Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 62: Ngoại truyện: Chu Độ Đường x Dịch Bách 05
Dịch Bách mang thai rồi, chỉ một tháng rưỡi sau khi cậu và Chu Độ Đường từ nước ngoài trở về.
Trước khi ra nước ngoài, Chu Độ Đường từng nói Dịch Bách cần phải sinh một đứa con, khi đó cậu không tin, chỉ nghĩ anh đang lên cơn điên.
Đàn ông sao có thể sinh con được chứ?
Sau vụ “chạy trốn” bất thành cùng Tần Phụng Lương, không hề dừng lại ở trong nước, Dịch Bách lại bị đưa lên máy bay ra nước ngoài.
Trên máy bay, Chu Độ Đường nói: “Tôi không muốn em phải chịu nỗi đau sinh nở, tôi sinh cũng được, chỉ cần chúng ta có một đứa con để giữ em lại bên tôi là tốt rồi. Thế nhưng, nếu không trải qua mười tháng mang thai, liệu em có thực sự có tình cảm với đứa bé không? Biết là tôi sinh, chắc chắn em sẽ càng hận tôi và hận nó hơn. Chỉ khi nó từ trong cơ thể em chui ra, em mới hiểu được sự quý giá của nó.”
Dù biết anh chỉ nói những lời điên rồ, nhưng Dịch Bách vẫn nhìn thấy một điều gì đó cực kỳ đáng sợ trong mắt Chu Độ Đường.
Tần Phụng Lương bán cậu, Chu Độ Đường mua cậu.
Cả hai đều chẳng phải người tốt, Dịch Bách kiệt sức cả về thể xác lẫn tâm hồn, lúc đó cậu chẳng muốn bận tâm đến bất kỳ ai nữa.
Ai mà ngờ được…
“Cái gì? Tôi làm sao cơ?” Dịch Bách không thể tin nổi nhìn bác sĩ Phương, cậu hoảng hốt nhìn xuống bụng mình, giọng run rẩy: “Anh nói tôi làm sao?!”
Bác sĩ Phương tiều tụy đáp: “Cậu mang thai rồi, hiện tại được sáu tuần.”
“Sao tôi có thể mang thai được?! Tôi là đàn ông, tôi là đàn ông mà!!” Dịch Bách không chấp nhận nổi hiện thực, cậu vò đầu bứt tai gào thét trong sụp đổ: “Chắc chắn là bệnh viện nhầm rồi, cơ thể tôi hoàn toàn bình thường. Tôi không có t* c*ng, tôi cũng không thể mang thai!”
Bác sĩ Phương nói: “Không phải Chu tiên sinh đã đưa cậu ra nước ngoài sao?”
Bệnh viện nước ngoài và trong nước có sự khác biệt.
Dịch Bách mới vào đó không lâu, còn đang quan sát cấu trúc nơi đó thì đã bị tiêm một mũi rồi mất đi tri giác, không biết chuyện gì xảy ra sau đó.
Bác sĩ Phương giải thích: “Kỹ thuật nuôi cấy song tinh, ở nước ngoài đã khá thành thục rồi.”
Chu Độ Đường từ công ty trở về, thấy đồ đạc trong nhà đều bị đập nát tan tành. Dịch Bách gào thét khản cả giọng, thấy anh bước vào cửa thì ngược lại bình tĩnh hẳn xuống, chỉ có đôi mắt là trừng trừng nhìn Chu Độ Đường đầy oán hận.
“Tôi phải giết đứa bé này.” Dịch Bách đột ngột vớ lấy cái ly ném về phía Chu Độ Đường: “Tôi phải giết nó! Tôi không muốn sinh con!”
“Giết đi.” Chu Độ Đường nghiêng đầu né cái ly, đạp lên đống thủy tinh vỡ vụn dưới sàn tiến lại gần Dịch Bách, dịu dàng ôm cậu vào lòng: “Giết đứa này, chúng ta lại sinh đứa khác.”
“Á á á á — Tôi hận anh, tôi hận anh, tôi hận anh!!!” Dịch Bách liều chết vùng vẫy: “Đừng chạm vào tôi, anh đừng chạm vào tôi, tởm lợm! Tởm lợm quá đi mất!!!!!”
Chu Độ Đường siết chặt lấy cậu, nói: “Không được hận tôi, em chỉ có thể yêu tôi thôi.”
“Tôi không yêu anh! Ai thèm yêu cái loại khốn nạn như anh! Anh là ác quỷ!!!”
Sau khi xả sạch cơn giận đến kiệt cùng lực kiệt, đối diện với đôi mắt không chút cảm xúc của Chu Độ Đường, Dịch Bách lại thấy sợ.
Cậu run rẩy như cầy sấy: “Độ Đường, em sai rồi, sau này… sau này em không chạy nữa đâu, em sẽ ngoan ngoãn ở bên anh, tin em đi, em thực sự không chạy nữa. Anh đừng bắt em sinh con, em không muốn biến thành một con quái vật đáng sợ đau. Em cũng là đàn ông giống anh mà, không nên sinh con đâu. Độ Đường, anh tha thứ cho em đi, em sai rồi, em xin lỗi anh, em xin lỗi. Xin lỗi, Độ Đường xin lỗi… em biết lỗi rồi, chúng ta đi bỏ đứa bé này đi, không cần nó nữa, bỏ nó đi được không anh…”
“Không được.” Chu Độ Đường khàn giọng từ chối: “Anh cần đứa trẻ này.”
Dịch Bách từng quấn khăn trải giường thành dây thừng để nhảy lầu một lần. Tầng hai không cao, cậu cũng không thực sự muốn tự tử, nếu không đã chẳng lấy khăn trải giường làm dây.
Cậu chỉ muốn bỏ trốn thêm lần nữa.
Chu Sóc Mẫn vừa vặn đến thăm cậu, tình cờ bắt gặp cảnh tượng kinh hoàng này. Mấy năm trời ròng rã, ông thực sự đấu không lại con trai mình, sớm đã không quản nổi Chu Độ Đường nữa rồi.
Nghe tin Dịch Bách mang thai, người đàn ông đang ở tuổi trung niên này dường như già sọm đi hẳn, tóc đã bạc mất một nửa.
Tại bệnh viện, ông đã cho người kiểm tra kỹ lưỡng cho Dịch Bách, người lớn không sao, đứa trẻ cũng không sao.
Chu Sóc Mẫn đứng ở hành lang bệnh viện với vẻ gió sương, nhìn Chu Độ Đường đang ôm vai Dịch Bách, ông thở dài thườn thượt.
Ông chân thành nói một câu xin lỗi với Dịch Bách: “Là tôi dạy con không nghiêm, xin lỗi cậu.”
Lương tâm chưa mất hẳn, Chu Sóc Mẫn đã nói đến nước này, nếu lúc này Dịch Bách mở lời nhờ ông giúp đỡ, có lẽ sẽ khả thi.
“Đi chậm chút.” Chu Độ Đường nhắc nhở Dịch Bách khi thấy một bậc thang trước mặt.
Cậu có vẻ gầy đi rồi, rõ ràng mấy năm trước cậu còn khí thế bừng bừng, tuấn tú ngời ngời như vậy. Giờ đây vẫn đẹp, nhưng trong cái đẹp ấy chẳng còn chút ngây thơ của năm nào.
Dịch Bách không mở lời được, cậu không muốn để Chu Sóc Mẫn giúp mình bỏ trốn nữa.
Về đến nhà, lớp vỏ bọc dịu dàng bị xé toạc, Chu Độ Đường nổi trận lôi đình.
Nhưng Dịch Bách không hề sợ hãi, cậu chỉ ôm bụng cố ý giả vờ sợ hãi, khóc lóc nói: “Em không định chạy trốn, chỉ là anh đi làm không có nhà, em thấy hơi buồn thôi. Em bé mới được hai tháng, Độ Đường, không được làm vậy đâu…”
“Giờ em mới biết đến em bé à?! Lúc nhảy lầu sao em không nghĩ tới!” Mắt Chu Độ Đường đỏ sọc, nỗi sợ sẽ mất đi Dịch Bách và đứa con cứ ám ảnh tâm trí, khiến anh không kiềm chế nổi những cảm xúc cơ bản nhất: “Dịch Bách, để tôi phát hiện em không nghe lời một lần nữa, tôi nhất định sẽ không tha cho em. Nếu đứa trẻ không còn, em sẽ phải sinh đứa thứ hai, tôi mong em đừng tự làm khổ mình, hãy suy nghĩ cho kỹ!”
“Em biết mà, em biết mà…” Dịch Bách nắm lấy tay Chu Độ Đường đặt lên ngực mình sưởi ấm, nói: “Anh đừng giận. Độ Đường, em sai rồi.”
Đã lâu lắm rồi cậu không đối xử dịu dàng với Chu Độ Đường như thế.
Chu Độ Đường sợ đây chỉ là ảo giác trước mắt, anh không thấy vui mừng mà chỉ thấy bị tổn thương khi nhìn Dịch Bách, nhìn vào hiện trạng của cả hai người bọn họ.
“Anh không muốn làm hại em.” Một giọt nước mắt bỗng rơi từ mắt Chu Độ Đường xuống, anh gần như thầm thì: “Anh thực sự không muốn làm hại em…”
Nước mắt rơi trên mu bàn tay, dường như muốn đốt cháy da thịt thành một cái lỗ. Tay Dịch Bách run lên bần bật, cậu nâng mặt Chu Độ Đường lên, chủ động rướn người hôn anh, nói: “Là lỗi của em, là lỗi của em. Độ Đường anh đừng khóc, đều tại em cả, là em đã biến anh thành thế này. Nếu không có sự xuất hiện của em để lừa gạt anh, anh đã có một cuộc sống rất tốt rồi.”
Cậu ôm cổ Chu Độ Đường, nước mắt đầm đìa nói: “Sao lại có loại người xấu xa như em cơ chứ, lừa anh rồi lại không muốn chịu trách nhiệm. Anh không có làm hại em, là lỗi của em mà, là em phạm sai lầm trước…”
Cảnh tượng này giống như một giấc mơ, một giấc mơ mà Chu Độ Đường chưa bao giờ dám mong đợi.
Dịch Bách đang an ủi anh, dỗ dành anh, khóc vì anh đau lòng — chứ không phải bị anh dọa cho khóc ở trên giường.
Chu Độ Đường ngơ ngác rơi lệ: “Em không xấu, anh yêu em.”
Môi trường sống từ nhỏ đã khiến Dịch Bách quen với thói hư tình giả ý, chỉ có vài người bạn gọi là tâm giao. Nhưng những người bạn mà cậu từng coi là chân thành ấy đều vì tiền mà bán đứng cậu. Tay guitar cầm hai triệu tệ, không bao giờ đến biệt thự tìm cậu nữa. Tần Phụng Lương cầm năm triệu tệ, cùng Chu Độ Đường diễn một vở kịch, rồi giao cậu cho Chu Độ Đường ngay tại sân bay.
Dịch Bách đã tiêu cho Tần Phụng Lương không biết bao nhiêu tiền, chỉ vì họ cùng nhau lớn lên. Dù vậy, Dịch Bách cũng không hề biết Tần Phụng Lương đã ở bên một người khác từ sớm, và dùng không biết bao nhiêu tiền của cậu để nuôi dưỡng người tình của hắn ta.
Dịch Bách cảm thấy bản thân thật nực cười.
Mỗi khi mua chuộc được một người, Chu Độ Đường đều tàn nhẫn nói cho Dịch Bách biết hôm nay lại có ai ruồng bỏ cậu.
Ban đầu, Dịch Bách sẽ không chịu nổi mà chửi bới, bảo Chu Độ Đường là kẻ đê tiện vô liêm sỉ.
Nhưng khi biết Chu Sóc Mẫn đã ép Chu Độ Đường như thế nào, Dịch Bách không nói nên lời nào nữa.
Có một dạo Chu Sóc Mẫn đình chỉ toàn bộ công việc của Chu Độ Đường, nhưng anh vẫn đi làm, không một lời oán thán. Một ngày nọ, anh nói với Chu Sóc Mẫn rằng, những giá trị lợi ích mà anh tạo ra cho Chu thị những năm qua giờ cần phải được định giá rõ ràng. Chu thị phải trả cho anh thù lao xứng đáng, từ đó về sau Chu Độ Đường và Chu thị không còn bất cứ quan hệ gì nữa.
Tất cả mọi người đều đang “bán” Dịch Bách, chỉ có Chu Độ Đường là đang “mua” cậu.
Không một chút do dự.
“Sao anh giống như thằng ngốc thế,” Dịch Bách gục vào lòng Chu Độ Đường, khóc đến mức bả vai run bần bật, hụt hơi nói: “Trên đời này sao lại có người ngốc như anh cơ chứ… Sao em lại gặp được người tốt như anh vậy.”
Chu Độ Đường nghẹn ngào, ngơ ngác hỏi: “Anh tốt sao?”
Dịch Bách gật đầu, gật đầu liên tục. “Tốt. Anh quá tốt luôn ấy.”
“Chu Độ Đường… anh thực sự, thực sự quá tốt rồi.”
Chu Độ Đường khẽ cầu xin cậu: “Vậy thì em hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, đừng đi nữa nhé.”
“Em không định đi đâu,” Dịch Bách lắc đầu, nói thật lòng: “Thực sự không định đi. Em chỉ là… sợ sinh con mà thôi.”
Cậu ngẩng đầu lên, gương mặt khóc đến lem nhem: “Em có biến thành quái vật không?”
Chu Độ Đường đáp: “Không đâu.”
Dịch Bách lại hỏi: “Con của chúng ta có biến thành một tiểu quái vật không?”
Chu Độ Đường: “Không đâu.”
“Thật không?”
“Thật.”
Mấy tháng sau, Dịch Bách hạ sinh một bé trai, đặt tên là Chu Bách Hành.
Lúc Chu Bách Hành vừa mới biết nói, bé đã bảo với Dịch Bách: “Mẹ, mẹ, của con.”
Cái dáng vẻ bắt chước Chu Độ Đường nói chuyện khiến Dịch Bách nổi cả da gà.
Tối đến, cậu vừa cào vừa cắn Chu Độ Đường, khóc lóc mắng mỏ: “Đúng là sinh ra một tiểu quái vật mà, nó giống hệt anh.”
“Giống anh không tốt ư?” Chu Độ Đường vô tội nói, “Em bảo anh rất tốt, nó cũng sẽ là một đứa trẻ rất tốt thôi.”
“Không phải cái kiểu tốt đó đâu!” Dịch Bách lo lắng cho viễn cảnh hai mươi năm sau, khóc không ngừng được: “Nó không được giống anh đâu, hu hu hu…”
Chu Độ Đường áy náy nói: “Nhưng nó đã lỡ giống anh mất rồi.”
Chu Bách Hành lên ba tuổi, đã đến lúc khiến Dịch Bách đau đầu nhất.
Ba người họ cùng ăn cơm, Dịch Bách gắp thức ăn cho Chu Độ Đường, Chu Bách Hành liền đẩy bát cho Dịch Bách, ra lệnh: “Con cũng muốn.”
Dịch Bách: “…”
Ăn cơm xong, Chu Độ Đường đi rửa bát, Dịch Bách nhìn bóng lưng anh, càng nhìn càng thấy thích.
Chu Bách Hành ở bên cạnh phá đám: “Mẹ, không được nhìn ba, nhìn con này!”
Dịch Bách: “…”
Chu Độ Đường lạnh lùng quay đầu lại: “Không được nhìn nó, nhìn anh đây này.”
Dịch Bách: “…”
Trước mặt trẻ con không tiện nói nhiều, đợi đến khi Chu Bách Hành đi chơi đồ chơi, Dịch Bách mới nhỏ giọng: “Đúng là tiểu quái vật, tiểu b**n th**.”
Không cần nể nang tâm trạng người lớn, Dịch Bách mắng ngay trước mặt Chu Độ Đường: “Đồ đại b**n th**.”
Năm Chu Bách Hành sáu* tuổi, bé cùng Chu Độ Đường đi làm từ thiện ở trại trẻ mồ côi. Khi đó Dịch Bách cũng đi theo, Chu Bách Hành kéo tay một đứa trẻ chạy đến tìm cậu, bảo: “Mẹ, con muốn người này.”
(*Đoạn này raw là 8 tuổi, nhưng 8 tuổi thì không khớp với chính truyện nên tui chỉnh lại là 6 tuổi nhé)
Dịch Bách lập tức thấy trước mắt tối sầm lại.
Cậu nghiêm nghị: “Không được.”
Chu Bách Hành nắm chặt cổ tay Trần Kế, mặt không cảm xúc: “Con muốn người này.”
Dịch Bách muốn để Chu Độ Đường quản lý đứa con tiểu quái vật của mình, Chu Độ Đường lại nói: “Muốn thì cho nó đi, mang về nhà thôi.”
Dịch Bách: “…”
Thôi kệ, muốn ra sao thì ra.
Không quản nữa.
Nằm thẳng cẳng đi ngủ cho xong.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận