Tiếng còi xe vang lên dài lê thê, Trần Kế nghe không rõ. Tai anh như bị bịt kín bởi một lớp nước, mọi âm thanh bên ngoài đều biến thành những hình thù uốn lượn, lúc xa lúc gần theo nhịp sóng vỗ.

Khuôn mặt anh bị Chu Bách Hành nâng lên, bàn tay lớn của cậu đặt ngay giữa cạnh cổ và cằm. Trần Kế buộc phải ngẩng cổ lên, giống như đang đón nhận nụ hôn sắp hạ xuống.

Bữa tối vừa rồi kết thúc bằng một đĩa trái cây, Trần Phục Linh có khả năng tự chủ rất cao, bà từ chối những thực phẩm quá nhiều đường, chỉ nạp lượng đường cần thiết cho cơ thể, thời gian còn lại bà cũng không ăn nhiều trái cây.

Nhà hàng phục vụ rất hào phóng, đĩa trái cây đầy ắp với rất nhiều loại khác nhau. Trần Kế và Chu Bách Hành cùng nhau giải quyết sạch sành sanh không sót miếng nào.

Trần Kế thích nhất là những quả vải xanh trong đó.

Thịt dày, hạt nhỏ, vị ngọt thanh.

Chu Bách Hành thì ăn rất nhiều dứa.

Cả hai đều rất ngọt.

Hương trái cây còn vương lại giữa môi và răng, Trần Kế cứ ngỡ họ vẫn còn ở nhà hàng, lại được thưởng thức đĩa trái cây thêm lần nữa. Yết hầu anh không ngừng chuyển động, tiếng nuốt khan vang lên liên tục.

Chu Bách Hành hôn chưa thạo cho lắm, Trần Kế cũng vụng về không kém. Nhưng Chu Bách Hành tấn công quá dồn dập, Trần Kế chỉ có thể cố gắng tiếp nhận.

Trời tối từ lúc nào chẳng hay, một luồng ánh sáng mạnh từ đầu xe đối diện rọi thẳng tới như đèn pha. Mặc dù Trần Kế đã nhắm nghiền mắt nhưng cũng cảm thấy bị lóa, anh nhíu mày nghiêng đầu tránh né nhưng lại bị Chu Bách Hành xoay mặt lại.

Trần Kế giật mình, mở bừng mắt ra.

Ánh sáng mạnh biến mất rất nhanh, giống như một cơn lốc kỳ lạ, cảm nhận được, nhìn thấy được nhưng không thể nắm bắt được. Trần Kế đã hoàn toàn tỉnh táo, anh nhận ra mình đang nằm mềm oặt trong lòng Chu Bách Hành vì bị hôn đến nhũn cả người. Anh hốt hoảng đẩy cậu ra, đôi vai cố gắng lùi lại sát vào ghế phụ.

Anh cố gắng thu mình lại như một con chim cút để giảm bớt sự hiện diện của mình.

Luồng ánh sáng vừa rồi dường như đã rọi thẳng vào não Trần Kế. Trong bóng tối, đôi má anh nóng bừng, anh tuyệt vọng nghĩ: Chẳng lẽ chủ xe bật đèn pha kia đã nhìn thấy cảnh họ hôn nhau rồi sao?!

Thật là xấu hổ chết đi được…

Hơn nữa, sao anh có thể lại hôn nhau với Chu Bách Hành lần nữa cơ chứ!

Trần Kế không cho rằng đó là lỗi của mình, anh đánh một cái vào cánh tay Chu Bách Hành: “Ai cho em hôn anh hả?! Anh chưa nói đồng ý mà.”

Cơ thể lấn chiếm không gian đã quay trở lại bên trái bảng điều khiển, Chu Bách Hành ngồi thẳng trên ghế lái, thắt lại dây an toàn.

Cậu thỏa mãn mím môi nói: “Anh không có từ chối.”

Trần Kế nói: “Lúc em hỏi rõ ràng là nói phải được sự đồng ý của anh. Anh còn chưa kịp nói gì em đã dán sát vào rồi.”

Chu Bách Hành quay sang nói: “Dù sao đi nữa thì em thực sự đã hỏi anh rồi đúng không. Em ngoan mà, đúng không anh?”

Về đến căn nhà gần trường đại học, lúc đó mới vừa qua bảy giờ tối. Trần Kế xuống xe liền nhắn tin cho Trần Phục Linh báo rằng họ đã đến nơi an toàn để bà yên tâm.

Trần Phục Linh hồi đáp: [okkkk.]

Trần Phục Linh: [[cool ngầu thả tim.jpg]]

“Trước bữa ăn em đã gọi điện thoại cho ông nội rồi.” Chu Bách Hành nói: “Chiều nay công ty đột nhiên có chút việc, ông nội phải chạy qua bàn giao. Lúc đó chúng ta cũng không vội nên để đến tối xử lý. Vừa nãy ông nội nhắn tin bảo đã sắp xếp xong xuôi mọi chuyện rồi.”

Trần Kế cất điện thoại đi, thắc mắc: “Nói gì cơ? Sắp xếp chuyện gì?”

Chu Bách Hành nói: “Thời gian tới chắc chắn sẽ có người thường xuyên đến làm phiền dì, em bảo ông nội tốt nhất là nên phái hai người qua đó.”

Cậu bổ sung thêm: “Dì sẽ không biết chuyện này đâu, không để dì phải có gánh nặng tâm lý. Dĩ nhiên là người khác cũng không thể làm phiền đến cuộc sống sinh hoạt bình thường của dì được.”

Trần Kế ngơ ngác nhìn Chu Bách Hành.

Lần đầu gặp Trần Phong Niên, sau khi nói chuyện vài câu, Trần Kế đã từng nghĩ đến việc nhờ ông nội giúp đỡ.

Nhưng anh và mẹ đã nhận quá nhiều ơn huệ của Chu Sóc Mẫn rồi, hơn nữa tạm thời Trần Phong Niên chưa có hành động gì quá đáng nên Trần Kế sợ làm phiền ông nội, cứ chần chừ mãi không dám mở lời. 

Chiều nay ở dưới lầu khu chung cư, Trần Kế đã bị cảnh tượng Trần Phong Niên tìm đến làm cho giật mình, lại nhớ đến chuyện này. Lúc đó cảm xúc của Trần Phục Linh đang kích động, rất cần được an ủi, tâm trí Trần Kế chỉ toàn lo dỗ dành bà chứ chẳng còn nghĩ được gì khác.

Không ngờ Chu Bách Hành đã nhìn thấu tất cả và trực tiếp xử lý xong xuôi.

Trong lòng Trần Kế dâng lên một cảm xúc vừa xót xa vừa ấm áp, miệng há ra thật to nhưng chẳng biết nói gì.

Lời cảm ơn thì thật khách sáo và xa lạ, giữa anh và Tiểu Hành vốn dĩ thân thiết tự nhiên, không cần thiết phải nói những lời sáo rỗng như vậy.

“Tít —”

Chu Bách Hành dùng vân tay mở cửa nhà, phòng khách hiện ra trước mắt.

Cậu khẽ nghiêng vai: “Vào đi.”

Mới ở đây hơn một tháng, đi vắng có hai ngày mà Trần Kế đã có cảm giác gắn bó khó tả.

“Hả?” Lúc Trần Kế cúi đầu thay giày, anh phát hiện trên tay Chu Bách Hành có món đồ gì đó, là một chiếc hộp thắt ruy băng màu hồng: “Em cầm cái gì thế? Trông giống bánh kem vậy.”

Chu Bách Hành ném chìa khóa xe lên kệ tủ ở lối vào, giơ tay phải lên: “Chính là bánh kem đấy.”

Trần Kế ngạc nhiên đón lấy: “Em mua lúc nào thế?”

Bánh socola lava.

Mềm mịn, bên trên phủ một lớp bột socola dày, khi cắt ra lớp nhân bên trong sẽ tuôn trào như nham thạch núi lửa. Sự chuyển động của nước sốt socola không chỉ đẹp mắt mà ăn vào còn cực ngon.

Trông đặc biệt k*ch th*ch vị giác.

Anh đột nhiên nhớ ra: “À, lúc nãy em bảo đi vệ sinh — không lẽ là đi mua bánh kem?”

“Vâng.” Chu Bách Hành nói: “Mua xong em bảo phục vụ đóng gói kỹ rồi để vào cốp xe, không dám để dì nhìn thấy.”

Lúc từ nhà cũ về, hai người có mang theo vài bộ đồ mùa thu đựng trong vali nhỏ. Khi Chu Bách Hành mở cốp xe, Trần Kế cứ ngỡ cậu lấy vali nên không để ý tay cậu cầm gì.

Mùi socola đen nồng nàn bay ra khỏi hộp, tấn công vào mũi Trần Kế, thơm đến mức anh ứa nước miếng.

Trần Kế nói: “Em tốt quá đi mất.”

Chu Bách Hành đắc ý: “Vâng.”

Không cần dặn dò, Trần Kế cũng sẽ không ăn hết sạch. Anh luôn biết điểm dừng, giống như Trần Phục Linh vậy, khả năng tự chủ rất tốt.

Tháo dải ruy băng màu hồng ra, Trần Kế cầm chiếc thìa bạc nhà hàng cung cấp, không kìm lòng được mà xúc một miếng.

Sốt socola từ chỗ khuyết chảy ra, trông thật là giải tỏa căng thẳng.

Trần Kế mỉm cười, thỏa mãn đưa vào miệng, rồi lại xúc thêm một miếng lớn nữa, lớp nhân lỏng lập tức tràn ra nhiều hơn.

Anh đưa miếng socola đen mới xúc tới bên miệng Chu Bách Hành.

Chu Bách Hành há miệng ăn, sau khi thưởng thức xong liền nhận xét: “Hơi đắng.”

Trần Kế nói: “Ngon mà.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Trần Kế ăn được một phần ba, vì ngại chuyện nhảy múa nên không dám lấy vóc dáng ra làm trò đùa, phần còn lại đều do Chu Bách Hành giải quyết.

“Thật là lạ, một người ngày nào cũng lười biếng ngủ nướng như em, anh chẳng thấy em đi chạy bộ hay tập tạ tập tành gì bao giờ, lại còn ngày nào cũng ăn nhiều như thế, sao vẫn có cơ bụng được nhỉ?” Trần Kế túm lấy áo Chu Bách Hành, giống như ngày đầu mới quen mà quan sát qua lớp áo, nghi ngờ nói: “Chỉ dựa vào chơi bóng rổ hồi cấp ba thôi thì không đủ đâu chứ? Sao sức em lớn thế? Cảm giác như đấm một cái là anh khóc luôn được ấy.”

“Có rất nhiều cách khiến anh phải khóc, không cần dùng đến nắm đấm đâu.” Chu Bách Hành ăn xong miếng bánh cuối cùng, trong miệng vừa đắng vừa ngọt.

Mặt Trần Kế đơ ra: “…”

Sau khi ăn bất cứ thứ gì làm từ socola đen, chính chủ đều không dám nhe răng ra. Trần Kế đứng dậy đi súc miệng đánh răng, Chu Bách Hành dọn dẹp xong rác để mai xuống lầu thì vứt, rồi cũng đi vào phòng tắm.

Nhổ hết bọt trắng trong miệng, vục nước rửa mặt, Trần Kế liền nhớ ra một chuyện, soi gương nhíu mày.

“Chu Bách Hành.”

Chu Bách Hành rửa mặt xong chưa lau, cằm vẫn còn nước nhỏ giọt, cậu ngước mắt nhìn vào gương: “Dạ.”

Trần Kế quay đầu lại, nghiêm túc hỏi: “Làm sao em biết Trần Phong Niên?”

Chu Bách Hành: “Em không quen ông ta.”

“Rõ ràng hôm nay mới là lần đầu gặp mặt mà em lại gọi đúng tên ông ta ngay lập tức, xong lại còn nói không quen.” Trần Kế nói: “Em còn bí mật gì chưa nói cho anh biết không?”

Chu Bách Hành chân thành nói: “Anh, em chỉ biết anh thôi.”

Trần Kế chớp mắt chưa hiểu chuyện gì, nhưng sau đó anh bừng tỉnh đại ngộ, không biết mình đoán có đúng không mà da đầu đã tê rần lên.

“… Em điều tra anh?” Giọng Trần Kế thấp xuống, thử dò hỏi: “Em biết thân thế của anh còn sớm hơn cả anh?”

Chu Bách Hành im lặng không phủ nhận.

Biểu cảm của cậu không hề thay đổi.

Hiển nhiên là sự ngầm thừa nhận.

Trần Kế không thể tin nổi: “Em chưa bao giờ nói với anh cả.”

Chu Bách Hành nói: “Em chỉ muốn biết ai đã bỏ rơi và làm tổn thương anh mà thôi, anh không cần phải biết những thứ đó.”

Trần Kế nói: “Nhưng anh có quyền được biết mà.”

Chu Bách Hành: “Anh không cần phải biết.”

Cậu không phải nhất định muốn che giấu, Trần Kế có quyền được biết.

Nhưng Chu Bách Hành vốn ích kỷ, cậu lo lắng Trần Kế biết được chân tướng sẽ bị quan hệ huyết thống dẫn dắt mà quay về bên cạnh người cha trên danh nghĩa kia.

Người làm mẹ là Trần Phục Linh đã mang Trần Kế đi một lần rồi.

Trần Phong Niên ở xa như thế, Chu Bách Hành mới không thèm đánh cược.

Chỉ cần cậu muốn, Trần Kế không thể đi đâu cả, nhưng sự xuất hiện của những người như Trần Phong Niên là rắc rối không cần thiết, tốt nhất là không nên để nảy sinh biến cố.

Trần Kế cảm thấy bực bội, không biết từ lúc nào đã bị người thân cận nhất bên gối điều tra rõ mồn một, mà anh thì cứ như thằng ngốc, vẫn nghĩ cậu em trai tốt của mình đơn thuần.

Dư quang của anh trở nên sắc lẹm, ánh mắt b*n r* từ khóe mắt dường như mang theo vài mảnh băng vụn: “Biết tại sao anh giận không?”

Chu Bách Hành nói: “Có lẽ là biết.”

Trần Kế xoay người lại, hoàn toàn đối diện với Chu Bách Hành. Anh lại giống như đêm Chu Bách Hành quỳ ở từ đường trở về, hất cằm chỉ xuống mặt sàn cứng ngắc.

“Quỳ xuống nói chuyện với anh.”

Lần này Chu Bách Hành không hề ngẩn người, dáng vẻ như một người đã từng trải qua sóng gió, không chút do dự mà quỳ sụp xuống.

Trần Kế hỏi: “Chuyện của anh, em biết được bao nhiêu? Biết chi tiết đến mức nào? Có nhiều hơn cả những gì anh biết không?”

Chu Bách Hành ngước mắt lên, rõ ràng đang quỳ nhưng lại mang một khí chất lạnh lùng ngạo nghễ.

Cậu nhìn vào mắt Trần Kế, thâm trầm nói một câu mang hai tầng nghĩa: “Ngoại trừ bên trong em còn chưa chạm tới nên hiện tại chưa biết toàn cảnh, còn bên ngoài của anh thì chỗ nào em cũng đã chạm qua rồi — chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 32 | Đọc truyện chữ