Ba gian nhà ngói xanh, một sáng hai tối, phía đông là phòng ngủ, đằng sau là phòng ấm, phía tây là thư phòng, đằng sau là một phòng xép. Trước cửa trồng một cây hải đường, một gốc cây hạnh, sau phòng là dãy trúc xanh. Ngói xanh, cửa sổ dán giấy Cao Ly, đồ gỗ sơn đen, chung trà bằng sứ Thanh Hoa, lọ hoa gốm trắng cắm hai nhánh phù dung đỏ thẫm một cao một thấp, tất cả mang theo hơi thở thoải mái, vui vẻ, thanh nhã.

Nhất thời mắt Trần Khúc Thủy sáng bừng lên. Đợi trà bưng lên, thấy nước trà màu vàng sáng rỡ, hương thơm thanh nhã, uống vào miệng để lại dư vị ngọt ngào thật lâu, chính là Thiết quan âm vừa mới hái mùa thu năm nay, cảm giác vui sướng tràn ngập, cao giọng khen:

–     Trà ngon!

Đậu Chiêu mỉm cười.

Không nên quan hệ với người không có tật xấu vì tình cảm không sâu sắc, không nên quan hệ với người không tì vết vì nghĩa khí không thật.

Nửa đời Trần Khúc Thủy gập ghềnh, có thể bị một cảnh đẹp một ly trà đả động, có thể thấy được chân tình này.

Nàng cúi đầu nhấp một ngụm trà, để cho vị cam thuần của Thiết quan âm thấm vào lòng thì mới cười nói:

–     Không biết tiên sinh có tính toán gì cho sau này không? Trần Khúc Thủy hơi nhếch mi như đang hỏi dụng ý của nàng.

Đậu Chiêu cũng không giấu diếm, thản nhiên nói:

–     Ở lâu trong rừng lan chẳng thấy thơm, ở lâu trong chợ cá chẳng thấy tanh. Phố Đông Hạng chẳng còn Biệt quán chủ thì chỉ sợ không còn là nơi Trần tiên sinh có thể ở lại lâu dài, ta muốn mời tiên sinh ở lại điền trang này, lúc nào cũng có thể đến thỉnh giáo, không biết ý tiên sinh thế nào?

Ánh mắt Trần Khúc Thủy thoáng chút run sợ.

Lời nói của Đậu tứ tiểu thư có thâm ý.

Lúc ông vừa đến phố Đông Hạng đã từng gặp kẻ vô lại, nếu không nhờ Biệt Cương Nghị ra tay sao ông có thể bình an thoát thân!

Trần Khúc Thủy nghĩ tới đại nạn sắp kéo đến với Biệt Cương Nghị và tỷ muội Biệt thị sắp nương tựa nơi Đậu Chiêu thì thoáng có chút động tâm.

Ông sớm đã chấp nhận số mệnh, giờ cũng chẳng có mong ước gì hơn, chỉ mong có thể an an ổn ổn sống nốt quãng đời tàn mà thôi.


Hơn nữa ông còn có chút bất an với chị em họ Biệt kia, hi vọng có thể báo đáp ân tình của Biệt Cương Nghị trong suốt mấy năm qua.

Trần Khúc Thủy trầm tư hồi lâu sau đó nghiêm mặt hỏi Đậu Chiêu:

–     Nử t.ử không có tài mới là đức, không biết vì sao Đậu tứ tiểu thư lại cố ý muốn mời tiên sinh đến nhà giảng kinh sử?

Đã có chuyện muốn nhờ cậy Trần Khúc Thủy, có một số việc vẫn nên công bằng một chút.

Đây là nguyên tắc dùng người của Đậu Chiêu.

–     Chuyện của tôi chắc hẳn Trần tiên sinh đã hỏi thăm rõ ràng rồi.

Nàng trầm ngâm nói:

–     Lúc trước tôi rất chắc chắn, Vương thị nếu đã là thiếp, Đậu gia để giữ gìn thanh danh thì bất luận thế nào cũng không phù chính bà ta nữa. Kết quả ta đã sai rồi, Tằng Di Phân quay lại, Vương Hành Nghi đắc thế, dã tâm của ngũ bá phụ không chỉ khiến Vương thị được phù chính mà tôi cũng trở thành quân cờ cho hai nhà Vương, Đậu.

Nói tới đây, nàng bưng chung trà lên nhấp một ngụm, giọng nói cũng có chút ảm đạm:

–     Ta thường nghĩ, lúc còn nhỏ ta chẳng có sức để chống cự, giờ đã trưởng thành, chẳng lẽ còn định tiếp tục sống những tháng ngày “ngươi là d.a.o thớt ta là cá thịt” đó sao? Hơn nữa cùng lắm chỉ 10 năm nữa thôi là hai ngày Đậu Vương sẽ phân thắng bại, đến lúc đó ta phải đi theo con đường nào?

Kiếp trước, Vương Hành Nghi và Đậu Thế Xu chỉ mấy 9 năm đã phân thắng bại.

Kiếp này, tuy rằng tình hình có biến nhưng ai có thể cam đoan Đậu Thế Xu có thể thay đổi được lịch sử, trở thành người thắng?

Kiếp trước nàng bị Vương Ánh Tuyết ghen ghét chỉ vì những chuyện vặt vãnh có cũng được được chẳng có cũng chẳng sao, kiếp này, nàng có nửa tài sản của Tây Đậu…

Đậu Chiêu buông chung trà, chung trà và nắp chung khẽ va chạm tạo thành tiếng sứ thanh thúy dễ nghe, trong thư phòng yên tĩnh này lại càng thêm vang dội hơn.

–     Lúc trước, tôi chỉ biết là Đậu gia đối xử sẽ chẳng tốt lành gì, Vương thị và tôi có thù không đội trời chung nhưng thú thực với ông, tôi chưa từng cẩn thận nghĩ vì sao chuyện có thể biến thành như vậy?

Giọng nói của nàng thật trong trẻo:

–     Giờ tôi mới nhìn rõ ràng, dù triều đình ở xa nhưng chỉ chút sóng gió nhỏ đ.á.n.h tới đây cũng đều trở thành sóng to gió lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến tôi rơi vào cảnh tai ương ngập đầu. Bên cạnh ta chỉ có một số người, thấy sóng gió còn chẳng biết có liên quan gì đến mình không chứ đừng nói là làm sao để né tránh…

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 164 | Đọc truyện chữ