Trước năm 13 tuổi, Trần Kế không biết phong cách ăn mặc của Trần Phục Linh là như thế nào, nhưng sau năm 13 tuổi, anh chỉ nhớ bà luôn để tóc ngắn, theo đuổi phong cách bụi bặm, cá tính.

Trần Phục Linh cao 1m73, lúc nhảy múa dáng người bà thanh mảnh và ưu mỹ. Cho dù là một nhóm vũ công cùng nhảy, bà cũng là sự hiện diện nổi bật ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trong cuộc sống hàng ngày, đa số thời gian bà đi giày bệt, thỉnh thoảng mới đi giày cao gót.

Khi xỏ chân vào giày cao gót, chiều cao của bà áp sát ngưỡng một mét tám.

Mỗi lúc như vậy, tâm lý Trần Kế lại vô cùng mất cân bằng. Anh đã gặp Trần Phong Niên hai lần, chiều cao mục tiêu ước chừng phải 1m85.

Thế mà sao đến lượt anh lại chỉ có 1m82.

Nhìn sang Chu Bách Hành bên cạnh mới đo chiều cao hôm kia đạt ngưỡng 1m92.7, Trần Kế lại càng thấy buồn bực hơn.

“Tứ ái là cái gì ạ?” Không ai lên tiếng trả lời, Chu Bách Hành khao khát kiến thức hỏi lại: “Không thể nói cho em biết à?”

Trần Kế bảo: “Em… còn nhỏ quá.”

Trần Phục Linh thở hắt ra: “À, đúng vậy.”

Chu Bách Hành đáp: “Ồ.”

Cậu đi về phía sofa ngồi xuống, không nghịch điện thoại, cũng không ăn trái cây, cứ thế nhìn chằm chằm vào Trần Kế và Trần Phục Linh, quyết tâm phải nghe bằng được cuộc trò chuyện của họ.

Lời đã thốt ra như tên bắn khỏi cung, không phải muốn thu hồi là thu hồi được, huống hồ Trần Kế thực sự rất tò mò: “Mẹ mau nói cho con biết đi.”

Trần Phục Linh vò tóc, sầu não nói: “Biết bắt đầu từ đâu bây giờ.”

Trần Kế kéo chiếc ghế ở bàn ăn lại, ngồi cưỡi lên ghế, khoanh tay đặt lên lưng tựa: “Hai người quen nhau từ bao giờ?”

“Là một đàn em khóa dưới hồi đại học.” Trần Phục Linh ảo não nói.

Trần Kế không thể tin nổi: “Oa.”

Gọi là đàn em, nhưng thực ra chỉ kém Trần Phục Linh một tháng tuổi. Trần Phục Linh đi học sớm, 19 tuổi đã là sinh viên năm ba. Bà kết hôn cũng sớm, khi chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp đã cùng Trần Phong Niên mang thai sinh con, còn vác bụng bầu lên lớp.

Cái kết của việc mù quáng vì yêu đương thường chẳng có gì tốt đẹp cả, Trần Phục Linh đã thấm thía sâu sắc điều đó. Chính vì hàng ngày phải lộ diện ở trường để hoàn thành việc học, nên mẹ của Trần Phong Niên mới tạt vào người bà một gầu bùn nhơ bẩn — nói bà thường xuyên ngoại tình, bên cạnh có rất nhiều đàn ông, đứa trẻ không phải con của Trần Phong Niên.

Những năm qua Trần Phục Linh nhảy múa hàng ngày, kiểm soát chế độ ăn uống nghiêm ngặt, ngủ đủ giấc lại bảo dưỡng tốt nên trông bà không giống một người sắp 40 tuổi chút nào. Sự quyến rũ trưởng thành và trí tuệ khiến bà luôn thanh lịch và tự do.

“Cái chú đàn em đó, không phải là đã thích mẹ từ hồi đại học rồi đấy chứ?” Trần Kế hỏi.

Trần Phục Linh không trả lời, chỉ thở dài một tiếng.

Trần Kế hỏi dồn: “Hai người bắt đầu từ khi nào?”

Trần Phục Linh tuyệt vọng: “Nửa năm trước.”

Mặc dù biết Trần Phục Linh tuyệt đối không bao giờ phá hoại gia đình người khác, nhưng Trần Kế vẫn quyết định thận trọng thăm dò một chút: “Mối quan hệ hôn nhân bình thường của chú ấy hiện tại vẫn còn tồn tại chứ?”

“Hử?” Một câu nói vòng vo khiến Trần Phục Linh ngẩn người, mất vài giây mới hiểu ra, bà vừa cạn lời vừa buồn cười nói: “Cậu ấy chưa kết hôn.”

Trần Kế: “Đợi mẹ suốt bao năm qua á?!”

Trần Phục Linh vội vàng xua tay nói: “Không có! Không phải! Chắc là… không thể nào đâu…”

“Bà Trần, mẹ chột dạ cái gì thế hả? Sao càng nói càng thiếu tự tin vậy.” Trần Kế trợn tròn đôi mắt, muốn nhìn thấu khiến Trần Phục Linh không chống đỡ nổi mà phải đổ mồ hôi hột khai ra sự thật.

Trần Phục Linh đúng là toát mồ hôi lạnh, đưa tay lau trán: “Không có chột dạ. Chẳng qua là mẹ sống thanh thanh bạch bạch hơn mười năm trời, đột nhiên xảy ra chuyện này, mẹ sợ con không tiếp nhận được nên cứ giữ kín như bưng không dám hé răng nửa lời. Nhưng mấy năm gần đây — quên mất là thông qua ai rồi, đột nhiên hai bên lại liên lạc lại, mỗi năm đều gặp một lần, ăn cơm uống trà này kia kia nọ, chỉ là không ngờ lần này… lần này…”

“Có gì mà con không tiếp nhận được chứ, hạnh phúc của mẹ mới là quan trọng nhất mà.” Trần Kế nói bằng giọng có phần nũng nịu: “Con hy vọng mẹ vẫn như bây giờ, sự phóng khoáng thuộc về mẹ, tự do thuộc về mẹ, con thuộc về mẹ, và mẹ thuộc về chính mình.”

Trần Phục Linh mím môi im lặng, sau đó bà cố ý đưa tay che nửa khuôn mặt, vành mắt ửng đỏ lên.

Trần Kế cười nói: “Con còn sợ mẹ cô độc đến già cơ. Nếu có một người tốt — phải chắc chắn là người tốt nhé. Nếu chú ấy có thể chăm sóc tốt cho mẹ, mẹ cũng thấy vui vẻ, thì con hy vọng mẹ hãy kiên định lựa chọn, đừng có lo trước ngó sau.”

Anh đem chính những lời Trần Phục Linh từng nói trả lại cho bà: “Mẹ, trong gia đình này, con sẽ chỉ là người ủng hộ mẹ, chứ không bao giờ là hòn đá ngáng đường đâu.”

Trần Phục Linh nói: “Mẹ thì… cũng khá là thích cậu ấy.”

Trần Kế bảo: “Thế là được rồi còn gì.”

“Chủ yếu là —” Trần Phục Linh khó khăn mở lời, “Mẹ ngủ với cậu ấy rồi! Không thể làm kẻ khốn nạn không chịu trách nhiệm được.”

Trần Kế đặc biệt tò mò đối phương là kiểu người đàn ông thế nào, hóm hỉnh nói: “Khi nào có thời gian mẹ dẫn chú ấy về cho con xem mặt chút đi?”

Trần Phục Linh xua tay: “Để sau đi.”

“Chú ấy làm công việc gì vậy?”

“Nhiếp ảnh gia.” Trần Phục Linh bổ sung một cách nghiêm túc, “Chủ yếu là bắt trọn những phong cảnh hiếm thấy, các bên truyền thông có hợp tác dài hạn với cậu ấy, rất nhiều bức ảnh đều do tay cậu ấy chụp.”

“Vậy chắc chắn chú ấy đã đi rất nhiều nơi rồi, có khi xem hết nửa quả địa cầu rồi cũng nên? Sau này chắc cũng sẽ đi mãi nhỉ.” Trần Kế nhận lấy ly nước Chu Bách Hành đưa cho, uống sạch trong một hơi: “Sao em biết anh khát nước thế, tâm lý quá đi mất.”

Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”

Cậu cũng đưa cho Trần Phục Linh một ly.

“Cảm ơn Tiểu Hành.” Trần Phục Linh nhấp một ngụm nước rồi trả lời Trần Kế: “Đúng vậy.”

Trần Kế ngưỡng mộ: “Sau này hai người có thể đi du lịch ngắm cảnh ở rất nhiều nơi.”

Trần Phục Linh cười: “Cũng có thể.”

Bỗng nhiên, Trần Kế nhớ ra chuyện gì đó, đặt ly nước xuống bàn, khoanh tay bày ra tư thế hống hách định tính sổ: “Hôm qua không trả lời tin nhắn, mẹ vẫn chưa trả lời tại sao đâu nhé.”

Anh có trực giác đi thẳng vào vấn đề: “Có phải là đi tìm chú kia không?”

Trần Phục Linh cười gượng gạo.

“Mấy hôm trước cậu ấy chụp ảnh trên đỉnh núi, trượt chân không cẩn thận ngã từ trên một tảng đá xuống, mắt cá chân sưng vù lên, hôm qua về mới nói cho mẹ biết đấy,” Bà thở dài nói, “May mà không thương tổn đến gân cốt, nếu không phải tĩnh dưỡng cả trăm ngày.”

“Hừ hừ hừ,” Trần Kế bảo, “Bắt đầu biết xót người ta rồi đấy.”

Trần Phục Linh cười mắng: “Đi chết đi.”

Bà nói: “Nếu chủ đề đã được mở ra để nói chuyện thẳng thắn, mẹ cũng không muốn phải dành thời gian nói lại lần thứ hai. Chuyện của con và Tiểu Hành, hôm nay nói rõ cho mẹ nghe đi.”

Sắc mặt Trần Kế khựng lại.

Chu Bách Hành không ngờ trong câu chuyện của họ lại có mình, có chút thắc mắc nhưng vẫn ngồi ngay ngắn chỉnh tề.

“Lý do mẹ không đồng ý cho hai đứa ở bên nhau rất đơn giản, không có nhiều oán hận khổ sở gì đâu, mẹ cũng không muốn làm một bà mẹ phản diện gây khó dễ cho hai đứa, chỉ là mẹ thấy mình là một tấm gương xấu đi trước thôi,” Trần Phục Linh rủ mắt suy tư, nói thẳng vào vấn đề, “Nhà của Trần Phong Niên ở một thành phố cách đây 2600 cây số, trước đây mẹ cũng ở đó. Hắn rất giàu có, rất dịu dàng và đẹp trai, cái gì cũng tốt. Thiếu nữ nào mà chẳng có nguyện vọng gặp được một tình yêu tươi đẹp, mẹ cũng không ngoại lệ. Nhưng mẹ sống chẳng tốt chút nào, chính gia thế giàu sang quyền quý của hắn đã gây ra bi kịch của mẹ. Mẹ có lời oán thán, có nỗi uất ức, nhưng dù có gào thét khóc lóc cũng chẳng ai muốn giúp mẹ, bởi vì vì một người phụ nữ mà đắc tội với cả một gia tộc rễ sâu lá tốt thì cuộc làm ăn này quá không có lời.”

Trần Kế xót xa nhìn Trần Phục Linh, anh đứng dậy khỏi ghế, đi đến trước mặt bà rồi ngồi thụp xuống, đặt tay lên đầu gối bà để bà có thể nhìn anh như nhìn đứa trẻ năm nào, cho bà cảm giác an toàn.

“Lúc mới tìm được con, biết con đang ở nhà họ Chu, lại biết nhà họ Chu ở đây quyền thế ngút trời — mẹ đã rất sợ hãi.” Trần Phục Linh v**t v* khuôn mặt Trần Kế, rồi đến mái tóc: “Ông cụ là một người rất tốt, Tiểu Hành là một đứa trẻ ngoan, chỉ là do mẹ sợ rồi, nên thời gian trước mới nói với con những lời nghiêm trọng như thế.”

Trần Kế lắc đầu gọi: “Mẹ…”

“Giờ mẹ vẫn thấy sợ khi hai đứa ở bên nhau,” Trần Phục Linh nói, “Tiểu Hành cũng ở đây, mẹ định nói thẳng luôn.”

“Tiểu Kế, con là mạng sống của mẹ, mẹ có thể không cần bất cứ thứ gì nhưng tuyệt đối không thể không có con. Hai đứa hiện tại còn nhỏ, mẹ sợ lý do hai đứa muốn ở bên nhau chỉ là vì cảm thấy mới mẻ, hoặc là hai đứa từ nhỏ chưa từng xa nhau nên nảy sinh ảo giác về tình cảm. Dù là loại nào thì đó cũng không phải tình yêu, mẹ không muốn thấy kết quả đó. Mẹ hy vọng hai đứa đã trải qua sự cân nhắc cực kỳ nghiêm túc, muốn cùng đối phương bước vào lễ đường hôn nhân, muốn cả đời sát cánh hỗ trợ lẫn nhau.” Bà liếc nhìn Chu Bách Hành một cái: “Mẹ sợ hai đứa hết cảm giác mới mẻ rồi sẽ chọn chia tay. Tiểu Kế, mẹ sợ Tiểu Hành bỏ rơi con.”

Chu Bách Hành lập tức nói: “Dì, dì lo xa quá rồi. Dì nên khuyên anh trai đừng có cứ mãi xa cách cháu mới đúng, tắm không tắm chung, ngủ không ngủ chung, hôm tước còn bảo sẽ nhảy sông nhảy biển nhảy vực chạy ra nước ngoài để cháu không tìm thấy, nếu cứ tiếp tục như vậy cháu sẽ phát điên mất. Đến khi không còn cách nào khác, cháu chỉ còn nước nhốt anh ấy lại thôi.”

Trần Kế kinh hãi: “Chu Bách Hành, em nói nhăng nói cuội gì với mẹ anh thế hả?!”

Anh nhảy dựng lên lao đến sofa bịt miệng cậu lại.

Lực xung kích khiến cả hai cùng ngã nhào vào sofa, Chu Bách Hành giữ lấy tay Trần Kế để miệng được tự do nói tiếp: “Chẳng phải dì đang nói về mối quan hệ của chúng ta sao? Tại sao lại không được nói?”

Trần Phục Linh kinh ngạc đến trợn trừng mắt: “Hai đứa đang chơi trò gì thế?”

“Không có!” Trần Kế hoảng loạn nói.

Chu Bách Hành bảo: “Anh trai ngày nào cũng bắt cháu cởi… ưm. Còn bắt cháu quỳ… ưm…”

“Á á á — Đừng nói nữa!” Trần Kế cưỡi hai chân lên eo Chu Bách Hành ép cậu xuống không cho dậy, hai tay cầm gối ôm đậy kín mặt Chu Bách Hành như muốn làm cậu ngạt thở chết luôn.

Giọng nói của Chu Bách Hành từ dưới gối truyền ra trầm đục: “Tối nay tắm chung.”

Đúng là ép người quá đáng, thừa nước đục thả câu, đồ mặt dày!

Trần Kế nghiến răng: “Em ngậm miệng vào cho anh.”

Đây là ý đồng ý.

Chu Bách Hành lại nói: “Ngủ chung.”

Trần Kế nghiến lợi: “Được.”

Chu Bách Hành thấp giọng: “Không được chỉ giới hạn hôm nay, phải thực hiện mãi mãi như vậy.”

Trần Kế lấy gối đập cậu: “Được!”

Chu Bách Hành nằm im không động đậy nữa, sau đó không nói thêm một câu nào.

“Em ấy phát thần kinh nói bậy đấy, mẹ đừng nghe em ấy.” Trần Kế chỉnh lại quần áo và mái tóc rối bù, leo xuống khỏi người Chu Bách Hành, mệt đến mức toát một lớp mồ hôi mỏng: “Mẹ, về những vấn đề mẹ lo lắng lúc nãy, con thấy…”

Anh liếc nhìn Chu Bách Hành vẫn đang nằm im ngoan ngoãn, rồi chẳng hiểu sao lại nghĩ đến Chu Độ Đường, anh thở dài với vẻ mặt đầy sầu não: “Gần như không có khả năng đó đâu ạ.”

Trần Phục Linh nhướng mày.

“Với lại,” Trần Kế hắng giọng nói, “Con là đàn ông mà, có mang thai sinh con được đâu.”

Anh an ủi đầy khẳng định: “Mẹ, con sẽ không giống như mẹ lo lắng là dắt theo đứa con rồi bị bỏ rơi đâu.”

Dứt lời, Trần Kế bỗng dưng rùng mình một cái, anh nghiêng đầu nhìn xuống, vừa vặn bắt gặp Chu Bách Hành đang nhìn chằm chằm vào bụng mình một cách đầy u uẩn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 39 | Đọc truyện chữ