Nói rồi, Từ trưởng lão nhìn sang Vân Niệm, hỏi:

“Hắn không phải cha ruột của con à?”

Nghe vậy, Vân Niệm không khỏi giật mình, ngẩng đầu nhìn ông: “Sao ông biết?”

Vân Niệm vẫn luôn cho rằng Vân Thắng Hoa sẽ che giấu chuyện xấu này kín không kẽ hở. Ngay cả nàng cũng chỉ biết được chân tướng trước lúc c.h.ế.t.

Từ trưởng lão cũng sửng sốt:

“Ta đoán mò thôi mà cũng trúng thật sao?”

Ở bên kia, sắc mặt Vân Thắng Hoa xanh mét, nhưng người đứng trước mặt hắn là Từ trưởng lão. Cho dù tức giận đến đâu, hắn cũng chỉ có thể nhịn xuống. Hắn không muốn đắc tội vị này, ảnh hưởng đến tiền đồ sau này của Vân Nguyệt Nga.

Nhưng rồi hắn chợt nghĩ tới một khả năng.

Có lẽ Vân Niệm đã biết được điều gì đó. Hơn nữa hiện giờ thân phận nàng đã khác, là đệ t.ử thân truyền của Từ trưởng lão, lại còn mang theo cấm thuật của Vân gia trên người. Lúc này tuyệt đối không thể để nàng cắt đứt quan hệ với Vân gia.

Vân Thắng Hoa lập tức đổi sang vẻ mặt hiền hòa, bước tới trước mặt Vân Niệm rồi nói:

“Cha chỉ mắng con vài câu thôi, sao con lại nói như vậy được chứ? Niệm nhi à, người trong Vân gia ai cũng gọi con một tiếng Nhị tiểu thư. Con sống là người của Vân gia, c.h.ế.t là ma của Vân gia. Đừng có lúc nào cũng nói mê sảng trước mặt người ngoài.”

Nghe đến đây, đáy mắt Vân Niệm lập tức phủ một tầng băng lạnh. Nàng cười nhạt:

“Sống là người của Vân gia, c.h.ế.t là ma của Vân gia?”

Không hiểu vì sao, trong lòng Vân Thắng Hoa bỗng dâng lên một cảm giác bất an.

Vân Niệm đi vòng qua Từ trưởng lão, trực tiếp bước về phía hắn. Trên môi nàng vẫn giữ nụ cười lạnh nhạt ấy, đôi mắt nhìn chằm chằm Vân Thắng Hoa rồi chậm rãi nói:

“Vậy nên ta đã quay về rồi đây, Vân Thắng Hoa… ngươi chuẩn bị xong chưa?”

Vừa dứt lời, tim Vân Thắng Hoa đập thót một cái.

Ở bên cạnh, đôi mắt Từ trưởng lão cũng khẽ nheo lại.

“Ngươi đang nói cái gì vậy? Sao dám gọi thẳng tên gia chủ!” Lâm Uyển đứng bên cạnh trợn mắt quát lên, giơ tay tát thẳng về phía Vân Niệm.

Nếu là trước kia, nàng chắc chắn sẽ không né. Dù sao Lâm Uyển cũng chỉ là tu sĩ Luyện Khí tầng năm, chỉ dựa vào vẻ ngoài mà dụ dỗ được vị trí chủ mẫu Vân gia.

Nhưng lần này, nàng cũng không né mà Vân Niệm trực tiếp bắt lấy cổ tay đang đ.á.n.h tới của Lâm Uyển. Linh lực trong tay khẽ động, chỉ nghe một tiếng “rắc”, xương cánh tay bà ta lập tức vỡ vụn thành hai đoạn.

“A ——!”

Lâm Uyển lập tức thét t.h.ả.m một tiếng, khiến Vân Thắng Hoa bên cạnh trợn to hai mắt.

“Vân Niệm, ngươi dám ——!”

Vân Thắng Hoa lập tức giữ lấy cánh tay mềm oặt buông thõng của Lâm Uyển, linh lực vận chuyển trong lòng bàn tay.

Ngay cả Từ trưởng lão đứng bên cạnh cũng bị dọa nhảy dựng, vội vàng bước tới kéo Vân Niệm chạy ra ngoài.

“Chạy mau chạy mau! Nhóc củ cải à, con đúng là dám thật đấy…” Từ trưởng lão vừa kéo nàng lên pháp khí phi hành vừa lẩm bẩm không ngừng.

Vân Niệm có chút hoảng hốt.

Vốn dĩ tất cả những chuyện này đều nằm trong kế hoạch hôm nay của nàng. Chỉ là nàng không ngờ Từ trưởng lão lại đột nhiên xuất hiện.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết phía sau vẫn còn vang lên. Vân Niệm thất thần một lúc rồi mới hoàn hồn, quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt như cười như không của Từ trưởng lão.

“Đa tạ trưởng lão đã giúp đệ t.ử giải vây. Ân tình hôm nay, đệ t.ử nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng, ngày sau báo đáp.”

Vân Niệm nói rồi hành một đạo lễ với ông.

Nghe vậy, Từ trưởng lão chỉ lười biếng tựa sang một bên, cầm hồ lô rượu t.ử kim lên ngửa đầu uống một ngụm. Đôi mắt phượng khẽ nheo lại nhìn nàng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Con không phải nghĩ rằng những lời vi sư vừa nói đều không tính đấy chứ?”

Nghe vậy, Vân Niệm không khỏi sửng sốt. Nàng nghĩ như vậy cũng là bình thường thôi. Dù sao một kiếm tu đi dạy đao pháp cho người khác quả thật quá vô lý.

Nhưng rồi Từ trưởng lão lại chậm rãi nói:

“Đổi cách xưng hô đi. Từ hôm nay trở đi, con chính là đệ t.ử thân truyền của ta… cũng là quan môn đệ t.ử.”

Lúc này, trên gương mặt Từ trưởng lão hiện lên vẻ nghiêm túc chưa từng có. Ánh mắt ông dần trở nên sâu xa.

So với dáng vẻ tùy ý phóng khoáng thường ngày, lúc này ông giống như đã biến thành một con người khác.

Ba ngày sau, tại Vân Du Minh.

Vân Niệm đếm lại mấy viên linh thạch ít ỏi còn sót trong nhẫn trữ vật của mình, chần chừ bước về phía cửa hàng v.ũ k.h.í mà trước đó nàng từng nhìn thấy. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên thanh trường đao vừa mới xuất thế mà mấy ngày trước mình đã trông thấy.

“Tiểu tiên t.ử muốn mua v.ũ k.h.í gì nào? Chỗ chúng ta có roi mềm, hồng lăng, quạt lông cùng rất nhiều loại v.ũ k.h.í khác. À đúng rồi, loại roi này bán chạy nhất đấy, cực kỳ thích hợp cho nữ tu sử dụng!” Luyện khí sư đang rèn linh khí nhiệt tình giới thiệu.

Nghe vậy, Vân Niệm giơ tay chỉ lên thanh trường đao treo phía trên rồi hỏi:

“Cái này bao nhiêu linh thạch?”

“Cái này à, đã có người đặt trước rồi, xin lỗi nhé tiểu tiên t.ử. Hay cô xem thử loại khác?”

Nghe xong, đáy mắt Vân Niệm thoáng hiện một tia thất vọng.

“Bọn ta vẫn còn rất nhiều linh khí tương tự…”

Người kia vẫn còn thao thao bất tuyệt, nhưng Vân Niệm đã quay người rời đi. Giữa biển người mênh m.ô.n.g, Đỗ Tình nhìn cảnh ấy phía trước, khóe môi bất giác cong lên.

Quả nhiên… nàng đã quay về.

Hắn vừa định đuổi theo thì chợt thấy Vân Niệm dừng lại trước mặt một nam nhân mặc trường bào trưởng lão của T.ử Tiêu tông xộc xệch lỏng lẻo, trong tay cầm hồ lô rượu t.ử kim, dung mạo đẹp tựa thần tiên.

Vân Niệm ngẩng đầu nói gì đó với người kia. Người nọ lập tức cười ha hả rồi tìm cách lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

Ánh mắt Đỗ Tình khẽ động. Chớp mắt tiếp theo, bóng dáng hai người đã biến mất giữa dòng người.

Vân Niệm ôm đầy bụng tức. Đường đường là trưởng lão của T.ử Tiêu tông, trước đó đã nói sẽ đền cho nàng một thanh đao, vậy mà đến giờ vẫn chưa đưa! Xem ra chỉ có thể cố dành dụm linh thạch, sau này tự mình mua vậy.

Lúc ấy mặt trời chiều dần lặn, ráng chiều rực rỡ đẹp đến nao lòng. Vân Niệm cùng Từ trưởng lão đứng ngoài cổng lớn của Vân Du Minh, chờ chưởng môn T.ử Tiêu tông tới tham gia việc kết nối với Vân Ngoại Cảnh đi ra.

Vân Niệm ngẩng đầu nhìn sắc trời, chớp chớp mắt.

“Có duyên gặp gỡ thì cũng có lúc duyên tận. Trước đó con đã nói với người bạn kia rồi mà, nếu không quay lại thì xem như chưa từng quen biết…” Từ trưởng lão lười biếng tựa vào thân cây bên cạnh, nhàn nhạt nói:

“Như vậy cũng coi như viên mãn.”

Từ Vân gia vội vã quay lại Vân Du Minh, Vân Niệm chỉ muốn nói lời từ biệt với Đỗ Tình. Hôm nay nàng vội vàng đi tìm hắn thật lâu mà vẫn không gặp. Ngay cả thanh trường đao nàng nhớ thương suốt bao ngày cũng đã bị người khác mua mất.

Có lẽ thật sự đúng như lời Từ trưởng lão nói. Duyên đến duyên đi đều có thời điểm của nó.

Vân Niệm cũng dần buông bỏ.

Không lâu sau, chỉ thấy Mộ Hạc chưởng môn chậm rãi bước tới. Khi nhìn thấy hai người đã đứng chờ ở đây từ sớm, ánh mắt ông không khỏi sáng lên.

Khóe môi Từ trưởng lão hơi cong lên. Ông ôm hồ lô rượu trong lòng, dáng vẻ đầy hứng thú như đang vô cùng mong chờ biểu cảm sắp xuất hiện trên mặt Mộ Hạc chưởng môn.

Kiếp trước, Vân Niệm từng gặp Mộ Hạc chưởng môn rồi.

Dù sao đây cũng là sư tôn tương lai của Vân Nguyệt Nga, mà chính nàng đã trải qua biết bao gian hiểm mới đưa được Vân Nguyệt Nga đến vị trí ấy.

Nhưng khi Mộ Hạc chưởng môn bước đến trước mặt Vân Niệm, ông lại nhíu mày, không nói lời nào đã giơ tay dò xét linh mạch của nàng.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Ngay giây tiếp theo, sắc mặt ông lập tức tối sầm lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận