Có ý gì? Tình huống gì đây? Nghe giọng điệu của Thái hậu, giống như là cấp trên trực tiếp của ta nha!

Ta đột nhiên nghĩ tới thư đe dọa giống học sinh tiểu học viết, là của Thái hậu gửi cho ta? Trong trường hợp này, chỉ có thể liều mà diễn thôi.

Chiêu ôm đùi khóc lóc cất dưới đáy rương của ta cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

Ta ôm lấy đùi Thái hậu, vừa khóc vừa thăm dò nói: "Thái hậu, thần không dám, không phải mỗi ngày thần đều bị Bệ hạ trông chừng sao? Cho nên mới không tìm được cơ hội để đến gặp người."

Lời này cũng không phải là giải, từ khi Chử Sư Vực nói Thái hậu không chấp nhận ta, liền điều động một đội ám vệ canh giữ bên ngoài phủ Thừa tướng của ta.

Có lẽ đa số nhân vật phản diện đều nói rất nhiều, ta chỉ nói một câu, Thái hậu đã nói một tràng giải thích mọi chuyện về mối quan hệ của ta với bà ấy.

Trong khi Thái hậu đang c.h.ử.i khéo ta, đại khái ta đã hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Ta đúng là Thừa tướng do Tiên đế bổ nhiệm, nhưng sở dĩ ta có thể ngồi lên vị trí Thừa tướng là do Thái hậu đã thổi gió bên gối Tiên đế trước khi ông c.h.ế.t vì bệnh nào đó không rõ.

Ta là người của Thái hậu!!!

Ta: "..." Bà già này cũng biết, triều đình không đơn giản như vậy!

Sau khi Thái hậu mắng ta một thôi một hồi, cường thế nói: "Hiện giờ Chử Sư Vực thích ngươi rồi hả? Vậy cũng tốt. Nếu ngươi đã thay Tố Tố gả cho hắn, thì ngươi cũng thay Tố Tố hạ độc hắn đi."

Ta: "... Vâng."

Ta phải làm sao đây, chỉ có thể đồng ý trước, sau tìm cách trở mặt vậy!

Thái hậu liếc nhìn ta: "Đừng nghĩ ở chỗ này của Ai gia giở mánh khóe gì. Dù sao, nếu Chử Sư Vực biết trước kia ngươi từng làm những chuyện kia, hắn sẽ càng muốn g.i.ế.t ngươi nhanh hơn cả ta."

Ta:"?"

Khoan đã, trước kia ta đã làm chuyện xấu gì vậy?!

Trở lại phủ Thừa tướng, ta nghiêm túc tính toán xác suất cơ hội chạy trốn khỏi kinh thành.

0%.

Đội ám vệ của Chử Sư Vực không phải là ăn chay.

Ngày mai, chính là ngày Chử Sư Vực và ta thành thân.

Ta sốt ruột giống như con kiến ​​trong chảo nóng khi nhìn vào gói bột Thái hậu đưa cho ta, nghe bảo nó là hạc đỉnh hồng không màu không vị.

Ta đã hỏi thăm nhiều nơi nhưng vẫn không điều tra được trước kia "ta" rốt cuộc đã làm những chuyện xấu gì.

Nhưng Thái hậu đe dọa ta như vậy, chắc chắn không phải là không có căn cứ.

Bây giờ, nếu hạ độc Chử Sư Vực, Thái hậu đồng ý tha cho ta một mạng, cũng hứa hẹn sẽ để ta tiếp tục làm Thừa tướng, nếu không hạ độc Chử Sư Vực, Thái hậu sẽ g.i.ế.t ta.

Ta chợt nhớ lại, sau khi từ chỗ Thái hậu trở về, ta đã hỏi Chử Sư Vực tương lai xử trí đám người của Thái hậu như thế nào, lần đầu tiên Chử Sư Vực ở trước mặt ta cười lạnh lẽo: "Tất nhiên là đưa toàn bộ đi c.h.ế.t rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ tới đây, tay cầm hạc đỉnh hồng run rẩy.

Sống hay là c.h.ế.t......

......

Ngày hôm sau, mười dặm hồng trang, cả quốc gia đều chúc mừng.

Ta được đưa đến phòng cưới sớm, trong khi Chử Sư Vực vẫn đang uống rượu với các đại thần bên ngoài.

Ta xoắn xuýt lưỡng lự, lưỡng lự xoắt xuýt, cuối cùng lấy gói t.h.u.ố.c bột từ trong tay áo ra, đứng dậy, nhanh ch.óng mở gói, đổ vào trong ly rượu hợp cẩn của Chử Sư Vực.

Không lâu sau, Chử Sư Vực lảo đảo từ ngoài tiến vào.

Ta ngồi im ở trên giường, đợi Chử Sư Vực vén khăn trùm đầu lên.

Chờ một lúc lâu, Chử Sư Vực mới vén khăn trùm đầu của ta lên.

Ta chỉ cảm thấy da đầu tê dại, có ảo giác không phải Chử Sư Vực vén khăn trùm đầu của ta mà nhấc cái đầu của ta lên.

Chử Sư Vực vốn đã trắng trẻo, khoác lên mình bộ đồ cưới đỏ thẫm lại càng trắng hơn, sau khi uống rượu, lộ ra sắc hồng trên làn da trắng.

Càng yêu nghiệt hơn.

Mà tên yêu nghiệt này chắc hẳn là đã uống quá nhiều, vừa tiến tới liền giở trò với ta, ai có thể chịu nổi chứ.

Ta phải tốn rất nhiều công sức mới có thể cưỡng lại ý định ăn sạch sẽ hắn trước, ta cầm lấy hai ly rượu hợp cẩn trên bàn, đưa cho hắn ly có t.h.u.ố.c bột.

Dè dặt nhìn hắn, nói: "Bệ hạ..."

"À, đúng rồi, phải uống rượu giao bôi trước." Chử Sư Vực cầm lấy rượu, đưa lên mũi ngửi ngửi.

Ta không tự chủ bóp c.h.ặ.t ly rượu hợp cẩn trong tay.

Ánh mắt say rượu của Chử Sư Vực nhìn ta nói: "Thừa tướng, à không, Hoàng hậu, nàng đang căng thẳng."

Tay ta cứng đờ một chút, kiên trì nói: "... Ta khao khát Bệ hạ lâu như vậy, cuối cùng cũng có được Bệ hạ, nên là có chút căng thẳng."

Chử Sư Vực nghe lời này, khó hiểu nhìn ta, "Lúc Hoàng hậu định thịt ta ở suối nước lạnh, ngay cả tay cũng không run chút nào mà."

Ta: "..." Đừng nhắc lại chuyện cũ nữa!

Chử Sư Vực thấy ta nghẹn họng, liền kéo ta ngồi trên lòng hắn, cái tay trống không kia chạm vào eo ta, lại nói: "Trẫm cũng có chút căng thẳng, trầm thích Thừa tướng từ lâu rồi."

Ta: "... Lên giường thì lên giường đi, nói chuyện tâm sự với nhau làm gì. Nào, uống cạn ly rượu này rồi chúng ta quấn quýt dây dưa."

Thích cái qué gì giờ này, mạng cũng sắp không còn, thừa dịp trước khi c.h.ế.t tranh thủ thời gian, làm một phát, chiếm tiện nghi của mỹ nam đã.

"Chậc chậc chậc, không ngờ Thừa tướng còn thiếu kiên nhẫn như vậy." Chử Sư Vực trêu chọc ta, đổ ly rượu cầm trên tay vào miệng.

......

P/S: Vũ Nhi

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Thừa Tướng Muốn Chết - Chương 8 | Đọc truyện chữ