14.
Dốc hết sức của Phan Thuận Nhi và Diêu Chỉ Lan, bệnh tình của Nguyên Bảo đã dần có chuyển biến tốt. Phan Thuận Nhi nghĩ cứ sống như vậy cũng rất tốt.
Cùng Diêu Chỉ Lan lo liệu việc an táng cho mẹ chồng nhà họ Tống, sau đó giống như tự mình nuôi dưỡng, nuôi lớn Nguyên Bảo như vàng như ngọc. Tương lai có người thu dọn thi thể lập mộ, thế là đủ rồi.
Nàng không muốn tái giá sinh con để rồi bị nhốt trong một sân nhỏ vuông vắn, suốt đời giặt giũ nấu cơm, tề gia nội trợ. Nàng không muốn bị người khác khống chế vận mệnh của mình nữa.
Lại một năm tháng chạp mùa đông, Trấn Chiết Liễu không hay có tuyết lại hiếm khi có một trận tuyết dày. Rất giống với quê nhà của Phan Thuận Nhi.
Hồi nhỏ gặp phải trận tuyết dày như vậy, Phương tiểu lang quân đều sẽ dẫm tuyết đến tìm nàng. Trời chưa sáng đã giúp nàng đắp một người tuyết lớn bên ngoài cửa sổ.
Trong tay người tuyết ôm một cái giỏ cá nhỏ bằng gỗ, trong giỏ nhô ra bảy tám cái đầu cá đuôi cá, nhìn kỹ sống động như thật, chi tiết đầy đủ, làm sao cũng không phải một đêm có thể điêu khắc xong.
Chắc chắn hắn đã sớm điêu khắc, chỉ chờ đến tuyết đầu mùa đông, mượn người tuyết này tặng nàng, chúc nàng tuyết rơi báo hiệu một năm được mùa.
Tính ra, đây là năm thứ tư nàng sống ở Trấn Chiết Liễu sau khi trọng sinh. Kiếp trước, chính là tháng chạp năm nay, nàng đã bất chấp mưa gió tuyết rơi chạy về nhà. Nhưng lần này nàng không về nhà, cũng không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì.
Đang mải nghĩ ngợi, Nguyên Bảo quấn áo bông, xách theo hộp thức ăn, loạng choạng chạy vào: "Mẹ nuôi, mẹ nuôi! Ăn cháo Lạp Bát thôi!"
Năm nay được mùa, Diêu Chỉ Lan đầu óc nhanh nhẹn, quen biết với mấy bà tử quản sự của các phú hộ, chuyên để lại một lứa lương thực tốt nhất, bán giá cao cho nhà quan lại. Có thêm tiền mua thuốc tốt, Nguyên Bảo liền khỏi bệnh nhanh hơn một chút.
Nghe nói phải mang cháo Lạp Bát đến cho Phan Thuận Nhi, Nguyên Bảo rất coi trọng người mẹ nuôi dịu dàng này, bèn bỏ lại người mẹ đang làm bánh nướng, đi tìm Phan Thuận Nhi trước.
Ban đầu, Nguyên Bảo thấy trên mặt mẹ nuôi toàn sẹo đỏ thì có chút sợ hãi. Nhưng đôi tay của mẹ nuôi thật khéo léo, các loại bánh ngọt đều làm được, xuân hạ thu đông không trùng lặp, nàng liền không sợ nữa, còn dính lấy Phan Thuận Nhi hơn ai hết.
Giọng nói đã tốt hơn trước, lời nói cũng nhiều hơn, vừa vào cửa đã coi như nhà mình, nhảy lên giường đất ấm áp lải nhải: "Mẹ nuôi, bà nội con càng ngày càng mơ hồ, sáng nay con cho bà ăn cháo, bà còn hỏi con là ai nữa!"
Phan Thuận Nhi cười hỏi: "Vậy bà nội con còn nhận ra mẹ của con không?"
Nguyên Bảo gật đầu, kéo quả hồng treo dưới mái hiên xuống ăn: "Chỉ nhận ra mẹ của con, còn nói muốn nhìn mẹ sống lâu trăm tuổi nữa."
Phan Thuận Nhi nhớ lại lời Diêu Chỉ Lan đã nói, bèn kể cho Nguyên Bảo về cảnh tượng đêm trừ tịch: "Cho nên bà nội con và mẹ của con, đều mong con sống lâu trăm tuổi đấy."
Nguyên Bảo mặc đồ vào thì tròn vo, giống như một quả cầu thêu hoa, lăn đến đầu giường đất, nhảy lên lưng Phan Thuận Nhi: "Nguyên Bảo, mẹ, mẹ nuôi, bà nội, chúng ta đều sống lâu trăm tuổi!"
Trong mắt tiểu nha đầu tràn đầy sự mong đợi và hy vọng về tương lai.
Nuôi con gái như vậy mới tốt. Không giống Phan Thuận Nhi, Diêu Chỉ Lan hay Đào Tiểu Cốc, dưới sự ép buộc của người thân, luôn có một khoảnh khắc nào đó, do dự muốn tìm đến cái chết hay là tìm đường sống.
Lại một năm bốn nữ tử cùng nhau đón giao thừa, Diêu Chỉ Lan dạy Phan Thuận Nhi và Nguyên Bảo cắt giấy hoa, ngay cả trên ổ rơm của con chó nhỏ cũng treo một chữ Phúc màu đỏ.
Giao thừa xong, ngắm pháo hoa xong, Diêu Chỉ Lan bèn dẫn mẹ chồng và con gái đi ngủ.
Phan Thuận Nhi luôn cảm thấy trong lòng bồn chồn, từ biệt rồi quay về sân của mình. Một đường đội tuyết, trong đêm tối đen như mực, nàng mơ hồ nhớ lại rừng trúc trong kiếp trước. Nàng đột nhiên hiểu ra, những việc muốn làm cũng không thể chỉ dựa vào việc chờ đợi cơ duyên. Đã là gặp gỡ trong rừng trúc, nàng đương nhiên nên đến rừng trúc tìm tiểu sa di kia, nói một tiếng cảm ơn mới được.
Trong lúc suy nghĩ lung tung, bước vào phòng, châm ngọn nến nhỏ như hạt đậu, chiếu sáng một góc tường gạch xanh vôi trắng. Trong lòng Phan Thuận Nhi ôm lấy giấy hoa do Trương Nguyên Bảo cắt dán… Là nàng miêu tả hồi lâu, để Nguyên Bảo cắt một cái giỏ cá có đầu cá nhô ra bốn phía.
Tựa như trước kia, mỗi năm vào ngày tuyết đầu mùa Phương Phùng Ý đều sẽ tặng nàng một cái giỏ cá gỗ. Trên cửa sổ có tuyết, nàng đã phết hồ nhưng lại không dính được. Đang tập trung dán giấy hoa, chợt nghe cửa lớn kêu kẽo kẹt. Sau đó là một chuỗi tiếng bước chân đạp trên băng tuyết, từ từ tiến về phía nàng.
Nửa đêm canh ba, khách không mời mà đến từ đâu?
Tim nàng đập càng loạn, trước tiên chạy đến cài then cửa phòng ngủ. Cầm lên một cây kéo, Phan Thuận Nhi đến gần cửa sổ, xuyên qua lỗ thủng ở mép giấy cửa sổ nhìn thấy một bóng người cao gầy, dừng lại bên ngoài cửa nhà mình.
Hắn muốn đưa tay đẩy cửa phòng nàng ra nhưng cuối cùng lại rụt về, lui ra ngoài gió tuyết. Giọng nói của người ấy khàn khàn nhưng lại cẩn trọng giống như năm xưa: "Lư Tứ tỷ tỷ, ta có thể gặp tỷ không?"
"Phương Phùng Ý?"
Hóa ra không phải khách không mời mà đến.
Là một người đội đêm tuyết mà về.
15.
Càng gần quê hương, lòng càng thêm sợ hãi. Càng muốn gặp hắn, nàng càng rụt tay lại, không dám mở cửa hé nhìn.
Thiếu niên lang ngoài cửa thay nàng giải vây: "Không sao đâu, Lư tỷ tỷ, đêm đã khuya rồi, không cần mở cửa đâu."
Gió tuyết gào thét một hồi, hắn cân nhắc mãi mới nói ra một câu không quá đường đột: "Ta chỉ muốn xem nàng sống có tốt không."
Làng quê nghèo khó không có châu báu nhưng sáu năm lại thêm bốn năm, tròn mười năm, hắn đều trân trọng mà đối đãi với nàng. Tiểu nhi lang nhà nông lực bất tòng tâm, những điều hắn có thể làm cho nàng là dốc hết sức giúp nàng bắt cá, gánh rau.
Nàng có thể gả cho người khác, chỉ cần nàng tình nguyện, hắn đều thầm lặng chúc phúc. Nhưng không thể bị ép buộc. Giống như hôm nay.
"Nghe Lư tam tỷ tỷ nói, nnagf đã gả chồng sinh con, không muốn về nhà nữa, phải không?"
Cách cánh cửa gỗ, Phan Thuận Nhi ôm ngực: "Đúng vậy."
Người ngoài cửa rất bình tĩnh, hỏi lại nàng: "Không phải gả cho viên ngoại sao? Nơi này một chút cũng không giống phủ viên ngoại."
Phan Thuận Nhi sửng sốt, vội vàng lấp l**m: "Chẳng phải muốn để Tam tỷ tỷ an tâm nên mới lừa gạt nàng sao? Mấy cô nương bị bọn buôn người bắt đi, có mấy người có được cuộc sống tốt đẹp chứ, chẳng qua là ta đã nghĩ thông suốt, an tâm ở lại đây thôi."
Phương Phùng Ý im lặng hồi lâu. Hắn từng nói với đại ca, chỉ cần Lư tứ tỷ tỷ nói muốn về nhà, dù thế nào hắn cũng sẽ đưa nàng đi. Đó là sự hiểu biết của hắn về nàng, khẳng định Lư Uyển Anh là người như vậy. Nhưng giờ đây nghe nàng đích thân nói không muốn đi, hắn không muốn chấp nhận nhưng cũng không muốn ép buộc nàng.
Nàng đã đủ đáng thương, đủ khó xử rồi. Ít nhất, hắn đừng lại đâm thêm nhát dao nào vào tim nàng nữa. Im lặng hồi lâu, gió tuyết đập vào song cửa sổ, Phan Thuận Nhi khẽ nói:
"Về đi, Phương tiểu lang quân. Sau này không cần đến tìm ta nữa, ta đều ổn cả."
Trong lời nói dối, đây là câu nói thật lòng duy nhất. Chỉ là hắn lại không nghe câu này, bước nhanh ra khỏi sân, lại đi đến trước cây liễu khô ngoài cửa viện, đội gió đội tuyết, canh giữ đến sáng.
Mãi đến khi một tiểu cô nương mặc áo hoa, ôm một xâu hồ lô đường, lội tuyết loạng choạng đến bái phỏng năm mới:
"Mẹ nuôi, mẹ nuôi! Nguyên Bảo đến chúc tết người này!"
Phương Phùng Ý tóm lấy tiểu cô nương, hỏi: "Cô nương trong viện là mẹ nuôi của muội, vậy cha nuôi của muội đi đâu rồi?"
Nguyên Bảo thoát khỏi Phương Phùng Ý, chạy về phía cửa lớn của Phan Thuận Nhi: "Cha nuôi nào! Ta chỉ có một mẹ nuôi!"
Nhân lúc Phan Thuận Nhi mở cửa, Phương Phùng Ý theo Nguyên Bảo chen vào trong viện.
Bốn mắt nhìn nhau, hắn thấy trước tiên là đôi mắt quen thuộc: "Chỉ có mẹ nuôi không có cha nuôi, Lư tứ tỷ tỷ lại là gả chồng sinh con kiểu gì?"
Sau đó, hắn mới nhìn thấy vết sẹo đỏ trên mặt nàng. Ba phần lo lắng biến thành mười phần đau lòng, giọng nói của Phương Phùng Ý triệt để mềm nhũn. Hắn giơ tay lên, muốn sờ vết sẹo trên mặt nàng, nhưng khi sắp chạm vào, lại run rẩy thu tay về.
"Lư tứ tỷ tỷ..." Hắn muốn hỏi, rốt cuộc nàng đã trải qua những gì. Nhưng hắn sợ nàng hồi tưởng lại, lại khiến nàng đau lòng.
Chỉ thấy Lư Uyển Anh ban đầu kinh ngạc, sau đó càng thêm lạnh nhạt:
"Ta bịa ra nhiều lời dối trá như vậy, chẳng qua là không muốn về nhà.”
"Phương Phùng Ý, ta không muốn liên quan gì với ngươi nữa, hiểu không?"
Hắn không hiểu.
Liên quan? Liên quan là gì? Là câu thơ "Dữ quân tân vi hôn, qua cát tương tiếp liên" trong thơ Tào Duệ, hay là câu "Quả nhược hữu thiên duyên, chung đương tác qua cát" trong khúc của Bạch Phác?
Hắn rất uất ức, vì nàng đứng giữa đêm gió tuyết, sáu năm chờ đợi, bốn năm tìm kiếm, sao lại đột nhiên không còn “liên quan" nữa rồi?
"Lý Tứ tỷ tỷ, ta đã làm sai điều gì sao? Dù tỷ chỉ chán ghét ta, bỏ rơi ta, chẳng lẽ ngay cả những tỷ tỷ quan tâm đến nàng, nàng cũng không muốn quay về nhìn một lần sao?"
Phan Thuận Nhi đẩy Nguyên Bảo vào nhà sưởi ấm rồi quay người lại, hai tay giấu sau lưng, móng tay bí mật cào vào lòng bàn tay.
"Ngươi rõ ràng biết, hai năm trước ta đã về gặp Tam tỷ."
Nếu không, hắn lấy đâu ra nhiều tin tức đến vậy, chẳng phải đều là Tam tỷ thương tiếc cho bọn họ sao.
"Vậy còn ta thì sao?" Giọng khàn khàn thốt ra ba chữ, Phan Thuận Nhi ngẩng đầu nhìn, thiếu niên lang trẻ tuổi đã đỏ hoe đôi mắt.
Ngàn vạn nỗi uất ức ập đến toàn thân, hai hàng lệ trong suốt tức thì trượt dài trên má.
"Nàng chỉ nhớ Tam tỷ của nàng, không hề nhớ đến ta sao? Nàng đã thấy ta, cũng không đến gặp ta..."
Nàng chưa từng thấy hắn uất ức đến vậy, oán trách nàng nhưng lại không nỡ hận nàng: "Ta biết nàng còn sống, nhưng ta không tìm thấy nàng! Ta không tìm thấy nàng mà..."
"Bốn năm này, hơn một ngàn ngày, ta chỉ cảm thấy trăng lạnh ngày ấm, đến giày vò tuổi thọ..."
Trăng lạnh ngày ấm, đến giày vò tuổi thọ.
Thiếu niên lang trước mắt còn chưa đến hai mươi tuổi mà đã hận thời gian trôi quá dài. Chẳng qua là nhớ người không thấy người, một ngày như ba thu mà thôi.
Phương Phùng Ý từ từ ngồi xổm xuống trước mặt Phan Thuận Nhi, hai tay vươn qua ống tay áo, nắm chặt lấy cổ tay nàng.
Giống như một con chó nhỏ lạc nhà: "Lý Tứ tỷ tỷ, nàng thật không đau lòng cho ta một chút nào sao?"
16.
Đương nhiên là nàng đau lòng, đau lòng đến mức rơi lệ cùng hắn. Nhưng nàng càng không nỡ để hắn vì nàng mà xa rời quê hương, bèn cắn răng nói lời tàn nhẫn:
"Ta chỉ mong chúng ta đều nhìn về phía trước, bước về phía trước."
Cuối cùng vẫn khiến hắn càng thêm đau lòng, lông mày chạm vào mu bàn tay nàng, hai vai không ngừng run rẩy.
"Lư Tứ tỷ tỷ, nàng biết không? Ta đã trọng sinh rồi."
Một câu nói ngàn cân, đập vào tim Phan Thuận Nhi thật mạnh.
Sao có thể?
Phương Phùng Ý lại cùng mình trọng sinh sao?
Hắn quỳ một gối trên nền tuyết, kể về bí mật sâu kín. Kiếp trước, hắn vì nàng mà chôn cùng, mở mắt ra lại trở về ngày mồng bảy tháng giêng, ngày Lư Uyển Anh bị bắt cóc.
Hắn lập tức xông đến Lư gia nhưng vẫn chậm một bước, chỉ nghe được sự suy đoán ác ý của cha mẹ Lư gia cùng lời nói thẳng thắn phẫn nộ của Lư Tam tỷ.
Thầm siết chặt nắm đấm, hắn nghĩ đây nhất định là cơ hội ông trời ban cho hắn. Để lần này nhất định phải cứu sống Lư Tứ tỷ tỷ của mình. Nhưng nếu vẫn làm tiêu sư, hắn vẫn sẽ giống như kiếp trước, mờ mịt nhìn quanh, không tìm thấy nàng.
Không biết nàng ở bên ngoài đã chịu bao nhiêu khổ sở, gặp bao nhiêu trắc trở.
Hắn nghĩ đến Từ Minh Kha——
Tế Thần Sông cần phải chỉnh đốn, buôn bán trẻ em càng phải bị trừng trị nghiêm khắc. Chỉ khi có quyền trong tay, hắn mới có thể giải quyết việc này từ gốc rễ, mới thực sự cứu được Lư Uyển Anh. Vì vậy, hắn dựa vào kỹ năng bơi lội tốt, đi đầu quân vào thủy binh Giang Đông.
Một người sợ chết như vậy lại lên chiến trường, xông pha ở tuyến đầu, vào sinh ra tử. Chỉ có liều mạng lập công, hắn mới có thể từng bước đi lên. Đợi đến khi hắn có quyền lên tiếng, hắn sẽ đi tìm Từ Minh Kha, cùng bàn bạc việc bắt bọn buôn người.
Hắn hạ lệnh truy nã, nha sai không đủ thì mượn binh, hắn đều có thể đi hoà giải. Bọn họ cùng nhau cứu được không ít cô nương trẻ tuổi. Cứu được không ít "Lư Uyển Anh", không để các nàng biến thành "Phan Thuận Nhi".
Lần Lư Uyển Anh lén lút về nhà, hắn đã thăng quan tiến chức, vinh quy quê cũ. Nhờ vào chuyện kết hôn của bạn tốt và Lư nhị tỷ, hắn cùng Từ Minh Kha một lần nữa nói chuyện về việc bắt giữ người môi giới.
Nghe không ít nữ tử được cứu, hắn vui mừng cho các nàng từ tận đáy lòng, cho nên cả một đoạn đường mới không ngừng tươi cười. Xe ngựa của Lư Uyển Anh ra khỏi thành đi lướt qua hắn khiến trong lòng khẽ động, hắn không nhịn được quay đầu nhìn lại. Không có chút manh mối nào, hắn không thể vì sự rung động đột ngột mà xông vào xe ngựa của người khác.
Nghe tiếng chuông đồng trên xe ngựa, hắn chỉ ngẩn người mà nghĩ: Chờ hắn tìm được Lư tứ tỷ của hắn, hắn sẽ tự mình đánh xe ngựa, đón nàng về nhà.
Hắn và Từ Minh Kha cùng nhau diệt trừ mấy ổ buôn bán người, hắn luôn cảm thấy mình sắp tìm được Lô Uyển Anh rồi…
Đến mùa xuân năm thứ ba, Lư tam tỷ đến tìm hắn, không nhịn được mà nói ra chuyện năm ngoái Lư Uyển Anh lén lút trở về. Máu huyết dâng trào, vừa sốt ruột lại vừa uất ức, hắn suýt chút nữa đã nhổ ra một ngụm máu.
"Nàng đã gả cho người ta, sinh con đẻ cái, không muốn trở về nữa."
Lời này, Tam tỷ đã lặp lại với hắn mấy lần liền. Lúc này hắn mới hiểu, có lẽ Lư Uyển Anh cũng trọng sinh giống như hắn rồi. Hắn mới hiểu được nỗi khổ của nàng, kiếp trước nàng bị cha mẹ ném xuống sông, kiếp này dứt khoát không chịu về nhà. Nhưng hắn không cam lòng.
Có lẽ, hắn có thể cho nàng một tương lai an ổn thì sao? Cho nên hắn nhất định phải đối mặt, bốn mắt nhìn nhau, nghe nàng đích thân nói, rằng nàng không cần hắn nữa thì hắn mới tin.
Đều là chấp niệm đã tạo thành tâm ma, Phùng bà tử hóa thân lệ quỷ, đao đồ hướng về người vô tội, nhưng Phương Phùng Ý lại tự mình đúc kim thân, chỉ nguyện cứu lấy nhiều người bị hại hơn nữa.
Mà Lư Uyển Anh, là một chút tư tâm duy nhất của hắn. Tưởng rằng sau khi trọng sinh đường sẽ dễ đi, nhưng lại vẫn trắc trở khiến hao tổn đến năm thứ tư mà vẫn không thể tìm được nàng ở đâu.
Uống rượu hỏi trời, hắn ngồi ở bờ sông rơi lệ đầy mặt.
Ngay lúc này, tiểu lại dưới trướng đến báo, nói đã dò la được tin tức của Lư Uyển Anh. Hai nơi cách nhau ngàn dặm, đào bới từng manh mối, dùng ba bốn năm cũng coi là may mắn.
Phương Phùng Ý ôm chặt văn thư, khắc sâu ba chữ "Trấn Chiết Liễu" vào trong lòng. Mừng rỡ đến phát khóc, hắn ngẩng đầu nhìn trời: Lão thiên gia, lão thiên gia, rốt cuộclà người có lòng tốt, hay chỉ muốn trêu đùa con?
Thôi, ta cứ coi như người có lòng tốt vậy. Bởi vì ta lại có thể gặp được Lư tứ tỷ bằng xương bằng thịt rồi.
Đêm giao thừa, hắn thúc ngựa chạy đến trấn Chiết Liễu.
Một đường dò la, hỏi mấy người: "Xin hỏi cô nương bị bọn buôn người bắt giữ, nàng đang ở đâu?"
Góc ngã tư hẻm nhỏ, đột nhiên nhìn thấy bóng lưng quen thuộc, ngay cả hô hấp cũng đình trệ một hồi lâu. Hắn sợ hãi hít ra một hơi, đợi nhìn rõ, nàng lại biến mất rồi. Một đường theo nàng về viện, giống như hồi nhỏ vô số lần đi theo sau lưng nàng.
Phương Phùng Ý hiện giờ đã làm nên chuyện, ai gặp cũng phải cung kính gọi một tiếng "Phương giáo đầu". Nhưng khi gặp nàng, hắn lại biến về thành cái đuôi của nàng khi trước.
Đứng giữa trời tuyết hỏi chuyện, khoảnh khắc nàng gọi tên hắn, tim hắn như pháo hoa trên trời, nổ tung trong lồng ngực, đinh tai nhức óc.
Nàng còn sống.
Đây là chuyện tốt nhất trên đời.