lý.

Tam bá mẫu bị mắng đến tím mặt nhưng chuyện tới nước này, không nhận thua cũng không được. Nhưng nàng là đại biểu cho Đậu gia, nếu nàng nhún nhường chẳng phải là thừa nhận lời chỉ trích của Triệu phu nhân.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, nàng liếc nhìn Đinh di thái thái mặt đang trắng bệch.

Bây giờ, chỉ có thể để bà ấy chịu tiếng xấu thay người, quýt làm cam chịu.

Dù sao chỉ là một người thiếp, cũng chẳng đại diện được cho cái gì, làm ra chuyện như vậy cũng là hợp tình hợp lý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 52 | Đọc truyện chữ