Vạt áo trước ngực ướt đẫm một mảng, Trần Phục Linh ngồi trong phòng bao của nhà hàng, nhìn Trần Kế đang điềm nhiên ngồi đối diện mà cảm thấy ngượng ngùng không biết giấu mặt vào đâu. Bà nín thở, mắt to trừng mắt nhỏ với cái mảng vải thấm đẫm nước mắt kia: “Sao nó mãi vẫn chưa khô nhỉ?”

Trần Kế cúi đầu nhìn áo, cầm cổ áo lên giũ giũ vài cái: “Sắp khô rồi.”

“Anh, xem mấy món này em gọi được chưa? Dì còn muốn ăn gì nữa không, anh xem rồi gọi thêm cho dì nhé.” Chu Bách Hành đưa quyển thực đơn tinh xảo với tông màu lạnh cho anh: “Khai vị em gọi gan ngỗng sốt nấm truffle và salad cá hồi rồi, còn đồ tráng miệng thì chưa, hay là…”

“Con học múa mà còn dám ăn đồ ngọt à? Không sợ béo ư. Trần Kế, hiện tại tỷ lệ mỡ cơ thể của con là bao nhiêu?” Trần Phục Linh nghiêm nghị hỏi.

Trần Kế: “…”

Anh lặng lẽ dời mắt khỏi tấm hình bánh socola lava, lớp nhân chảy tràn ra trong ảnh trông ngon mắt cực kỳ: “Con có ăn đồ ngọt đâu, cho con một đĩa trái cây đi ạ.”

Trần Phục Linh nhấp một ngụm cà phê: “Thế còn tạm được.”

Rồi bà quay sang bảo Chu Bách Hành: “Tiểu Hành, cháu đừng có chiều hư nó. Học múa vất vả lắm, phải bắt nó quản cái miệng cho chặt, đừng có dung túng nó ăn mấy thứ đồ ăn nhanh với đồ ngọt.”

“Vâng.” Chu Bách Hành rút quyển thực đơn từ tay Trần Kế đưa cho Trần Phục Linh: “Dì gọi món đi ạ, không thì anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào mấy món ngọt suốt thôi.”

Trần Kế: “…”

Dưới gầm bàn bỗng nhiên nổi cơn sóng gió.

Trần Kế nhấc mũi chân lên, dò tìm bàn chân của Chu Bách Hành rồi dứt khoát giẫm mạnh xuống, ra sức nghiền nát chân cậu.

Chu Bách Hành mặt không đổi sắc, tay buông xuống dưới bàn thản nhiên nắm lấy phần đùi sát đầu gối của Trần Kế. Lòng bàn tay cậu lướt nhẹ từ khớp gối vòng ra sau khoeo chân, nhấc bổng cả chân anh lên để giải phóng bàn chân của chính mình.

Sau đó, cậu khẽ kéo một cái, đặt chân anh lên đùi mình, giống như thể Trần Kế đang chủ động làm nũng, thân mật quấn quýt lấy cậu vậy.

Trần Kế ngạc nhiên định rút chân lại nhưng không thành công, đành phải ngồi nghiêng người một cách gượng gạo. Mọi chuyện đều diễn ra trong thầm lặng, Trần Phục Linh không hề nhận ra vì bà vẫn đang mải xem thực đơn.

Sau khi chốt xong món chính, bà nhấn chuông gọi phục vụ vào lấy thực đơn để chuẩn bị món khai vị trước.

Trần Phục Linh vừa ngẩng đầu lên liền thắc mắc: “Sao con cứ quay mặt về phía Tiểu Hành suốt thế?”

Bà liếc nhìn Chu Bách Hành một cái: “Từ nhỏ Tiểu Hành đã đẹp trai rồi, nhưng con cũng đâu cần nhìn mãi như thế. Sắp dính sát vào mặt nó luôn rồi kìa.”

“Con đâu có…” Trần Kế có miệng mà khó thanh minh, anh cố rút chân ra một lần nữa, cuối cùng cái chân cũng thoát khỏi sự kìm kẹp từ bàn tay lớn của Chu Bách Hành.

Anh dùng ánh mắt cảnh cáo: Em cứ đợi đấy.

Anh quay sang nói với Trần Phục Linh: “Em ấy có gì đẹp đâu ạ, chẳng đẹp chút nào, lại còn không đúng gu của con nữa.”

Để khách hàng không phải đợi lâu, lúc phục vụ dẫn họ vào phòng bao thì trên bàn đã chuẩn bị sẵn bánh mì nhỏ vừa ra lò và những miếng bơ nhỏ.

Chu Bách Hành nhón một miếng bánh mì nhỏ xíu như nụ hoa xuân sắp nở, hỏi Trần Kế: “Ăn không?”

Trần Kế vươn tay ra đón, Chu Bách Hành lại lách tay sang một bên khiến anh vồ hụt.

“Nói lại câu vừa nãy đi.” Chu Bách Hành thản nhiên nói.

Trần Phục Linh dựa lưng vào ghế, chân mày nhích lên phía thái dương, dùng ánh mắt đầy nghi ngờ và dò xét nhìn hai người.

Sau đó, bà chống cùi chỏ lên bàn, chống cằm ung dung xem kịch.

Trần Kế dùng dư quang liếc nhìn mẹ mình, không dám để bà nhận ra điều gì bất thường. Nhưng nếu né tránh quá mức thì lại thành ra cố ý, anh chẳng biết phải đối đãi với Chu Bách Hành sao cho phải.

Anh không dám nhìn thẳng vào Chu Bách Hành, trong lúc cấp bách đành bỏ qua miếng bánh mì cậu đưa tới mà cầm lấy một miếng trong đĩa sứ.

Chu Bách Hành nhanh tay lẹ mắt, chiếm lấy cái đĩa rồi giơ lên thật cao.

Trần Kế nghiến răng nghiến lợi: “… Em cứ đợi đấy.”

Trần Phục Linh bật cười thành tiếng: “Hai đứa bao nhiêu tuổi rồi hả, thật là con nít quá đi.”

Trần Kế mách: “Em ấy con nít trước.”

Chu Bách Hành bày ra vẻ mặt lạnh lùng dỗi hờn: “Là anh cố ý công kích em trước.”

“Anh nói em không phải gu của anh mà là công kích em à?!” Trần Kế phản pháo.

Chu Bách Hành nheo mắt lại, hạ giọng nói chậm rãi từng chữ một: “Anh, nói, xem?”

Trần Kế im bặt.

Tiếng gõ cửa vang lên, nhân viên phục vụ cung kính bưng món khai vị vào rồi lui ra ngoài.

“Mẹ.” Trần Kế gọi.

Trốn tránh không giải quyết được vấn đề gì, Trần Phục Linh thở dài: “Mẹ biết con muốn hỏi gì. Mẹ cũng không biết tại sao ông ta lại đột nhiên tìm được đến đây. Hôm nay học trò có tiết, mẹ xuống lầu định lấy xe — hôm qua chỗ đỗ xe công cộng trong khu chung cư hết chỗ nên mẹ không tìm được chỗ, đành phải lái ra ngoài đỗ.”

Bà cầm chiếc nĩa bạc, đầu nĩa chạm vào lớp sốt gan ngỗng: “Nhưng vừa ra đến cổng chung cư thì ông ta vừa vặn bước xuống xe, chặn đường mẹ lại.”

“Thực ra lần trước tình cờ gặp ông ta ở gần trường đại học của con, mẹ đã biết việc ông ta muốn tìm được mẹ chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Sau này chắc chẳng có ngày nào yên ổn nữa rồi.”

Trần Phục Linh lại thở dài thườn thượt: “Tiết học hôm nay của học sinh bị hủy rồi, mẹ đã gọi điện cho phụ huynh nói là hôm nay có việc… Chẳng có việc gì làm, buồn chán thật đấy.”

Lúc đó Trần Kế đột ngột xuất hiện khiến Trần Phong Niên không kịp trở tay. Ông ta nhìn Trần Kế với trăm mối cảm xúc ngổn ngang, đôi môi mấp máy muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng ngay cả một âm tiết đơn giản nhất cũng không thốt ra được.

Những lời Trần Phục Linh nói chắc chắn ông ta đã nghe không sót chữ nào. Trần Phong Niên đứng đó đầy nhếch nhác, ông ta không có gì để bào chữa, cũng chẳng biết phải giải thích thế nào, chỉ có đôi mắt hiện rõ sự hổ thẹn khi nhìn đứa con trai ruột đang ôm lấy mẹ mình.

Từ đầu đến cuối Trần Kế không hề liếc nhìn ông ta lấy một cái. Sau khi dỗ dành được Trần Phục Linh, anh dìu lấy vai và lưng bà.

“Mẹ, chúng ta đi thôi.”

“Phục Linh —!” Trần Phong Niên đuổi theo nửa bước.

Chu Bách Hành chắn trước mặt ông ta: “Tôi đã báo cảnh sát rồi, đừng có làm trò quấy rối nữa.”

Câu này là lừa ông ta thôi, nếu không Trần Kế và mọi người sẽ phải đợi cảnh sát đến lấy lời khai chứ không thể xuất hiện ở nhà hàng được.

Từ lúc nhắc đến học sinh, Trần Phục Linh đã có ý lảng tránh chủ đề này. Trần Kế biết rõ muốn tìm hiểu chân tướng chi tiết đến tận cùng là điều hoàn toàn không thể.

Lần trước bà không nhắc một lời, lần này bà cũng chẳng có h*m m**n giãi bày, chỉ muốn chôn vùi chuyện của hơn mười năm trước vào đống tro bụi của quá khứ.

“Không đi dạy thì ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi ạ,” Trần Kế nói, “Bà Trần, mẹ đừng có làm người phụ nữ thép quá mức.”

Trần Phục Linh cười khẩy: “Đây là công việc bình thường thôi mà. Hồi mẹ còn trẻ, nhảy một ngày 18 tiếng cũng không thấy mệt, làm bao nhiêu cô gái mê mẩn đấy,” bà nhớ lại chuyện xưa mà cười ha hả, “Con gái đúng là vừa mềm vừa thơm.”

Nắng chiều đang dần tắt, ăn xong Trần Phục Linh đứng ở bậc thang thứ tư của nhà hàng, bà đã nhuộm lại mái tóc vàng, mái tóc ngắn tung bay trong gió, mềm mại cọ vào mặt.

Bà ngửa mặt lên trời vươn vai, đôi mắt khẽ nheo lại, toàn tâm toàn ý đắm mình trong ánh sáng vàng ấm áp.

Ánh sáng như bụi vàng phản chiếu trong mắt Trần Kế, anh nhìn không rời mắt.

Anh cảm thấy mẹ mình đẹp đến nao lòng, và cũng mạnh mẽ đến mức khiến người ta cảm thấy xót xa.

“Lần sau về nhớ báo trước cho mẹ, mẹ sẽ nấu cơm cho con và Tiểu Hành ăn,” tâm trạng của Trần Phục Linh khá tốt, nói: “Mẹ không thử món mới nữa đâu, chắc chắn không phải đồ ăn hắc ám, không để hai đứa ăn xong là biến thành cái xác không hồn đâu.”

Trần Kế cười nói: “Nếu đúng là đồ ăn hắc ám thì con chẳng thèm động đũa đâu,” anh hất hông một cái đụng vào người Chu Bách Hành: “Cứ để Tiểu Hành thử độc trước đã.”

Mỗi lần Trần Phục Linh nấu món mới, Chu Bách Hành đều vô cùng nể mặt, ăn sạch sành sanh.

Chu Bách Hành nhếch môi: “Vâng.”

Trên đường về trường, Chu Bách Hành lái xe hòa vào dòng người, đi thẳng về hướng Đông.

Khoảng cách một tiếng đồng hồ là khá gần, tuy đã sang thành phố khác nhưng thực chất vẫn như chưa ra khỏi trung tâm thành phố. Nếu không đi đường cao tốc thì cứ cách hai con phố lại có một cột đèn đỏ. Cuối tuần vẫn có người đi làm tăng ca, xe cộ phía trước khá đông nên tốc độ không nhanh lên được.

Chiếc Volkswagen Touareg màu hồng nhích từng chút một, không rẽ vào đường cao tốc. Chu Bách Hành lái xe rất ổn định, cậu cảm nhận được anh trai muốn nán lại thành phố này thêm một chút nữa.

Nắng chiều vẫn chưa tắt hẳn, đèn đường đã bắt đầu sáng lên, tỏa ra những vầng sáng lớn.

Trần Kế lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dòng người lùi lại, xe cộ lùi lại, mọi thứ đều đang lùi về phía sau.

Chưa có khoảnh khắc nào khiến anh xót xa cho Trần Phục Linh hơn lúc này.

Trần Kế có thể suy đoán ra được vài khung cảnh.

Một người phụ nữ yếu đuối xinh đẹp, nghe qua những lời ngờ vực, trải qua những sự nghi kỵ. Điểm yếu duy nhất là đứa con trai còn chưa biết nói, vậy mà đứa trẻ ấy lại bị vứt bỏ.

Suốt những năm tháng sau đó, bà bôn ba biết bao nhiêu con đường; đi qua mỗi nơi, bà lại cố gắng tìm kiếm câu trả lời mình hằng mong mỏi từ vô số miệng lưỡi thế gian.

Ông trời đã quá khắc nghiệt với bà.

Khi đã nguội lạnh lòng tin, bà rời bỏ thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên để đến đây. Ai ngờ đâu ở một cái trại trẻ mồ côi cách xa 2600 cây số lại đang che giấu con trai của bà.

Ông trời cũng không bạc đãi bà.

“Lỗi của mẹ, đều là lỗi của mẹ, mẹ nên luôn ở bên cạnh con, mẹ không nên để con lại đó.” Năm Trần Kế 13 tuổi, Trần Phục Linh quỳ rạp dưới đất, ôm chặt lấy Trần Kế vào lòng, khóc đến mức những người xung quanh cũng phải rơi lệ: “Mẹ sắp sống không nổi nữa rồi, mẹ sắp không sống nổi nữa… Mẹ tìm thấy con rồi, cảm ơn. Cảm ơn vì mẹ đã tìm thấy con, cảm ơn, cảm ơn cảm ơn cảm ơn…”

Trần Kế cũng khóc theo, nhưng lúc đó anh chưa hiểu hết được nỗi đau của mẹ mà chỉ bị tiếng khóc của bà làm cho cảm động.

“Anh.” Chu Bách Hành gọi.

“… Hả?” Trần Kế đáp lại một tiếng rồi quay đầu qua: “Có chuyện gì thế?”

Vừa dứt lời anh liền sững lại, giọng mũi nồng đậm, âm cuối còn run rẩy.

Chu Bách Hành nhìn thấy khuôn mặt anh đẫm nước mắt.

Anh khóc không một tiếng động, lặng lẽ vô cùng.

Trần Kế ngượng ngùng lau mắt: “Vừa nãy anh mải nhìn bên ngoài không chớp mắt nên bị mỏi…”

“Anh.” Chu Bách Hành ngắt lời anh.

Trần Kế lại đáp: “Ơi.”

Đến lúc này anh mới nhận ra phong cảnh ngoài cửa sổ đã không còn chuyển động từ lâu, chiếc xe đã dừng bên lề đường từ lúc nào chẳng hay.

Trần Kế thắc mắc: “Sao không đi tiếp thế? Đã đến trường rồi à?”

“Trước khi có những hành động thân mật hơn, em nhất định phải được sự đồng ý của anh.” Chu Bách Hành cúi đầu cởi dây an toàn.

Không hiểu tại sao cậu lại đột nhiên nói chuyện này, Trần Kế ngơ ngác: “Hả?”

Dây an toàn được tháo ra, tiếng “cạch” lảnh lót như tiếng thủy tinh rạn vỡ.

Chu Bách Hành nhoài người qua bảng điều khiển, tiến lại rất gần Trần Kế.

Tay phải cậu chạm vào khuôn mặt Trần Kế, ngón cái lướt qua đuôi mắt, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt cuối cùng còn vương lại.

“Anh, cho phép em hôn anh nhé.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 31 | Đọc truyện chữ