Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 163
Gia sư Đậu Thế Anh mời về cho con gái họ Khương tên Lễ, tự Hữu Cung, là một cử nhân hơn 60 tuổi, từng làm đại học sĩ trong nội các, cũng chính là gia sư cho Hà Văn Đạo – sư phụ của Đậu Thế Anh trong suốt 15 năm qua, vì tuổi cao sức yếu nên mới chủ động cáo quan hồi hương, bị Đậu Thế Anh thuyết phục nên đến Đậu gia giúp đỡ ba năm.
– Đậu Tu Soạn nói là một cô bé, cũng không bắt học gì, biết chút đạo lý là được.
Khương Hữu Cung khách khí nói nhưng trong giọng nói lại lộ ra chút kiêu ngạo:
– Lại có Đậu thị lang nói tốt cho ngươi, ta không thể không nể mặt, tuy rằng biết học thức của mình không đủ nhưng cũng chỉ đành kiên trì đến đây.
Đậu gia vẻn vẹn chỉ có ba người làm quan, ông đành phải lấy chức quan tương xứng. (Chả hiểu câu này đâu :v)
Đậu Thế Bảng cảm ơn lia lịa, mời Đỗ phu t.ử ra mặt đón tiếp, lại tự mình an bài thư phòng ở Tây Đậu cho Khương Hữu Cung ở, sắp xếp hai gia đinh hai nha hoàn, hai ma ma cho ông dùng. Mời Đậu Chiêu ra hành lễ với Khương Hữu Cung, chọn ngày nhập học rồi mới về Đông Đậu.
Nhị thái phu nhân hỏi con:
– Người này thế nào? Đậu Thế Bảng cười khổ:
– Học vấn đúng là thượng lưu nhưng tính tình này… chẳng biết có ở được lâu không?
Nhị thái phu nhân nhíu mày.
Đậu Chiêu thì giận đến độ muốn c.h.ử.i bới.
Vì sao phụ thân lại không thể coi như không biết, họ Khương này đến đâu phải làm gia sư cho nàng, rõ ràng là tới để chiếu lệ cho xong!
Rõ ràng đã là người già cả còn tuân thủ cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân chứ, lúc giảng bài còn đòi lấy bình phong ngăn cách mình và Đậu Chiêu lại, còn động một chút là lại đem chuyện mình làm gì làm gì ở chỗ Hà lão gia. Lúc giảng bài cũng mặc kệ Đậu Chiêu có hiểu hay không, cứ ngồi đó nói, nói xong lại đi như thể Đậu Chiêu là đầu gỗ phiền phức vậy. Dạy cao siêu Đậu Chiêu không thể hiểu, dạy qua loa lại là những điều Đậu Chiêu đều đã biết, học hành vô cùng miễn cưỡng. Mà Đậu Thế Anh còn cho ông ta quần áo một năm bốn mùa đầy đủ và một trăm lạng bạc.
Chẳng qua là khinh nàng là con gái mà thôi.
Vừa khéo hôm đó có Đậu Khải Tuấn ở nhà, Khương Hữu Cung giảng cho Đậu Chiêu về “Mạnh t.ử: Đằng văn công hạ” Đậu Chiêu gọi Thôi Thập Tam đến mời Đậu Khải Tuấn viết một bài về “Chu công kiêm di địch, khu mãnh thú, nhi bách tính trữ” (Cho qua nhé ^^) sáng hôm sau đặt ở bàn của Khương Hữu Cung. Đầu tiên, Khương Hữu Cung liếc qua một cái rồi “Ơ” một tiếng, cầm lên cẩn thận đọc một hồi rồi hỏi Đậu Chiêu:
– Ai viết vậy?
Đậu Chiêu mặt không đổi sắc tim không đập loạn đáp:
– Là đệ t.ử làm!
Khương Hữu Cung “xì” một tiếng rồi vứt qua một bên. Sau đó lại lấy “Đằng văn công” ra dạy cho nàng về đạo làm nữ nhân.
Đậu Chiêu không nói một lời, ngày nào cũng đến học, không hề chậm trễ.
Trần Khúc Thủy nghe nói Đậu thất gia mời một vị gia sư từ kinh thành về cho con gái thì không khỏi cười lớn. Viết thư cho Đậu Chiêu nói cảm tạ nàng để mắt. Ông quyết định ngay hôm đó sẽ đến huyện Thực Định làm tiên sinh cho Đậu gia.
Đậu Chiêu xin nghỉ một ngày, đến điền trang đón Trần Khúc Thủy.
Trần Khúc Thủy nhìn xe ngựa vòng qua thị trấn Thực Định mà đi về phía điền trang ở ngoại ô thì kinh ngạc vô cùng, hỏi Triệu Lương Bích tới đón:
– Chúng ta đi đâu vậy?
Triệu Lương Bích cười nói:
– Đương nhiên là điền trang của Thôi di thái thái!
Lại sợ Trần Khúc Thủy không hiểu thì giải thích:
– Thôi di thái thái sớm đã nói, điền trang này là để lại cho tứ tiểu thư, thất gia cũng đã đồng ý, về sau điền trang này chính là của tứ tiểu thư.
Trần Khúc Thủy im lặng.
Khó trách Đậu tứ tiểu thư nói muốn mời ông về làm gia sư cho nàng.
Hay là Đậu tứ tiểu thư sớm biết Đậu thất gia sẽ để nàng theo học gia sư mời từ kinh thành về?
Ông vốn định làm khó Đậu Chiêu một chút để Đậu Chiêu biết, Đậu gia chưa chắc đã đến lượt nàng nói chuyện, đồng ý thì cũng cần phải nói đến thực lực!
Giờ xem ra chút trò đùa bỡn này của mình ở trước mặt Đậu tứ tiểu thư chẳng đáng để nhắc tới.
Vì sao Tứ tiểu thư muốn tìm một gia sư giảng kinh sử?
Lần đầu tiên Trần Khúc Thủy thực sự tự hỏi mục đích Đậu Chiêu đến mình mình.
Đậu Chiêu xin nghỉ một ngày, đứng trước cửa điền trang đón Trần Khúc Thủy.
Trần Khúc Thủy không thấy có người lớn nào, có chút kinh ngạc.
Đậu Chiêu coi như không phát hiện, cười mời Trần Khúc Thủy đến thư phòng đã chuẩn bị từ trước.
– Đậu Tu Soạn nói là một cô bé, cũng không bắt học gì, biết chút đạo lý là được.
Khương Hữu Cung khách khí nói nhưng trong giọng nói lại lộ ra chút kiêu ngạo:
– Lại có Đậu thị lang nói tốt cho ngươi, ta không thể không nể mặt, tuy rằng biết học thức của mình không đủ nhưng cũng chỉ đành kiên trì đến đây.
Đậu gia vẻn vẹn chỉ có ba người làm quan, ông đành phải lấy chức quan tương xứng. (Chả hiểu câu này đâu :v)
Đậu Thế Bảng cảm ơn lia lịa, mời Đỗ phu t.ử ra mặt đón tiếp, lại tự mình an bài thư phòng ở Tây Đậu cho Khương Hữu Cung ở, sắp xếp hai gia đinh hai nha hoàn, hai ma ma cho ông dùng. Mời Đậu Chiêu ra hành lễ với Khương Hữu Cung, chọn ngày nhập học rồi mới về Đông Đậu.
Nhị thái phu nhân hỏi con:
– Người này thế nào? Đậu Thế Bảng cười khổ:
– Học vấn đúng là thượng lưu nhưng tính tình này… chẳng biết có ở được lâu không?
Nhị thái phu nhân nhíu mày.
Đậu Chiêu thì giận đến độ muốn c.h.ử.i bới.
Vì sao phụ thân lại không thể coi như không biết, họ Khương này đến đâu phải làm gia sư cho nàng, rõ ràng là tới để chiếu lệ cho xong!
Rõ ràng đã là người già cả còn tuân thủ cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân chứ, lúc giảng bài còn đòi lấy bình phong ngăn cách mình và Đậu Chiêu lại, còn động một chút là lại đem chuyện mình làm gì làm gì ở chỗ Hà lão gia. Lúc giảng bài cũng mặc kệ Đậu Chiêu có hiểu hay không, cứ ngồi đó nói, nói xong lại đi như thể Đậu Chiêu là đầu gỗ phiền phức vậy. Dạy cao siêu Đậu Chiêu không thể hiểu, dạy qua loa lại là những điều Đậu Chiêu đều đã biết, học hành vô cùng miễn cưỡng. Mà Đậu Thế Anh còn cho ông ta quần áo một năm bốn mùa đầy đủ và một trăm lạng bạc.
Chẳng qua là khinh nàng là con gái mà thôi.
Vừa khéo hôm đó có Đậu Khải Tuấn ở nhà, Khương Hữu Cung giảng cho Đậu Chiêu về “Mạnh t.ử: Đằng văn công hạ” Đậu Chiêu gọi Thôi Thập Tam đến mời Đậu Khải Tuấn viết một bài về “Chu công kiêm di địch, khu mãnh thú, nhi bách tính trữ” (Cho qua nhé ^^) sáng hôm sau đặt ở bàn của Khương Hữu Cung. Đầu tiên, Khương Hữu Cung liếc qua một cái rồi “Ơ” một tiếng, cầm lên cẩn thận đọc một hồi rồi hỏi Đậu Chiêu:
– Ai viết vậy?
Đậu Chiêu mặt không đổi sắc tim không đập loạn đáp:
– Là đệ t.ử làm!
Khương Hữu Cung “xì” một tiếng rồi vứt qua một bên. Sau đó lại lấy “Đằng văn công” ra dạy cho nàng về đạo làm nữ nhân.
Đậu Chiêu không nói một lời, ngày nào cũng đến học, không hề chậm trễ.
Trần Khúc Thủy nghe nói Đậu thất gia mời một vị gia sư từ kinh thành về cho con gái thì không khỏi cười lớn. Viết thư cho Đậu Chiêu nói cảm tạ nàng để mắt. Ông quyết định ngay hôm đó sẽ đến huyện Thực Định làm tiên sinh cho Đậu gia.
Đậu Chiêu xin nghỉ một ngày, đến điền trang đón Trần Khúc Thủy.
Trần Khúc Thủy nhìn xe ngựa vòng qua thị trấn Thực Định mà đi về phía điền trang ở ngoại ô thì kinh ngạc vô cùng, hỏi Triệu Lương Bích tới đón:
– Chúng ta đi đâu vậy?
Triệu Lương Bích cười nói:
– Đương nhiên là điền trang của Thôi di thái thái!
Lại sợ Trần Khúc Thủy không hiểu thì giải thích:
– Thôi di thái thái sớm đã nói, điền trang này là để lại cho tứ tiểu thư, thất gia cũng đã đồng ý, về sau điền trang này chính là của tứ tiểu thư.
Trần Khúc Thủy im lặng.
Khó trách Đậu tứ tiểu thư nói muốn mời ông về làm gia sư cho nàng.
Hay là Đậu tứ tiểu thư sớm biết Đậu thất gia sẽ để nàng theo học gia sư mời từ kinh thành về?
Ông vốn định làm khó Đậu Chiêu một chút để Đậu Chiêu biết, Đậu gia chưa chắc đã đến lượt nàng nói chuyện, đồng ý thì cũng cần phải nói đến thực lực!
Giờ xem ra chút trò đùa bỡn này của mình ở trước mặt Đậu tứ tiểu thư chẳng đáng để nhắc tới.
Vì sao Tứ tiểu thư muốn tìm một gia sư giảng kinh sử?
Lần đầu tiên Trần Khúc Thủy thực sự tự hỏi mục đích Đậu Chiêu đến mình mình.
Đậu Chiêu xin nghỉ một ngày, đứng trước cửa điền trang đón Trần Khúc Thủy.
Trần Khúc Thủy không thấy có người lớn nào, có chút kinh ngạc.
Đậu Chiêu coi như không phát hiện, cười mời Trần Khúc Thủy đến thư phòng đã chuẩn bị từ trước.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận