Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 63: Ngoại truyện: Cuộc sống thường ngày 01
Ngày Trần Kế và Chu Bách Hành kết hôn, anh không hề căng thẳng mà chỉ có chút xúc động. Bất kỳ mối quan hệ nào sau khi có được một danh phận chính thức được pháp luật công nhận, đều khiến người ta cảm thấy hạnh phúc.
— Tất nhiên là chỉ đối với hai người thực lòng yêu nhau.
“Lúc Hàn Thương và Dụ Ti Lý kết hôn, Dụ Ti Lý còn muốn Hàn Thương mặc váy cưới cơ.” Khi thử vest cưới, Trần Kế dùng giọng đùa cợt kể chuyện này cho Chu Bách Hành nghe.
Bộ đồ may đo riêng rất vừa vặn, cổ áo sơ mi ôm sát lấy cổ. Sợ tự mặc sẽ làm nhăn áo, Chu Bách Hành tự mình giúp anh mặc đồ, không cho ai khác phụ giúp. Cậu thắt cà vạt cho Trần Kế, nghe vậy thì cúi đầu nhìn mặt Trần Kế, hỏi: “Đúng không?”
Ngủ chung một chăn bao lâu nay, giấy kết hôn cũng đã lĩnh, Trần Kế sao có thể không biết cậu đang nghĩ cái gì: “Anh chỉ kể chuyện vui cho em nghe thôi, em mà dám nghĩ vớ vẩn xem anh có xử em không.”
“Vâng,” Chu Bách Hành ngoan ngoãn, “Không nghĩ gì cả.”
Trần Kế: “Hừ.”
Bó hoa cầm tay là do tự tay Trần Kế làm.
Những lúc Chu Bách Hành đi làm, anh thấy buồn chán nên thường ngồi ở ghế sofa trong văn phòng tổng giám đốc, trên bàn trà đặt rất nhiều hoa và ruy băng, anh tỉ mẩn kết từng bông hoa giả trông như thật lại với nhau. Vốn dĩ Trần Kế muốn dùng hoa thật, nhưng anh lại muốn bó hoa này có thể nở được lâu hơn.
Trong đám cưới, nắng vàng rực rỡ, Trần Phục Linh mắt đỏ hoe: “Lúc biết hai đứa lĩnh chứng mẹ chỉ thấy kinh ngạc, giờ thấy hai đứa kết hôn mẹ thấy mãn nguyện lắm. Nhưng mẹ vẫn muốn khóc, đây là những giọt nước mắt hạnh phúc vì hai con.”
Trần Kế cười: “Con biết rồi mẹ.”
Chu Bách Hành cũng thay đổi cách xưng hô, cùng Trần Kế gọi mẹ.
Lúc tung hoa về phía sau, Hàn Thương đứng rất xa, hoa bay thẳng vào lòng khiến hắn ngơ ngác, sốc nặng hét lên: “Trần Kế, nhóc nhắm chuẩn tí được không hả, anh là người đã có gia đình rồi!”
Cả hội trường vang lên tiếng cười rộn rã.
Chỗ người quen nói chuyện không cần giữ kẽ, Trần Kế nói: “Thế thì cưới lần hai với đàn anh đi.”
Hàn Thương nhướn mày, đưa bó hoa cho Dụ Ti Lý, chân thành nói: “Hay là hai đứa mình đi ly hôn cái rồi kết hôn lại nhỉ?”
Dụ Ti Lý vốn định nhận lấy hoa, nghe vậy liền rụt tay lại: “Hai người điên nặng rồi.”
“Ồ, không đơn giản nha, anh đã nghe hiểu được lời hay ý đẹp rồi đấy.” Hàn Thương trêu chọc.
Trần Kế cười ha hả.
Đến phần mời rượu, Chu Sóc Mẫn nhấp chén rượu trắng do hai người dâng lên. Nhìn Trần Kế và Chu Bách Hành, đều là những đứa trẻ mình nhìn từ nhỏ mà lớn lên, lòng ông ngổn ngang trăm mối.
“Tiểu Kế, cảm ơn cháu.”
Trần Kế nói: “Cảm ơn ông nội.”
Chu Sóc Mẫn uống rượu xong, miễn cưỡng cho Chu Bách Hành một sắc mặt tốt, nhưng lúc dặn dò vẫn rất nghiêm khắc: “Sau này phải đối xử tốt với Tiểu Kế, cả đời này không được phạm sai lầm. Nếu cháu đối xử không tốt với nó, ông sẽ đánh gãy chân cháu.”
Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”
Trên sân khấu bạn bè người thân không đếm xuể, không còn chỗ trống. Đây là ngày Trần Kế nhận được nhiều lời chúc phúc nhất trong suốt 22 năm qua.
Hàn Thương và Dụ Ti Lý ngồi cạnh nhau, rỉ tai nhau nói chuyện.
Chưa kịp qua mời rượu, nhìn cái dáng vẻ đó Trần Kế đã biết họ chẳng có ý đồ gì tốt đẹp, liền dắt Chu Bách Hành đi thẳng qua, bỏ qua luôn hai người bọn họ.
“Ơ? Ê ê ê ê! Sao hai đứa không mời rượu bọn này!” Hàn Thương hét lớn.
Trần Kế không thèm ngoảnh lại, nói với Chu Bách Hành, diễn rất sâu: “Hôm nay hình như chủ tịch và đàn anh không đến, tiếc quá nhỉ.”
Hàn Thương mắng cười: “Nhóc cứ đợi đấy.”
Vì đều là những người từng chơi xỏ Trần Kế, Hàn Thương và Lưu Dương vừa gặp đã như thân thiết từ lâu. Từ ánh mắt của đối phương, họ đều thấy được ý định muốn chỉnh Trần Kế, thế là vừa khớp ý liền bắt tay làm luôn.
Rượu quá ba tuần, mặt Trần Kế đã đỏ bừng. Tửu lượng của anh vốn không tốt, rượu mời đa phần đều là Chu Bách Hành uống, nhưng anh vẫn thấy hơi nóng cứ bốc lên hừng hực. Được chú Lý lái xe đưa về đến nhà, Trần Kế nhíu mày: “Anh uống nhiều quá sinh ra ảo giác rồi à? Sao trước cửa lại có cái thùng to thế kia.”
Anh kéo kéo tay áo Chu Bách Hành: “Tiểu Hành, em có thấy không?”
Chu Bách Hành: “Thấy rồi.”
“Ồ, vậy không phải ảo giác… mà không đúng,” Trần Kế lắc đầu, nhìn mặt Chu Bách Hành, “Em uống còn nhiều hơn cả anh, không lẽ em cũng bị ảo giác luôn rồi.”
Chu Bách Hành nói: “Lại xem là biết ngay.”
Đúng là một cái thùng giấy lớn, trên nắp thùng dán một tờ giấy ghi chú màu hồng.
[Quà tân hôn. Chúc hai người bách niên hảo hợp.]
Không phải bom, có thể mang vào nhà.
Trần Kế sai bảo Chu Bách Hành làm lao động khổ sai, còn mình thì thong dong bước vào phòng khách. Những người tham gia đám cưới đều đã mừng tiền, đây là một trong số ít những món quà họ nhận được. Đến cả cái tên cũng không có.
“Mau mở ra xem là cái gì đi.” Chờ Chu Bách Hành đặt thùng giấy xuống sàn, Trần Kế nôn nóng thúc giục.
Thùng vừa mở ra một nửa, nheo mắt nhận ra bên trong là thứ gì, bao nhiêu men rượu bỗng chốc bay sạch sành sanh. Trần Kế trợn tròn mắt, “rầm” một cái đóng nắp thùng lại, nghiến răng nghiến lợi: “Hàn, Thương.”
“Tại sao anh lại gọi tên người đàn ông khác vào đêm tân hôn của chúng ta?” Chu Bách Hành hỏi.
Trần Kế nói: “Em đừng tưởng anh không biết say rượu chỉ là lời nói dối của em thôi nhé, em lại định kiếm chuyện chứ gì.”
“Vâng,” Chu Bách Hành không thèm giả vờ nữa, “Anh, anh thông minh thật đấy.”
Cậu cúi đầu gạt tay Trần Kế ra, mở thùng ra nói: “Đống đồ bên trong đủ để chúng ta chơi lâu lắm đấy.”
Trần Kế hoảng sợ: “Em đừng…”
Chu Bách Hành nói: “Hình như em nhớ có lần từng thảo luận với anh về loài bạch tuộc. Lúc đó em đã tò mò, nếu tám cái xúc tu của chúng đều có ý thức và hành động độc lập, khi yêu đương chắc chắn phải phân chia trước sau, quyết định xem ai đến trước. Tám cái tay thương lượng được thì còn đỡ, không thương lượng được thì chắc chắn chúng phải cùng lên một lúc rồi.”
Cậu lôi ra một món đồ chơi mô hình giống như bạch tuộc, nói: “Đồ tốt đấy.”
Trần Kế đem tổ tông mười tám đời nhà Hàn Thương ra mắng một lượt. Sau đó chặn liên lạc với hắn suốt hai tháng trời không thèm nói một câu.
Mấy ngày sau Hàn Thương căn bản không dùng tài khoản của mình để tìm Trần Kế trò chuyện, hắn biết mình không còn là bạn bè của Trần Kế nữa, liền dùng tài khoản của Dụ Ti Lý gửi tin nhắn.
Dụ Ti Lý: [Bạch tuộc chơi vui chứ?]
Trần Kế đang ngủ mơ màng chợt tỉnh giấc muốn xem mấy giờ, thấy tin nhắn này liền tức đến tỉnh hẳn người.
Trần Kế: [Cút.]
Dụ Ti Lý: [Thằng nhóc Lưu Dương đúng là nghĩa khí thật nha. Hai người hồi cấp ba toàn xem loại manga gì thế? Bạo thế sao?]
Lưu, Dương — thì ra còn có cả mày nữa!
Trần Kế hận đến ngứa răng, lại nhắn lại một chữ: [Cút.]
Sau đó chặn luôn cả tài khoản của Dụ Ti Lý, rồi trực tiếp xóa luôn tài khoản của Lưu Dương.
Trong điện thoại không còn bóng dáng của những kẻ khốn khiếp đó nữa, tâm tình mới bình tĩnh lại. Trần Kế mệt mỏi rã rời nằm sấp trên giường, gõ được mấy chữ cũng thấy mệt, đầu óc mơ màng lại muốn ngủ.
“Anh, đừng ngủ nữa, dậy ăn chút gì đi đã.” Chu Bách Hành vẫn chưa tháo tạp dề, bưng hai đĩa thức ăn bước vào.
Trần Kế không thèm đếm xỉa đến cậu.
Chu Bách Hành đặt bữa tối lên tủ đầu giường, vỗ vai Trần Kế gọi: “Anh.”
Trần Kế quay mặt sang hướng khác, không lên tiếng.
“Anh, em sai rồi.” Chu Bách Hành thấp giọng dỗ dành: “Anh ăn cơm trước đi, lát nữa em c** đ* ra ban công quỳ.”
Trần Kế quay mặt lại, oán hận trừng mắt nhìn Chu Bách Hành.
“Quỳ cho chết em đi.” Anh hằn học nói.
Chu Bách Hành phụ họa: “Vâng.”
Dựa vào sức cánh tay của Chu Bách Hành, Trần Kế từ từ ngồi dậy, giọng điệu vẫn hằn học: “Tối nay không cho em ngủ.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
“Quỳ tám tiếng đồng hồ cho anh, ngày mai cũng phải quỳ!”
Chu Bách Hành thuận theo đáp: “Được.”
Trần Kế đã không còn dám trả thù Hàn Thương nữa, oan oan tương báo bao giờ mới dứt. Chẳng biết lần tới lại là cái bẫy đáng sợ gì, quân tử nhất ngôn, Trần Kế định nuốt cục tức này vào bụng.
“Anh.” Chu Bách Hành gọi.
Trần Kế tập trung húp canh, không ngẩng đầu lên: “Nói đi.”
Chu Bách Hành nói: “Chúng ta đi tuần trăng mật đi.”
“Ha ha,” Trần Kế mỉa mai, “Đi trăng mật bằng hai chân, khi về nằm trên cáng à?”
Chu Bách Hành ngẩn người, sau đó nhịn cười nói: “Không đến mức quá đáng thế đâu ạ.”
Trần Kế đang bực mình: “Không đi.”
“Đi mà.” Chu Bách Hành đưa tay chạm vào má Trần Kế, “Em hứa không đụng vào anh.”
Dù cái tên họ Chu này đôi khi hoang dâm vô độ, nhưng lời hứa thì vẫn có thể nghe được. Những lúc câu lạc bộ khiêu vũ không bận, nếu ở nhà không có việc gì làm, Trần Kế sẽ luôn bị Chu Bách Hành lôi đến công ty, chán chết đi được. Nhưng dạo này câu lạc bộ đang bận.
Trần Kế nói: “Anh còn học sinh phải dạy nữa.”
“Để mẹ dạy hộ mấy ngày, chỉ đi một tuần thôi mà, không sao đâu.” Chu Bách Hành nói, “Người khác kết hôn đều có tuần trăng mật, tại sao anh không cho em?”
Trần Kế đẩy đầu cậu ra, cười: “Em bớt giả vờ đáng thương đi.”
“Vâng,” Chu Bách Hành nói, “Giờ em sẽ bảo với ông nội, tuần tới em không đến công ty.”
Trần Kế phẩy tay, đưa cái bát không cho cậu, vất vả lắm mới nằm xuống được: “Nói đi nói đi.”
Anh kéo chăn đắp ngay ngắn dưới cổ, nhắm mắt nói: “Anh phải ngủ thêm một giấc nữa.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Trần Kế nhắc nhở: “Dọn dẹp bếp xong không được đi ngủ, quỳ cho cẩn thận vào.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Lại ngủ không biết trời trăng mây đất suốt hai đêm một ngày, Trần Kế hoàn toàn phục hồi tinh thần, sảng khoái hẳn ra.
Tiết trời cuối thu rất thích hợp để đi chơi, Trần Kế bắt đầu mong đợi chuyến hành trình của họ. Chu Bách Hành không lên kế hoạch trước sẽ đi đâu, cũng không đặt vé xe, chỉ dọn dẹp một đống đồ đạc cần mang theo rồi lái xe chở Trần Kế xuất phát.
Gió lạnh lùa qua khe cửa sổ mở hờ, Trần Kế thích cái cảm giác đi đến đâu dừng đến đó như thế này, không có điểm đến cũng chẳng thấy lo lắng, ngược lại anh rất tận hưởng.
Trong chớp mắt, từ những thiếu niên mười mấy tuổi họ đã biến thành thanh niên ngoài hai mươi, rất nhiều thứ đã thay đổi, nhưng tình cảm dành cho người bên cạnh theo thời gian lại càng sâu đậm hơn, nhìn thêm một cái cũng thấy hạnh phúc.
Trần Kế đóng cửa sổ lại, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào sườn mặt của Chu Bách Hành. Xe trên đường cao tốc nối đuôi nhau, Chu Bách Hành nhìn qua gương chiếu hậu, thấy ánh mắt của Trần Kế.
“Anh, em đang lái xe đấy, đừng nhìn em như vậy.” Cậu thở dài nói.
Trần Kế cãi lại: “Anh nhìn em một lát thì sao? Em là chồng của anh nên anh nhìn.”
Tốc độ xe bỗng chậm lại một chút, Chu Bách Hành không dám phóng nhanh, một lúc sau mới nói: “Em không có khả năng tự chế với anh đâu.”
Trần Kế tâm trạng phơi phới: “Ha ha ha ha ha…”
Chưa đến trạm dừng chân, trên cao tốc không được dừng xe, Chu Bách Hành không cách nào dạy dỗ được Trần Kế, trong lòng uất ức.
Nghe tiếng cười vui vẻ của Trần Kế, khóe môi cậu lại nhếch lên một độ cong nhàn nhạt.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận