Đúng lúc Chử Sư Vực vừa uống xong ly rượu hợp cẩn kia, thì người của Thái hậu xông vào.

Trong tẩm điện, ba tầng trong ba tầng ngoài đều bị người của Thái hậu vây quanh, kiến chui không lọt, mỗi người đều cầm một thanh đao lạnh lẽo.

Ta vô thức nhìn Chử Sư Vực, Chử Sư Vực nhàn nhã nhìn Thái hậu đột nhập vào tẩm điện của mình.

"Sao vậy, Thái hậu sợ ta thiếu kinh nghiệm nên đặc biết tới đây hướng dẫn trẫm làm sao để động phòng sao?" Chử Sư Vực nắm đầu ngón tay ta, vừa chơi vừa hỏi.

Thái hậu cười lạnh nói: "Thứ ngươi vừa mới uống chính là hạc đỉnh hồng, chỉ một lát nữa thôi, ngươi sẽ trúng độc mà c.h.ế.t. Nhắc tới, đúng là trùng hợp, ngươi và mẫu thân của ngươi đều c.h.ế.t trên tay cùng một nữ nhân. Chắc ngươi còn không biết, mẫu thân ngươi không phải vô ý rơi xuống nước c.h.ế.t, mà là tự tay Thừa tướng đẩy xuống."

Toàn thân ta run rẩy.

Đậu xanh rau má, hóa ra nguyên chủ của thân thể này là kẻ thù không đội trời chung với Chử Sư Vực!

Ta vô thức nhìn Chử Sư Vực, muốn nói, không phải là do ta làm.

Lời vừa đến miệng, lại kìm lại.

Ta kêu oan, Chử Sư Vực cũng sẽ không tin.

Trong nháy mắt sắc mặt Chử Sư Vực trở nên cực kỳ lạnh lùng, "RẦM" một tiếng đứng dậy, chắc là quá mức kinh ngạc mà quên mất trong lòng còn ôm một người.

Hắn vừa đứng dậy, đã khiến ta trực tiếp lăn xuống đất.

Ta té phịch xuống đất.

"Là ngươi g.i.ế.t mẫu thân của ta!" Ngẩng đầu liền thấy Chử Sư Vực nhìn chằm chằm Thái hậu hỏi.

Nhân vật phản diện Thái hậu này nói nhiều quá, bla bla bla một tràng, nào là nói bà sai khiến "ta" đẩy Tiên hoàng hậu xuống nước như thế nào, nào là giải thích rõ ràng vì sao oán hận với Tiên hoàng hậu những năm qua.

Kết luận cuối cùng: "Ai gia hận nàng ta, rõ ràng nàng ta tầm thường như vậy, không tinh thông cầm kỳ thư họa, nhưng chỉ bằng mấy trò ảo thuật gạt người, lại khiến Tiên đế sủng ái nàng ta hơn 20 năm!"

Thái hậu lải nhải gần một nén hương, rốt cuộc Chử Sư Vực mới mất hết kiên nhẫn, không muốn nghe kẻ phản diện kể lể. Khi hắn quay người rút trường kiếm trên đầu giường nhắm vào bà, cuối cùng bà mới nhận ra có điều gì đó không đúng.

Bà đột nhiên nhìn ta vẫn đang ngồi dưới đất, không dám tin hỏi: "Ngươi không hạ độc hắn."

Ta: "......"

Đừng nhìn ta, đừng hỏi ta.

Ta nhìn sắc mặt Thái hậu xám như tro tàn, cũng biết sắc mặt của mình cũng chẳng khá hơn là bao.

Thôi thôi, dù sao từ lúc ta đổi hạc đỉnh hồng Thái hậu đưa cho ta thành t.h.u.ố.c tỉnh rượu, ta cũng không định sống qua đêm nay.

Dù sao, có thể khiến Thái hậu chắc chắn ta nhất định sẽ hạ độc Chử Sư Vực, tất nhiên không phải là chuyện nhỏ.

Ta liếc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Chử Sư Vực, cảm thấy tim mình thắt lại, ta yêu Chử Sư Vực mất rồi. Những ngày qua, ta vẫn đi tìm Chử Sư Vực để từ hôn, nhưng cuối cùng lại không nói gì, cũng là nguyên nhân này.

Ta thực sự đang dùng tính mạng của mình để háo sắc!

Chỉ tiếc là đã phải trả giá bằng mạng sống của mình, mà vẫn không được ngủ với Chử Sư Vực!

Sao Thái hậu không để ta ngủ với mỹ nam xong hẵng tới tạo phản chứ? Ta đã chọn cho mình một cái c.h.ế.t phong lưu rồi mà!

Chán!

Ta bị giam cầm.

Đêm đó, ta còn tưởng rằng mình và Thái hậu sẽ bị Chử Sư Vực g.i.ế.t c.h.ế.t.

Nhưng cuối cùng, Chử Sư Vực lại sai ám vệ đưa ta ra khỏi tẩm điện, giờ đang giam cầm ta ở Tê Phượng cung.

Nghe cung nữ chăm sóc ta thuật lại, đêm đó, trong tẩm điện m.á.u chảy thành sông, Chử Sư Vực đã sớm bố trí binh lính, chỉ chờ Thái hậu mang đầu người đến cửa.

Một lưới bắt hết tư binh do Thái hậu bồi dưỡng.

Mấy ngày qua, vẫn đang thanh trừ thế lực còn sót lại của Thái hậu khỏi triều đình.

Chỉ có điều, ta không quan tâm đến những chuyện này, ta chỉ quan tâm rốt cuộc Chử Sư Vực sẽ xử trí ta như thế nào.

Thù g.i.ế.t mẹ, không đội trời chung, ta nghĩ có lẽ ta sẽ t.h.ả.m hại hơn cả Thái hậu, nghe nói cuối cùng Thái hậu được c.h.ế.t toàn thây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn kết quả dành cho ta không chừng sẽ là ngũ mã phanh thây.

Đã ba ngày trôi qua.

Có lẽ cuối cùng Chử Sư Vực cũng xử lý xong bè đang còn sót lại của Thái hậu, nên đã đích thân đến Tê Phượng cung.

Nhìn khuôn mặt đẹp trai quen thuộc đó, ta cảm thấy như đã cách mấy đời, sau này cũng không thể nói đùa cùng hắn, sờ cơ bụng của hắn nữa.

Ta quy củ quỳ xuống nói: "Tội thần ra mắt Bệ hạ."

Chử Sư Vực phất tay, ra lệnh tiểu cung nữ chăm sóc ta lùi xuống trước, sau đó nghiêm túc nhìn ta nói: "Tê Phượng cung của trẫm, chỉ có Hoàng hậu, không có tội thần."

Ta: "?"

Ta chợt ngẩng đầu nhìn Chử Sư Vực, ý hắn là gì?

Là ý trên mặt chữ sao?

"Bệ hạ, ta... ta..."

Chử Sư Vực kéo ta dậy, đưa tay lên nhéo mũi ta một cách thân mật: "Được rồi, không cần giải thích, trẫm biết, không phải nàng đẩy mẫu thân trẫm xuống nước, mà là Thừa tướng làm trước khi nàng xuyên không."

Ta: "?"

Ta: "!"

Ta: "....."

Chu choa má ơi, vậy mà Chử Sư Vực lại biết ta là người xuyên không tới.

"Ngài biết hết, ngài biết khi nào?"

Chử Sư Vực nheo mắt lại.

Hắn biết khi nào hả.

Là ngày đầu tiên sau khi Tức Mặc Tĩnh xuyên không tới, nhảy xuống hồ tự sát.

Khi đó, đúng lúc hắn mặc trang phục bình thường cải trang vi hành, cũng đang ở bên hồ.

Tức Mặc Tĩnh ở ven hồ, lải nhải một mình rất lâu.

"Người quý ở chỗ tự biết mình biết mình, nước ở trong triều quá sâu không thể lội qua được. Với trí thông minh của ta, sớm muộn gì ta cũng bị người khác ngấm ngầm hại c.h.ế.t."

"Nói thật nhé, mạng nhỏ của ai là gió lớn thổi tới chứ."

"Bà đây phải quay trở lại thế kỷ 21 dân chủ cộng hòa."

Sau đó không chút do dự nhảy xuống.

Không khéo là, mẫu thân của Chử Sư Vực cũng giống Tức Mức Tĩnh, đều đến từ thế kỷ 21. Chử Sư Vực từng được nghe mẹ nói qua chuyện này khi còn nhỏ.

Lúc đầu khi biết Tức Mặc Tĩnh và mẫu hậu mình cùng đến từ một thế giới, chỉ cảm thấy rất thân thiết.

Sau đó, nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của nàng khi ở nơi đây tìm c.h.ế.t mà không được thật thú vị.

Cho đến khi Tố Tố cầm kiếm kề lên cổ nàng, hắn mới nhận ra, trong khoảng thời gian nàng đến gặp hắn để tìm đường c.h.ế.t, hắn đã yêu nàng.

Sở dĩ đưa nàng từ tẩm điện đến Tê Phượng cung trước không phải để giam cầm, mà là không muốn nàng nhìn thấy những cảnh tượng đẫm m.á.u đó.

Tức Mặc Tĩnh chợt nhớ lại lúc Chử Sư Vực chạm vào tóc mình và nói: "Đại Lương đáng giá để khanh lưu giữ kỷ niệm."

Thằng cha này vẫn luôn biết, nàng tìm đường c.h.ế.t để quay về thế kỷ 21.

Tức Mặc Tĩnh: "Cho nên, ngài lúc đó nói thành toàn cho ta, chính là giúp ta c.h.ế.t đi để quay về thế kỷ 21?"

Vẻ mặt Chử Sư Vực như "Nàng đang nói chuyện hoang đường gì thế?", "Trẫm tác thành cho nàng, là giúp nàng có được sắc đẹp của trẫm. Sau khi nàng bị Tố Tố đ.â.m trọng thương, ngày thứ hai sau khi nàng tỉnh lại, có nói mớ, 『 Quên đi, quên đi. Không về thì không về, dù sao ở Đại Lương vẫn còn có thể sờ mỹ nam Bê hạ này.』!"

Tức Mặc Tĩnh: "..."

Bản chất háo sắc của ta......

(HOÀN)

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Thừa Tướng Muốn Chết - Chương 9 | Đọc truyện chữ