Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 42: Kiếm Tu Số Một Tử Tiêu Tông

Lúc này, Vân Thắng Hoa chỉ muốn dò xét thực lực thật sự của Vân Niệm, nên vẫn chưa ra tay chí mạng. Đúng lúc Vân Niệm chuẩn bị trực tiếp gọi Táng Cốt Lang ra, một giọng nói thanh phong minh nguyệt bỗng vang lên, ngay sau đó, trước mặt nàng xuất hiện một thân ảnh quen thuộc.

“Hôm nay trời đẹp, vạn vật đáng yêu, thật sự không thích hợp để đ.á.n.h nhau. Hai vị hà tất phải giương cung bạt kiếm như vậy?”

Người kia vừa xuất hiện, trong không khí đã tràn ngập mùi rượu. Không cần nghĩ cũng biết là ai.

Một chưởng của Vân Thắng Hoa đ.á.n.h lên hộ thể linh khí của Từ trưởng lão, chẳng những không khiến đối phương lui nửa bước, ngược lại còn khiến thân thể hắn bật ngược ra xa mấy chục mét, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc.

Lâm Uyển thấy vậy liền vội vàng chạy tới đỡ Vân Thắng Hoa, quay đầu mắng Từ trưởng lão:

“Đồ ch.ó từ đâu tới, dám xen vào chuyện nhà họ Vân chúng ta!”

Lâm Uyển còn muốn mắng thêm, nhưng Vân Thắng Hoa đã hoảng hốt bịt miệng bà ta lại.

Vừa rồi hắn nhìn thấy, y phục trên người đối phương tuy mặc tùy tiện, nhưng vẫn có thể nhận ra thấp thoáng là trường bào trưởng lão của T.ử Tiêu Tông. Chỉ riêng vẻ ngoài của người này tuyệt đối không ai liên tưởng được tới hai chữ “trưởng lão”, nhưng một chưởng vừa rồi đã đủ cho hắn hiểu thực lực của người này ít nhất cũng trên Nguyên Anh kỳ, thậm chí còn có khả năng che giấu tu vi.

Tóm lại, đây tuyệt đối là tồn tại mà Vân gia không thể đắc tội!

Vân Thắng Hoa vội vàng đứng dậy, cung kính hành một đạo lễ với Từ trưởng lão rồi nói:

“Vân mỗ không biết có trưởng lão T.ử Tiêu Tông tới đây, thất lễ thất lễ. Xin hỏi tôn giá là vị trưởng lão nào của T.ử Tiêu Tông?”

Từ lúc muốn đưa Vân Nguyệt Nga vào T.ử Tiêu Tông, Vân Thắng Hoa đã tìm hiểu kỹ các tầng cao của tông môn, nhưng người trước mắt này hắn chưa từng thấy qua, khiến hắn vô cùng nghi hoặc.

Nghe vậy, Từ trưởng lão chỉ khẽ cười:

“Không dám nhận hai chữ tôn giả, bần đạo chỉ là một kiếm tu của T.ử Tiêu Tông, tên gọi Từ Từ.”

“Từ… Từ… Từ trưởng lão?!” Vân Thắng Hoa lập tức c.h.ế.t lặng.

“Thiên địa nhất kiếm, tàng tại T.ử Tiêu.”

Đó chính là vị kiếm tiên chưa tới trăm tuổi đã danh chấn thiên hạ, ngay cả chưởng môn T.ử Tiêu Tông cũng phải nể mặt vài phần!

Nghĩ tới đây, đầu gối Vân Thắng Hoa mềm nhũn, may mà Lâm Uyển bên cạnh kịp đỡ lấy hắn.

Lúc này Lâm Uyển vẫn không hiểu, vì sao gia chủ vừa thấy người đàn ông này đã sợ thành như vậy. Hơn nữa người này còn đứng chắn trước mặt Vân Niệm, rốt cuộc là có ý gì? Vân Thắng Hoa vội lau mồ hôi trên trán, vô cùng cung kính nói:

“Không biết Từ trưởng lão đại giá quang lâm, thật là thất lễ. Không biết trưởng lão tới Vân phủ là vì chuyện của Nguyệt Nga sao?”

“Vân Nguyệt Nga?” Từ trưởng lão khẽ động ánh mắt, nhớ tới lần trước dẫn đội đi trừ yêu, hình như có chút ấn tượng với nữ tu kia.

Nghe tên con gái mình được nhắc tới từ miệng Từ trưởng lão, Vân Thắng Hoa lập tức gật đầu, niềm vui trong lòng gần như không che giấu nổi.

Chẳng lẽ Nguyệt Nga được Từ trưởng lão để mắt tới, muốn thu làm đệ t.ử?

Hoặc là vì con gái hắn dung mạo xuất chúng, nên được vị trưởng lão này ưu ái? Nếu vậy, Vân gia bọn họ sau này chẳng phải sẽ danh chấn thiên hạ sao?

Ngay lúc vẻ mặt Vân Thắng Hoa đã lộ ra nét hưng phấn, Từ trưởng lão lại cười nhạt:

“Không có ấn tượng. Ta chỉ tới đón đồ đệ của mình về tông.”

“Đồ đệ?” Vân Thắng Hoa ngẩn người.

Vân Niệm cũng khẽ nhíu mày.

Từ khi trọng sinh tới nay, nàng đã vô số lần tưởng tượng cảnh mình và Vân Thắng Hoa quyết chiến. Nhưng nàng không ngờ, thật sự tới ngày này rồi mà vẫn kéo dài mãi chưa đ.á.n.h được.

Còn phải đứng nghe vị Từ trưởng lão hứng lên này nói chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tay Vân Niệm đã đặt lên chuôi đao.

Đúng lúc ấy, Từ trưởng lão quay đầu nhìn nàng, thần bí cười:

“Đồ nhi, chơi vui chứ?”

Nghe vậy, Vân Niệm sửng sốt, rồi lạnh nhạt đáp:

“Ai là đồ đệ của ngươi?”

“Haha…” Từ trưởng lão vỗ mạnh lên đầu Vân Niệm, không khách khí xoa loạn tóc nàng, rồi trực tiếp truyền âm:

“Tiểu củ cải, chúng ta làm giao dịch nhé?”

Nhận ra đây là truyền âm, Vân Niệm ngẩng đầu, khó hiểu nhìn ông.

Từ trưởng lão tiếp tục truyền âm:

“Nếu ngươi không muốn ở lại Vân gia, ta sẽ giúp ngươi giải quyết ổn thỏa. Đổi lại, ngươi phải nhận ta làm sư tôn, sau này theo ta tu luyện, kế thừa y bát.”

Ánh mắt Vân Niệm khẽ động.

Nếu có thể không đổ m.á.u mà hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Vân gia, vậy nàng còn gì mà không muốn?

Chỉ là… Vân Niệm không khỏi nhíu mày, truyền âm cho Từ trưởng lão:

“Ông là kiếm tu, còn ta luyện đao, sao có thể bái sư được?”

“Con sao biết một kẻ luyện kiếm như ta lại không thể dạy đao pháp?” Từ trưởng lão nhướng mày, khóe môi cong lên, truyền âm đáp lại.

Vân Niệm im lặng một lát.

Quả thật, từ khi Từ trưởng lão xuất hiện đến giờ, ông vẫn luôn đứng ra bảo vệ nàng. Trông ông dường như cũng không phải đang đùa giỡn. Hơn nữa, sinh mệnh thứ hai khó khăn lắm mới có được này, nàng không muốn lãng phí.

Nghĩ vậy, Vân Niệm lập tức quỳ xuống trước mặt Từ trưởng lão, giọng nói vang dội đầy kiên định:

“Đệ t.ử Vân Niệm, bái kiến sư tôn!”

Thấy vậy, khóe môi Từ trưởng lão khẽ cong lên. Ông cúi xuống vỗ vai nàng rồi cười nói:

“Đứng lên đi đứng lên đi, giữa sư đồ chúng ta còn khách sáo cái gì chứ!”

Cùng lúc đó, cảnh tượng trước mắt khiến Vân Thắng Hoa hoàn toàn c.h.ế.t lặng. Chuyện… chuyện này sao có thể được?!

Tại sao lại là Vân Niệm?

Bất kể xét ở phương diện nào thì con gái ruột của hắn, Vân Nguyệt Nga, cũng xuất sắc hơn nhiều mới đúng! Hơn nữa Vân Niệm chỉ là một đệ t.ử tam linh căn hết sức bình thường. Ngay cả các trưởng lão bình thường trong tông môn khi chọn đệ t.ử cũng ưu tiên người có tư chất linh căn tốt, còn đệ t.ử tam linh căn căn bản chẳng đáng để mắt tới!

Chẳng lẽ Từ trưởng lão nhầm rồi?

Hay là Vân Niệm đã giở thủ đoạn cướp mất vinh dự vốn thuộc về Nguyệt Nga?

Thảo nào vừa rồi nàng ta không hề sợ hãi, hóa ra là trèo được cành cao nên quay về coi thường cả Vân gia. Hắn đúng là nuôi phải một con sói mắt trắng!

Không được! Tuyệt đối không thể để Vân Niệm thoát khỏi sự khống chế của hắn. Trên người nàng vẫn còn cấm thuật của Vân gia!

Vân Thắng Hoa lập tức nói:

“Từ trưởng lão, có phải ngài đã nhầm rồi không? Vân Niệm chỉ là tam linh căn bình thường, tương lai căn bản không có tiền đồ gì. Nhưng con gái ta Vân Nguyệt Nga thì khác! Từ nhỏ nó đã chăm chỉ tu luyện, lại còn là thiên sinh thủy linh căn, hiện đang tu hành trong nội môn của T.ử Tiêu tông. Nay tuổi xương mới mười lăm mà đã có tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Nguyệt Nga nhà chúng ta mới xứng làm đệ t.ử của ngài, Từ trưởng lão!”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“À, ta nhớ ra rồi…” Từ trưởng lão khẽ cười.

“Vân Nguyệt Nga… chẳng phải là đệ t.ử của Bách Nhã trưởng lão sao? Bảo ta đi đào góc tường của người khác… Vân đạo hữu à, ông đúng là không cho ta làm người mà!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên - Chương 42 | Đọc truyện chữ