12.

Phan Thuận Nhi trở lại Trấn Chiết Liễu, vừa đúng vào ngày ba mươi Tết. Tống Diêu thị nhiệt tình mời chào, không cho phép Phan Thuận Nhi một mình lạnh lẽo đón năm mới.

Thế là một sân bốn nữ tử cùng nhau làm một bàn cơm tất niên.

Phan Thuận Nhi ôm Nguyên Bảo xem pháo hoa, an tâm cười nói: "Diêu tỷ, ta nghe Nguyên Bảo hình như bớt ho rồi? Tiếng pháo nổ tiễn năm cũ, bệnh của Nguyên Bảo cũng sẽ theo năm cũ mà đi thôi."

Tống Diêu thị thích nghe những lời này, nữ tử cao gầy mảnh khảnh không biết lấy đâu ra sức mạnh lớn như vậy, lại ôm cả Phan Thuận Nhi và Nguyên Bảo lên.

Mẹ chồng tai điếc, nghe không rõ họ đang nói gì, chỉ một mực đi theo cười nói: "Các ngươi nói gì vậy? Vui vẻ như vậy à?"

Tống Diêu thị đặt Phan Thuận Nhi và Nguyên Bảo xuống, lại múc một bát cháo táo đỏ củ sen, đưa vào tay mẹ chồng, lớn tiếng nói: "Chúc mừng lão nhân gia sống lâu trăm tuổi, sống thêm hai năm nữa là sáu mươi rồi!"

Mẹ chồng rụng mất nửa hàm răng, cháo này Tống Diêu thị nấu rất nhừ.

Người già vừa múc vào miệng đã tan chảy ngay, vừa cười hỏi: "Ngươi muốn ta sống đến sáu mươi tuổi sao?"

Tống Diêu thị ngồi xổm xuống, giúp mẹ chồng cài chặt áo bông, "Đều nói người già trong nhà sống lâu, con cháu cũng sống lâu. Vậy con tình nguyện mẹ sống lâu trăm tuổi, như vậy Nguyên Bảo của ta cũng có thể sống đến trăm tuổi."

Sau giao thừa, Nguyên Bảo mệt rồi thì ngủ say trong lòng Phan Thuận Nhi. Khuôn mặt trẻ con mềm mại, dán vào cổ Phan Thuận Nhi, khiến trái tim nàng cũng tan chảy.

Pháo hoa dần nhạt đi, đêm khuya tĩnh lặng.

Bốn người vây quanh lò sưởi, Phan Thuận Nhi nhìn Tống Diêu thị đang ăn hạt dưa, bỗng nhiên hỏi: "Diêu tỷ, tỷ tên thật là gì?"

Nữ tử gả đi thì phải theo họ chồng, đặc biệt là góa phụ, rõ ràng ngay cả phu quân cũng không còn,lại phải mang theo tấm biển trinh tiết, bị người ta gọi một đời là Tống Diêu thị.

Tống Diêu thị giật mình, vài sợi tóc mai vướng vào đôi mắt mông lung, dường như chính nàng cũng đã lâu không nhắc đến tên thật của mình.

"Diêu Chỉ Lan."

Nàng vén tóc mai ra sau tai, chuyện cũ trước kia đều ùa về:

Tổ tiên nhà họ Tống có để lại chút gia sản nhưng nhà nàng nghèo đến mức không đủ ăn, nàng vẫn là con gái thứ hai không được cha thương mẹ yêu, bị kẹp giữa các huynh đệ. Chỉ vì nàng biết may vá, cày ruộng cho lợn ăn, tiếng lành vang xa, mới được con trai độc nhất nhà họ Tống cưới về làm vợ.

Thuở ban đầu, phu quân nàng nói nàng trèo cao.

Nàng cũng chẳng chịu yếu thế, vung vẩy cây kéo chất vấn: "Ngươi dùng một con lừa liền có thể đổi lấy ta, một người vừa giặt giũ nấu nướng, lại còn phải sinh con đẻ cái, làm bà quản gia, ngươi có gì mà phải ấm ức?”

"Chỉ cần nhà mẹ đẻ ta còn thương ta, chỉ cần ta là thân nam nhi có thể ra ngoài lập công danh, ai trèo cao ai còn chưa biết đâu!"

Diêu Chỉ Lan là người còn hơn cả Lư Uyển Hiền, tính tình thà chết không chịu khuất phục, như vậy mới có thể chịu đựng được cảnh phu quân tiêu tán gia sản, con gái sinh non, mẹ chồng bệnh nặng, kiếm được chút tiền đều dùng để mua thuốc men.

Nguyên Chỉ Lễ Lan vốn cao khiết, nhưng nàng vẫn cứ sa vào vũng bùn. Trải qua bao nhiêu gian nan, giờ đây một năm mới lại đến với nàng, nàng thậm chí còn chưa tới hai mươi lăm tuổi. Ngày tháng quá bận rộn, bận rộn trồng trọt nuôi gia đình, bận rộn chăm sóc già trẻ, giờ đây bị Phan Thuận Nhi hỏi tên, gợi lên một khắc dừng lại, nàng mới có thời gian để buồn cho bản thân.

Đầy bụng uất ức lên men, sống mũi cay xè, nước mắt đọng nơi đáy mắt.

Diêu Chỉ Lan đột ngột ngẩng đầu lên cắn hạt dưa, tự giễu cười nói: "Diêu Chỉ Lan hai mươi lăm tuổi, dường như sống còn tệ hơn cả Diêu Chỉ Lan mười lăm tuổi.”

"Thuận Nhi muội nói xem, có phải là ta thật sự vô dụng không?"

Nhưng chưa đợi Phan Thuận Nhi nói gì, Diêu Chỉ Lan đã quay đầu lại, nhìn thấy Nguyên Bảo đang say ngủ liền lập tức không còn trào nước mắt nữa.

"Phì phì phì! Ta mà vô dụng thì làm sao chống đỡ được cả nhà già trẻ này?" Diêu Chỉ Lan quăng hạt dưa xuống, vỗ sạch tay, ôm Nguyên Bảo vào lòng.

Muôn vàn yêu thương, đều ở trong mắt người mẹ..

"Thuận Nhi, nếu muội không chê tay nghề của ta, sang xuân rồi, mang cả giày ta làm đi bán thử xem, được tiền muội sáu ta bốn, thế nào?"

Phan Thuận Nhi trố mắt. Trước kia chỉ thấy tam tỷ là một người lợi hại, dám giận dám nói, dám vì thiên hạ bất công mà khóc lớn. Nhưng Diêu Chỉ Lan trước mắt cũng không hề kém cạnh. Nước mắt có thể cứng rắn mà nén lại, trong nháy mắt đã lại bừng bừng ý định làm ăn.

Đường đời của ai mà không khó đi? Nhưng chỉ cần còn muốn tiến về phía trước, cười mà xuất phát luôn tốt hơn là khóc.

Phan Thuận Nhi đồng ý, không chỉ giúp Diêu Chỉ Lan bán giày, mỗi lần đi đưa tiền dều trả lại cả vốn lẫn lời cho nàng, còn phải mang thêm chút chi phí ăn mặc. Diêu Chỉ Lan đương nhiên từ chối, không chịu chiếm của hời từ Phan Thuận Nhi.

Nhà nàng khổ là việc của nàng, kể cho Phan Thuận Nhi nghe cũng chỉ là coi nàng là người nhà. Nếu hôm nay nhận số tiền này, vậy thì phải bị Phan Thuận Nhi thương hại cả đời, nàng không muốn thấp hơn một bậc này.

Phan Thuận Nhi hiểu Diêu Chỉ Lan đang nghĩ gì, liền nắm tay nàng, nói lời thiết tha: "Diêu tỷ tỷ, ta chỉ cầu tỷ cho Nguyên Bảo nhận ta làm mẹ nuôi, đợi sau này ta chết già, nàng có thể vì ta thu thi lập bia."

Ngươi đến ta đi, tức khắc có tình cảm. Việc qua lại này không thể tính toán quá rõ ràng, nhưng cũng không thể không tính toán.

Cân bằng mới có thể qua lại lâu dài với người khác.

13

Ngày rằm tháng giêng, Phan Thuận Nhi đến miếu thắp hương như thường lệ. Vẫn không tìm thấy tiểu sa di kia, nàng liền tự an ủi mình, vẫn là duyên chưa tới. Khi ra khỏi cửa chùa, Phan Thuận Nhi tình cờ gặp người của Đào phủ, liền hỏi một bà tử quen mặt về tình hình gần đây của tỷ muội Đào Tiểu Cốc, lại thấy bà tử che miệng.

"Cửa Phật thanh tịnh, vốn không nên nhắc đến chuyện này, quá máu tanh."

Bà tử nói Đào Tiểu Cốc vẫn như cũ, cái thân hình nhỏ bé chẳng cao lớn thêm được, lại còn che chở cho muội muội, cứ như sói mẹ bảo vệ bầy con vậy. Nhưng bệnh của Đào Tiểu Mạch đã nặng đến khó chữa. Từ mồng bảy tháng giêng đã liên tục nôn ra máu đến hôm nay, hiện giờ đã hấp hối rồi.

Phan Thuận Nhi cũng kinh hoảng che miệng: "Thật sự không chữa khỏi sao?"

Bà tử thở dài lắc đầu.

Trước kia, hai tỷ muội họ bị bệnh đều là do cha mẹ không có tiền, cũng không nỡ bỏ tiền ra cho nên cứ gắng gượng chịu đựng, sống chết phó mặc cho trời. Giờ đây Đào phủ giàu có như vậy cũng chịu bỏ tiền tìm thầy chạy thuốc, nếu vẫn có bệnh không chữa khỏi, vậy thì đúng là bó tay rồi.

Phan Thuận Nhi thức trắng đêm, làm đầy ba tầng hộp thức ăn toàn bánh ngọt, sáng sớm mười sáu tháng giêng, đến cửa bái phỏng.

Lão quản gia của Đào phủ là một ông lão mày rậm mắt híp, có râu dài, rất khinh thường Phan Thuận Nhi. Nói mệnh nàng không tốt, sợ đụng chạm đến thân thể quý giá của tiểu thư, liền đẩy cả hộp thức ăn của nàng ra sau tượng đá sư tử.

Vẫn là bà tử nói chuyện hôm qua vừa lúc trông thấy, về bẩm báo với Đào Tiểu Cốc, Đào Tiểu Cốc ra tận nơi tiếp đón, Phan Thuận Nhi mới được đưa vào cửa phủ.

Đào Tiểu Cốc lạnh lùng trừng mắt lão quản gia: "Nếu không phải có kẻ cố tình làm nhục, chúng ta đâu đến nỗi mệnh không tốt? Lão già ông còn dám đụng chạm khách của ta, ta sẽ bảo tổ phụ bán ông đi!"

Bệnh của Đào Tiểu Mạch không được gặp gió, cách lớp rèm sa mỏng manh, Phan Thuận Nhi chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người. Thân hình nhỏ bé nằm dưới chăn, hô hấp yếu ớt, ngay cả sự phập phồng cũng rất nhẹ.

Chỉ nghe thấy chút hơi thở ra, ít có hơi thở vào.

Đào Tiểu Cốc không nói hai lời, mở hộp thức ăn của Phan Thuận Nhi, tự mình ăn. Vừa ăn vừa đánh giá: "Tỷ tỷ Thuận Nhi, đường cho nhiều quá, ngán đến phát sợ."

Đều là nuốt khổ tâm vào bụng, Phùng bà tử chỉ thích ăn ngọt, Đào Tiểu Cốc lại không thích ăn ngọt. Nói là khẩu vị khó chiều, chẳng qua là mỗi người có một nỗi khổ riêng.

Phan Thuận Nhi lặng lẽ nghe, ghi nhớ từng món từng món: "Lần sau ta bảo đảm làm món muội thích ăn."

Đào Tiểu Cốc dừng tay, vụn bánh dính ở khóe miệng.

"Không... muội chỉ muốn nếm thử, thứ Tiểu Mạch thích ăn như vậy, rốt cuộc là có vị gì.”

"Hóa ra ngọt như vậy, còn ngọt hơn cả thuốc của nàng..."

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, Đào Tiểu Cốc quật cường lau ra sau tai: "Tỷ tỷ Thuận Nhi, tỷ nói xem, có phải Tiểu Mạch uống nhiều thuốc đắng, cho nên trong miệng mới luôn đắng, mới thích ăn đồ ngọt như vậy không?"

"Có lẽ vậy, Nguyên Bảo nhà Diêu tỷ cũng như vậy..." Phan Thuận Nhi tự rót một chén trà đưa vào miệng, mới phát hiện vị trà đắng chát.

Nàng bèn bẻ một miếng bánh táo mình làm, nhưng trước đắng sau ngọt, vị đắng vẫn không biến mất, từng chút đắng quẩn quanh đầu lưỡi, cần rất nhiều ngọt để bù đắp.

Hai người đang lặng lẽ nhìn nhau, cô nương trên giường đột nhiên ngồi dậy. Đây là lần đầu tiên Phan Thuận Nhi nghe Đào Tiểu Mạch nói chuyện.

Nàng cách rèm sa, nhìn chằm chằm bóng dáng Đào Tiểu Cốc, cất giọng non nớt gọi: "A tỷ!"

Sau khi Đào Tiểu Cốc mất khống chế xông tới, Phan Thuận Nhi lập tức đuổi theo, muốn kéo Đào Tiểu Cốcnhưng cuối cùng lại thu tay đang run rẩy về.

Nàng đã chết một lần, biết đó là hồi quang phản chiếu trước khi người ta chết. Nhưng cuối cùng, giống như nàng chết trong lòng Phương tiểu lang quân, Đào Tiểu Mạch đã chết trong lòng người tỷ tỷ mà nàng yêu thương nhất.

Tiếng khóc của Đào Tiểu Cốc giống hệt tiếng khóc của Phương Phùng Ý năm xưa. Đó gần như không phải là khóc mà là tiếng gào thét xé ruột gan. Là sự tuyệt vọng đến mức hận không thể chết thay cho người trong lòng. Phan Thuận Nhi ôm lấy hai đứa trẻ đáng thương, nước mắt cũng theo đó tuôn rơi.

Vì sao tỷ muội chúng ta lại khổ như vậy? Vì sao người thân cũng không thương yêu?

Trên đời này có biết bao nhiêu câu hỏi tại sao, nhưng tuyệt đại đa số đều không có đáp án. Hay nói đúng hơn, tuyệt đại đa số đều không thể được giải quyết và an ủi.

Đào Tiểu Mạch còn chưa đến tuổi cập kê, theo lễ chế, những cô gái yểu mệnh không được lập bia. Đào Tiểu Cốc cố chấp cõng thi thể của muội muội trở về thôn trang.

Phan Thuận Nhi sau này đã đến thăm vài lần, Đào Tiểu Cốc lại đào một cái mộ nhỏ ở bên cạnh mộ phần của người mẹ đã khuất. Trong ngôi mộ nhỏ là muội muội bé bỏng của nàng.

Chiếc gùi được dỡ xuống nhưng gánh nặng lại đè lên, đều đặt cả lên trái tim Đào Tiểu Cốc. Nàng càng thêm cô độc, trước cửa trồng rau, sau sân tế bái, tự nhốt mình lại.

Đào Tiểu Cốc dường như không thể cao lớn thêm được nữa. Tâm trí trưởng thành bị giam cầm trong thân thể non nớt, suốt đời phải chữa lành bệnh trong lòng thời niên thiếu. 

 
Phùng Hoa Sấu - Mã Tự Tinh Hồng Mông - Chương 6 | Đọc truyện chữ