“Em đang nói cái gì thế hả?!” Trần Kế lộ vẻ kinh hoàng, bị chiếc thắt lưng trên tay Chu Bách Hành làm cho sợ khiếp vía. Chiếc thắt lưng Gucci vốn có cảm giác sờ vào rất dễ chịu, giờ nằm trong tay Chu Bách Hành lại chẳng khác nào một sợi dây thừng tầm thường nhất, bị gập đôi lại, mặt khóa hai chữ G lồng nhau phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Chu Bách Hành nói: “Em đã tra rất nhiều thứ. Lúc đầu em không chắc chắn lắm, nhưng giờ thì em chắc rồi.”

“Giờ em cũng đừng có mà chắc chắn!” Trần Kế tuyệt vọng gào lên, “Em đã tra mấy cái thứ loạn cào cào, trời đánh thánh đâm gì thế hả, điên rồi sao!”

Anh cuống cuồng lao tới, đưa tay muốn giật lấy chiếc thắt lưng của Chu Bách Hành: “Anh đại khái biết em xem cái thứ quỷ quái gì rồi. Đó đều là trò của mấy đứa b**n th**, anh là người bình thường!”

“Em là do anh nuôi lớn, em cũng phải là người bình thường!” Trần Kế hét lên như đóng đinh vào cột.

Thắt lưng đã đoạt lại được, vẻ hoảng hốt vẫn còn hiện rõ trên mặt, anh trừng mắt nhìn Chu Bách Hành.

Chu Bách Hành lặng thinh: “Em thấy mình không được bình thường cho lắm.”

Trần Kế: “Không, em bình thường.”

Chu Bách Hành không tranh cãi, chỉ hỏi: “Anh thấy việc em muốn xích anh trên giường để làm mấy chuyện quá đáng, như vậy là bình thường à?”

Trần Kế nghẹn lời: “… Không bình thường.”

Chu Bách Hành: “Trả thắt lưng cho em.”

Trần Kế ôm chặt thắt lưng lùi lại: “Không đời nào.”

Chu Bách Hành nói: “Anh, anh thật sự không muốn quất em hả?”

“Anh, không, muốn!” Trần Kế gần như sụp đổ, “Anh, thật, sự, không muốn!”

Tra cứu tài liệu suốt hai tháng trời mà chẳng có tác dụng gì, Chu Bách Hành rơi vào sự mông lung mới. Cậu nhớ tới những thành ngữ trên mạng nói về “muốn cự còn nghênh”, “dục cầm cố túng”, quyết định thừa thắng xông lên thêm lần nữa.

“Anh, anh thật sự không thích à?”

“Anh — Thật — Sự — Không — Thích!” Trần Kế nghiến răng, khẳng định chắc nịch.

Chu Bách Hành thấp giọng thở dài một tiếng.

Dáng vẻ đầy vẻ tiếc nuối này khiến đầu Trần Kế ong một tiếng, anh vung thắt lưng định quất Chu Bách Hành, nhưng người sau ngước mắt lên nhìn anh, hai con ngươi đen láy bỗng nhiên sáng rực lên, dọa Trần Kế sợ tới mức vội vàng thu lực, ôm lấy sợi thắt lưng lạnh lẽo đã được hơi ấm cơ thể làm nóng lên như đang bế một đứa trẻ.

“Em tiếc nuối cái gì hả? Em còn dám tiếc nuối?!” Trần Kế chỉ tay vào màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, gằn từng chữ cảnh báo, “Chu Bách Hành, sau này em mà còn dám b**n th** như thế nữa, tin anh nhảy sông nhảy biển nhảy vực cũng phải chạy ra nước ngoài, khiến em không bao giờ tìm thấy anh nữa không!”

Lần này Chu Bách Hành chắc chắn Trần Kế không ham hố trò này, cậu giật mình nói: “Đừng mà.”

Tám giờ tối xuống lầu, trên bàn ăn không ai nói câu nào.

Chu Sóc Mẫn nhìn lén người này một chút, lại liếc trộm người kia một hồi.

Chu Bách Hành vẫn gắp thức ăn, múc canh cho Trần Kế như thường lệ, Trần Kế cũng không đến mức tuyệt thực. Không nhìn ra được manh mối gì, Chu Sóc Mẫn quyết định không hỏi, coi như không thấy.

Ông ăn ít vào buổi tối, ăn xong thì lên lầu luyện chữ một lát để tu tâm dưỡng tính, tầm chín giờ thì rửa mặt đi ngủ.

Uống nửa bát canh cá, Chu Sóc Mẫn buông bát, đứng dậy nói: “Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, chẳng có chuyện gì to tát cả đâu. Hai đứa cứ thong thả mà uống, ông buồn ngủ rồi, luyện chữ tiêu cơm xong là ông đi nằm. Chu Bách Hành, ăn xong nhớ rửa bát, đừng để Tiểu Kế động tay vào. Nếu không có việc gì thì về phòng cứ quỳ bàn phím hay gì đó cũng được, quỳ đến sưng đầu gối là sẽ được tha thứ thôi.”

Chu Bách Hành đáp lời bâng quơ: “Vâng.”

Trần Kế: “…”

Chu Sóc Mẫn bước đi nhanh nhẹn lên lầu, đi vòng qua hành lang hình tròn, mở cửa phòng sách bước vào, phải nửa tiếng sau mới ra. Trần Kế mắt nhìn cửa đóng cửa mở, cạn lời không biết nói gì cho phải, trong mắt lộ ra cảm xúc dở khóc dở cười.

“Đừng nghe ông nội nói bậy,” anh nói.

Chu Bách Hành nói: “Em không nghe.”

Tết Dương lịch là một ngày nắng ráo, Chu Sóc Mẫn cho Chu Bách Hành nghỉ phép, không phải đến công ty. Ông bảo cậu đưa Trần Kế về nhà thăm Trần Phục Linh.

“Tối thứ Sáu đã về, thế mà thứ Hai mới thèm sang tìm mẹ. Trần Kế, trong mắt con chỉ có ông nội và em trai chứ không có mẹ đúng không?” Tóc của Trần Phục Linh đã dài thêm một chút, giờ có thể che được gáy, nhưng phía trước vẫn ngắn.

Bà mặc một bộ đồ ngủ giản dị có thể mặc ra ngoài, tựa lưng vào khung cửa đứng ở lối vào, vẻ lười biếng tùy hứng, mang vẻ đẹp trai mà chính mình cũng ý thức được.

Trần Kế không dám tiến lên nhận mẹ ngay, tuần trước gặp mặt Trần Phục Linh vẫn còn kiểu tóc ngự tỷ dài quá vai, anh cảm thán nói: “Bà Trần, kiểu tóc màu xám khói này của mẹ siêu cấp đẹp trai luôn đấy.”

Trần Phục Linh vén tóc mái, cười nói: “Con bớt nịnh nọt đi.”

Trần Kế hích nhẹ khuỷu tay vào tay phải đang xách đầy quà của Chu Bách Hành, hỏi: “Mẹ anh đẹp trai không?”

Chu Bách Hành đáp: “Đẹp trai ạ.”

Trần Phục Linh cười ha ha: “Hai đứa bớt nịnh nọt đi!”

Bà túm lấy cổ áo Trần Kế kéo mạnh anh về phía trước: “Mẹ đang hỏi con đấy, tại sao thứ Hai mới chịu về tìm mẹ.”

Dưới chân mất đà, cơ thể đổ về phía trước, Chu Bách Hành định đỡ nhưng ngặt nỗi hai tay bận xách quà nên không ra tay kịp. Mà Trần Kế dường như đã lường trước được màn “làm khó” này của Trần Phục Linh, hai cánh tay anh lập tức giang ra, chống vào hai bên khung cửa, suýt chút nữa là ôm trầm lấy mẹ.

“Bà Trần, mẹ nói thế thật chẳng có lý lẽ gì cả,” Trần Kế nói, “Chẳng phải thứ Bảy con đã gọi điện bảo mẹ đợi ở nhà rồi sao, mẹ bảo học sinh có việc tìm mẹ nên con và Tiểu Hành mới không đến. Nhưng hôm qua con cũng lại nhắn tin hỏi mẹ có bận gì không đấy thôi — mỗi ngày mẹ đều như một người phụ nữ thép, con tìm mẹ còn phải đăng ký thời gian trước — thế mà mẹ đến một tin nhắn cũng không trả lời con, giờ lại còn đổ ngược cho con, đổi trắng thay đen.”

Trần Phục Linh nói: “Trên đời này có một chân lý, gọi là ‘Mẹ nói gì cũng đúng’.”

Trần Kế nghi hoặc: “Có câu này á?”

Trần Phục Linh khẳng định: “Mẹ bảo có là có.”

Trần Kế gật đầu học đi đôi với hành: “Mẹ nói gì cũng đúng.”

Lúc đến họ mua rất nhiều nguyên liệu, đủ để Trần Phục Linh trổ tài buổi trưa. Mùa đông thích hợp ăn đồ nhiều calo, Trần Phục Linh dự định làm bò hầm khoai tây, rau xào, khoai tây sợi chua cay và món trứng xào cà chua chua ngọt dễ ăn, cuối cùng là một món canh ngọt nhỏ ấm bụng.

Đến lúc đó nấu thêm chút cơm trắng nữa, bữa trưa gia đình sẽ rất ấm cúng.

Món bò hầm khoai tây tốn thời gian nên Trần Phục Linh làm trước. Khi bà rửa thịt bò rồi thái miếng, Trần Kế ở bên cạnh chuẩn bị sẵn các loại gia vị cần dùng: hành gừng, hoa hồi, quế, rượu nấu ăn và nước tương. Ngoài ra còn có muối, đường phèn và dầu ăn.

Căn bếp không lớn, nhét cả ba người vào, ai cũng muốn giúp một tay, đuổi cũng không đi. Chu Bách Hành đeo tạp dề, đứng bên thớt thành thục thái khoai tây, hành tây và cà chua đã rửa sạch thành từng khối.

Trần Phục Linh nói: “Ai không biết lại tưởng bếp nhà mình rộng 50 mét vuông đấy.”

Trần Kế xếp các thanh quế trong đĩa thành hình trái tim, bảo: “Đông người sức mạnh lớn mà mẹ.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Trần Phục Linh cho thịt bò đã thái vào nồi nước lạnh, thêm hành gừng, rượu nấu ăn để chần qua, sau đó vớt ra để ráo. Vừa quay người lại, trán bà suýt đập trúng cằm Trần Kế, bà mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng.

Một tay bà đẩy Trần Kế, tay kia cởi nút thắt nơ tạp dề sau lưng Chu Bách Hành, cái nút mà Trần Kế thắt trông cực kỳ ngứa mắt, bà nói: “Được rồi hai đứa, mẹ sắp bị hai đứa ép chết rồi, đừng ở đây gây ảnh hưởng đến mẹ nữa, mau ra ngoài đi. Nhìn cho kỹ mấy món trưa nay đi, tên món bình thường, quy trình bình thường, mẹ đang nấu ăn tử tế đấy, không định thử nghiệm món mới hay làm món ăn hắc ám gì cho mấy đứa đâu, không chết người được đâu mà lo.”

Trần Kế sợ hãi vỗ vỗ ngực: “Thế thì con yên tâm rồi ạ.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Trần Phục Linh vờ vung tay đánh cho mỗi đứa một cái vào không trung.

Cơm đã bắt đầu hấp, bò hầm khoai tây cũng đã lên bếp đun lửa nhỏ, Trần Phục Linh thái khoai tây định xào món khoai tây sợi chua cay trước. Cho thật nhiều ớt, thật nhiều giấm, cho cay chết Trần Kế, chua chết Chu Bách Hành luôn.

“Á… chua quá.” Dứa không ngâm nước muối, Trần Kế gọt lấy thịt quả, rửa sạch xong là há miệng cắn luôn, cái lạnh làm cơ hàm cứng lại, rồi vị chua làm anh nheo mắt nhe răng: “Mẹ ơi quả dứa mẹ mua chua quá.”

Trần Phục Linh không thèm quay đầu lại: “Ăn chút gì cay cay vào là trung hòa được ngay, trong tủ lạnh có ớt ngâm đấy.”

Trần Kế: “… Cay quá còn gì.”

Trần Phục Linh: “Con đã ăn đâu mà biết, cay vừa thôi.”

Chu Bách Hành đón lấy miếng dứa, cắn một miếng, cảm thấy cũng ổn, lại cắn thêm miếng nữa.

Ớt ngâm được đóng gói riêng, một quả có thể đưa được mấy bát cơm, màu xanh nhạt trông khá đẹp mắt, Trần Kế muốn xé ra thử chút xem sao.

Mùi cay nồng sộc thẳng vào mũi, anh thử đưa đầu lưỡi ra, hé miệng, cắn lấy một tẹo — thực sự chỉ một tẹo thôi — một tẹo tì ti ở đầu quả ớt ngâm.

Nước ớt ứa ra, cái lưỡi chịu trận, Trần Kế lập tức hít hà, vứt quả ớt đi, gào to: “Cay quá đi mất!!”

Trần Phục Linh cười ha ha ha ha: “Mắc mưu rồi nhé, ớt quỷ đấy.”

Trần Kế hét: “Bà Trần—!”

“Hế, mà con đừng nói nhé, mẹ có ý tưởng mới rồi,” Trần Phục Linh bỗng nhiên lanh lợi hẳn lên, “Dứa xào ớt ngâm, chắc chắn là ngon lắm.”

Trần Kế im bặt.

Chu Bách Hành chén sạch quả dứa, vừa định đón lấy quả ớt ngâm mà Trần Kế mới nhấm một tẹo ở đầu, nghe vậy liền dứt khoát rụt tay, không tạo thêm bất kỳ cơ hội nào cho những ý tưởng kỳ quái của Trần Phục Linh nữa.

Cậu khẽ trách móc gọi: “Anh.”

Trần Kế chắp tay: “Anh sai rồi.”

Món dứa xào ớt ngâm vinh dự được lên bàn lúc một giờ chiều, nằm giữa một loạt các món cơm trưa bình thường như bò hầm khoai tây, rau xào, khoai tây sợi chua cay, trứng xào cà chua và canh ngọt trân châu rượu nếp, trông nó thật lạc quẻ. Trần Kế nhìn thêm một cái thôi cũng thấy mắt vừa chua vừa cay, mùi vị chắc chắn là quái đản kinh khủng.

Món ăn hắc ám này chỉ có Chu Bách Hành là nể mặt, Trần Phục Linh nháy mắt với cậu: “Nếm thử xem thế nào.”

Chu Bách Hành: “…”

Cậu cầu cứu: “Anh ơi.”

Trần Kế nói: “Cứ ăn cơm trước đi, ăn xong xem bụng em ấy còn chỗ chứa không, nếu còn thì tính sau.”

Trần Phục Linh: “Cũng được.”

Nếu không tính món dứa xào ớt ngâm thì ba người bốn món một canh ăn không hết, thường thì sẽ thừa một ít, Trần Phục Linh sẽ để dành làm bữa tối. Hôm nay cơm thừa một bát, bò hầm khoai tây và canh ngọt trân châu rượu nếp cũng còn dư một ít, vừa khéo đủ lượng bữa tối của Trần Phục Linh.

Khi bà đã ăn no và bắt đầu ợ hơi thì Chu Bách Hành vẫn đang ăn, Trần Kế theo sau cũng ợ hơi một cái, Chu Bách Hành vẫn tiếp tục ăn.

Cuối cùng, bữa tối của Trần Phục Linh bay sạch.

Trần Phục Linh: “…”

Bà ngạc nhiên nói: “Cơm hôm nay ngon đến thế cơ à?”

Trần Kế bảo: “Em ấy ăn no rồi, không ăn được món dứa xào ớt ngâm của mẹ nữa đâu.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Trần Phục Linh: “…”

Bà dở khóc dở cười nói: “Không ăn thì thôi chứ, có cần phải dọa đến mức này không? Tiểu Hành, cháu không bị ăn quá no đấy chứ? Lát nữa đau bụng thì làm sao?”

Chu Bách Hành: “Không sao đâu ạ.”

Cậu ăn nhiều nên phải đứng dậy đi lại cho tiêu cơm, chủ động thu dọn bát đĩa mang vào bếp rửa.

Trần Phục Linh nhìn theo bóng lưng cậu: “Đúng là một đứa trẻ ngoan.”

Trần Kế xoa xoa cái bụng, nói nhỏ: “Thế mà mẹ còn không đồng ý.”

“Hử? Đồng ý cái gì?” Trần Phục Linh thính tai, ánh mắt nghi ngờ liếc về phía Trần Kế, sau đó đột ngột ghé sát lại, hạ thấp giọng hỏi: “Con và nó yêu nhau rồi à?”

Trần Kế sợ hãi ngả người ra sau: “Đâu có.”

Trần Phục Linh sắc sảo: “Con tỏ tình với nó rồi?”

Trần Kế lầm bầm: “… Chắc là không tính đâu ạ.”

Tiếng nhỏ như muỗi kêu, Trần Phục Linh cố gắng phân biệt nhưng vẫn không nghe rõ là câu gì: “Nó tỏ tình với con rồi?”

Trần Kế nín thở: “….”

Đôi lông mày thanh tú của Trần Phục Linh nhíu lại ở giữa, đuôi mày rủ xuống hai bên, bà đột nhiên trở nên đau buồn.

“Tiểu Kế, con rung động rồi phải không?”

Trần Kế không muốn làm mẹ buồn, muốn bà vui vẻ, mặc dù hiện tại anh không hiểu nổi tại sao Trần Phục Linh lại bài xích Tiểu Hành như vậy.

Anh đánh trống lảng: “Mẹ, sao hôm qua mẹ không trả lời tin nhắn của con?”

“Trần Kế, mẹ không muốn con và Tiểu Hành có bất kỳ tình cảm nào vượt quá tình thân.” Trần Phục Linh nghiêm túc nói, “Những chuyện khác con đều có thể tự quyết định, nhưng chuyện này thì không được.”

Trần Kế chau mày.

Anh ngước mắt nhìn Chu Bách Hành đang chăm chú rửa bát trong bếp, khẽ hỏi: “Tại sao ạ?”

Trần Phục Linh: “Nó quá giàu.”

Trần Kế lặng lẽ chờ đợi Trần Phục Linh nói tiếp, đây là điều thứ nhất, nhưng đáp án của điều thứ hai mãi không thấy đâu. Anh thắc mắc hỏi: “Còn gì nữa không mẹ?”

Trần Phục Linh nghiêm túc nói: “Bởi vì quá giàu.”

“Hả? Chỉ có mỗi lý do này thôi á?” Trần Kế có chút mông lung hỏi, “Không còn nguyên nhân nào khác nữa?”

“Chỉ một điều này thôi còn chưa đủ nữa hả?” Trần Phục Linh nói như thật, “Chúng ta và người giàu không cùng một thế giới, con nảy sinh tình cảm nhưng người ta thì không, con và Tiểu Hành chỉ thích hợp làm bạn thôi. Nếu không sau này hai đứa ở bên nhau, lên giường l*m t*nh — xin lỗi nhé, mẹ cũng không muốn nói thẳng tuột ra thế này đâu nhưng con 19 tuổi rồi mẹ phải giáo dục giới tính cho con một chút. Đến lúc đó nếu con mà mang thai, nó lại làm thằng cặn bã bỏ rơi con, người chịu khổ chịu nhục chỉ có mình con thôi…”

“Không phải, không phải không phải đâu mẹ, mẹ đợi đã, mẹ đợi đã mẹ chờ chút!” Trần Kế vung một tay lên nhưng không ngăn được Trần Phục Linh nói tiếp, cuối cùng đành đứng dậy hoa chân múa tay ngăn bà lại, “Mẹ, con là đàn ông mà, mẹ sinh ra là một đứa con trai mà mẹ ơi.”

Anh đưa hai tay vò đầu, như bị sét đánh ngang tai: “Con mang thai cái gì cơ chứ?!”

Phòng khách rơi vào im lặng, Trần Phục Linh nhìn Trần Kế đang tự nghi hoặc bản thân, trầm mặc một lát rồi mới muộn màng nhận ra: “Ồ, đàn ông không thể mang thai nhỉ.”

Trần Kế: “…”

Trần Kế: “?”

Trần Phục Linh thở phào nhẹ nhõm, tự rót cho mình chén trà, uống cạn một hơi rồi thong thả nói: “Đúng là làm mẹ muốn loạn thần kinh luôn. Mẹ cứ tưởng nó có thể mang thai cơ, mẹ thực sự không muốn làm tra nữ đâu. Thời gian qua mẹ còn đang nghĩ mãi, mẹ làm gì có đồ thật đâu, thế mà sao nó ăn cơm lúc thì chán ăn lúc lại buồn nôn, giống hệt như hồi mẹ mang thai con bị nghén ấy, dọa mẹ sợ chết khiếp. Mẹ còn không dám hỏi, chỉ có thể chịu trách nhiệm thôi, dù sao đúng là mẹ quá khốn nạn khi bắt người ta tứ ái mà…”

“Hả?!” Trần Kế bùng nổ, ôm đầu chặt hơn, chẳng màng đến việc Chu Bách Hành đang có mặt ở đó, cả người như phát điên, trút hết mọi thắc mắc trong một hơi: “Mẹ, con là người đã đọc vô số tiểu thuyết và manga rồi đấy nhé, mẹ đừng tưởng con không biết mẹ đang nói cái gì, mẹ vậy mà lại cùng người khác phù tha tứ ái! Mẹ vậy mà lại đem một người đàn ông đi tứ ái rồi sao?! Người đó là ai?! Rốt cuộc chuyện giữa hai người là thế nào hả?!”

Chu Bách Hành: “Tứ ái là cái gì ạ?”

Phòng khách im phăng phắc như tờ.

Chan: Tui không biết cái “tứ ái” này có phải tứ ái mà tui đang nghĩ đến không, nếu đúng thì nó là loại tình yêu thứ 4, là kiểu nữ công nam thụ ấy.

Có 4 loại, 1 là nam nữ, 2 là nam nam, 3 là nữ nữ, 4 là nữ nam.

Tui cứ bị ngờ ngợ 1 chút vì cái loại tình yêu thứ 4 này tui từng bắt gặp bên bộ “Xuyên thành chim hoàng yến của nhân vật phản diện” rồi. Nhưng khi đó người nói câu đó là nam nhưng thích mặc đồ nữ và trang điểm các kiểu và làm top nên tui cũng không suy nghĩ gì hay tìm hiểu quá sâu.

Hôm nay tui edit chương này thì tui đã chạy hỏi bác gồ, bác gồ bảo là “nữ công nam thụ”.

Bác nào biết cái này thì comment bên dưới phổ cập kiến thức giúp tui nhé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 38 | Đọc truyện chữ