Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 48: Hôn hôn hôn hôn hôn hôn hôn luôn rồi nha!

Ánh đèn trong phòng ngủ được chỉnh xuống mức thấp nhất, chỉ còn lại một chiếc đèn tường lan tỏa ánh sáng vàng vọt, mờ ảo. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thoảng qua ngoài cửa sổ.

Trong đêm tối tĩnh mịch đầy căng thẳng ấy, Tô Hy Nguyệt khẽ cuộn tròn ngón chân. Cô nằm nghiêng, chiếc váy ngủ lỏng lẻo xô lại nơi thắt lưng, để lộ vòng bụng đã bắt đầu tròn trịa. Trong không khí vẫn còn vương vấn hương thực vật thanh đạm tỏa ra khi Lạc Cẩn Hanh mở nắp chai tinh dầu lúc nãy.

Phòng quá yên tĩnh, nên tiếng nước chảy rào rào qua kẽ tay từ phòng tắm kế bên nghe rõ mồn một. Cô lặng lẽ nghe, gần như có thể hình dung ra cảnh anh đang xoa xoa bánh xà phòng tạo nên những bọt trắng xóa.

Đúng là đồ kỹ tính đáng c.h.ế.t.

Lúc nãy cô đã nằm xuống, đèn thì tối, hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, chuyện sắp xảy ra tiếp theo ai cũng tự hiểu trong lòng. Thế mà ngay khi cô vén áo lên, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc vừa áp sát vào, anh đột nhiên chống tay nhỏm dậy, bảo là đi rửa tay.

Giương mắt nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông rời đi, Tô Hy Nguyệt túm c.h.ặ.t ga giường, cảm giác "miếng thịt đến miệng còn bay mất" khiến cô tràn trề thất vọng.

Giận đến mức cô phải xuống giường uống liền hai cốc nước lớn, bụng căng đến khó chịu, rồi lại tự mắng mình không có tiền đồ. Chẳng qua cũng chỉ là một người đàn ông thôi mà, sao mình lại nôn nóng đến thế? Cứ như thể cô hiếm lạ gì anh ta lắm không bằng, nếu không phải vì hormone t.h.a.i kỳ tăng cao làm cô bứt rứt, cô thèm vào mà nhìn anh lấy một cái.

Cô ném thêm một chiếc gối về phía đó, tiếc là người bên trong đang rửa ráy rất tập trung, chẳng thèm mảy may để ý đến cô.

Tiếng nước chảy rào rào đã đ.á.n.h tan bầu không khí mập mờ, nồng đượm khiến tim người ta đập nhanh lúc nãy thành những mảnh vụn. Một cảm giác cạn lời, vừa buồn cười vừa hài hước dâng lên trong lòng. Cái người đàn ông này, thật sự luôn có cách dội cho bạn một gáo nước lạnh bằng vẻ mặt nghiêm túc nhất ở những lúc bạn không ngờ tới nhất.

Tiếng nước nhanh ch.óng dừng lại, tiếng bước chân vang lên. Tô Hy Nguyệt chẳng buồn đoái hoài tới anh, quấn c.h.ặ.t chăn, nhắm mắt lại.

Lạc Cẩn Hanh mang theo hơi nước quay trở lại, thấy chiếc gối trên sàn nhà, rồi lại nhìn người phụ nữ đang quay lưng về phía mình trên giường, lẳng lặng nhặt lên. Anh ngồi xuống cạnh mép giường, thử thăm dò: "Ngủ rồi sao?"

Cô không đáp. Anh khẽ cười một tiếng: "Được rồi, mau dậy đi, bôi xong rồi hãy ngủ."

Tô Hy Nguyệt ngồi bật dậy, lườm anh: "Lạc Cẩn Hanh, không phải anh tự xưng là thiên tài sao? Tôi thấy anh ngay cả một nửa sự thông minh của Pudding cũng không bằng. Tôi đã thế này rồi, mà anh... anh vẫn một mực chỉ nghĩ đến việc rửa tay."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Chỉ cần một ánh mắt của cô, Pudding dù có ngốc đến đâu cũng biết chạy lại cọ người vào cô mà kêu "meo meo" nịnh nọt, còn anh thì sao... chỉ biết làm cô tức giận, chẳng hiểu phong tình gì cả.

Lạc Cẩn Hanh hứng trọn cơn thịnh nộ của cô, giọng điệu lại đầy vui vẻ:

"Vừa mới hâm sữa cho em xong, không rửa tay thì không vệ sinh."

"Thế sao anh không đi sớm đi, cứ phải đợi tôi gọi mới chịu đi."

"Ừ, lần sau tôi sẽ đi sớm."

Tô Hy Nguyệt lại hậm hực lườm anh. Lạc Cẩn Hanh tiến lại định nắm tay cô, cô hất ra, anh lại đuổi theo nắm c.h.ặ.t lấy, hứa hẹn: "Lần sau tôi nhất định sẽ nhớ, không tái phạm nữa, được không?"

Cô ngúng nguẩy không nhìn anh. Một lát sau, giọng cô lí nhí: "Lát nữa anh chắc không đột nhiên buồn đi vệ sinh nữa chứ?"

Lạc Cẩn Hanh nhìn cô hai giây, hiểu ra ẩn ý, ánh mắt trở nên thâm trầm. Không đợi được câu trả lời, cô khẽ đá anh một cái. Người đàn ông nói: "Ừ, không đi nữa."

Giờ thì biết đường không đi nữa rồi đấy, nhưng bầu không khí trữ tình đã trôi qua, da mặt cô cũng không dày đến mức lại nổi "tà tâm" lần nữa. Lạc Cẩn Hanh cầm dầu chống rạn bảo cô nằm xuống, Tô Hy Nguyệt giờ chẳng còn tâm trí đâu mà bôi chát, cô ngồi thẳng dậy, mím môi, hỏi vòng vo: "Cái đó... hôm nọ anh bảo thích tôi, thích bao nhiêu? Có được mười phần trăm không?"

Anh rũ mắt, không biết trả lời thế nào. Tim cô hẫng một nhịp, ý gì đây? Ngay cả mười phần trăm mà cũng phải do dự sao? Hay là câu hỏi này đối với anh thật nực cười và dư thừa? Tô Hy Nguyệt lập tức không vui. Dù cô có vô tâm thế nào thì tự vấn lòng mình, Lạc Cẩn Hanh cũng chiếm một vị trí nhất định. Ngoài Tô Diệc Kiệt, dì Lâm, Ôn Tĩnh Thư và mấy người bạn ra, thì chính là Lạc Cẩn Hanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô quay người định xuống giường, Lạc Cẩn Hanh không dám dùng sức kéo cô, chỉ giữ hờ lấy:

"Em đi đâu?"

"Đi vệ sinh!"

Anh không đi thì cô đi.

Đến khi quay lại giường, sắc mặt Tô Hy Nguyệt cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Hai cốc nước lúc nãy đã được bài tiết ra một chút, ước chừng đêm nay còn phải dậy thêm lần nữa. Cô hằn học lườm "thủ phạm" nào đó. Nếu không phải anh lề mề, biết đâu giờ hai người đã như "củi khô bốc lửa" rồi, giờ nhìn thấy anh chẳng còn chút hứng thú nào nữa.

Có những câu hỏi thốt ra chỉ là tự chuốc lấy nhục nhã, chuyện mất mặt không nên làm đến lần thứ hai. Cô nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu: "Đi ngủ!"

Lạc Cẩn Hanh kéo cô ra:

"Bôi xong đã rồi hãy ngủ."

"Không bôi nữa."

"Dạo này em bé lớn nhanh, da căng lắm, không bôi sau này dễ để lại vết rạn, chỉ năm phút thôi."

Ngọn lửa trong lòng cô lại được châm ngòi. Cô lập tức quay đầu lại, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối: "Anh ý gì đây? Có phải anh ghét bỏ tôi, cảm thấy trên bụng để lại vết rạn thì rất xấu đúng không?" "Tôi không có ý đó." "Anh có, rõ ràng là ý đó." "Được, tôi có. Mau nằm xuống đi, bôi đều sẽ không bị rạn, sau này em vẫn có thể mặc những bộ váy mình thích."

Tô Hy Nguyệt cuối cùng cũng nắm được thóp của anh: "Hay lắm Lạc Cẩn Hanh, cuối cùng cũng nói ra suy nghĩ thật lòng rồi. Anh chính là ghét bỏ tôi chứ gì, chê tôi m.a.n.g t.h.a.i vô dụng còn cần anh chăm sóc. Uổng công tôi ngày ngày vác cái bụng bầu lớn này sinh con đẻ cái cho anh, con còn chưa sinh mà anh đã bắt đầu chê tôi rồi. Tôi mà sinh xong thì chắc anh còn đá tôi đi luôn để tìm người trẻ đẹp hơn chứ gì."

Lạc Cẩn Hanh á khẩu. Cô luôn có một hệ thống lý lẽ riêng của mình, ở bên cô anh chưa bao giờ thắng nổi. Thấy người đàn ông im lặng, sự đắc thắng nho nhỏ trong lòng cô trỗi dậy: "Anh không nói gì nghĩa là sao? Có phải trong lòng cũng nghĩ như thế không?"

Lạc Cẩn Hanh bất lực lắc đầu, từ cổ họng phát ra một tiếng cười đầy cam chịu: "Được rồi, tôi chịu thua. Em biết là tôi trước giờ chưa từng cãi thắng được em mà. Tôi không có ý ghét bỏ em, cũng không thấy việc chăm sóc em là gánh nặng. Tôi rất thích, cũng rất tận hưởng quá trình chăm sóc em. Có em ở đây, căn nhà này mới trở nên náo nhiệt, sao tôi có thể chán ghét được chứ."

"Anh không chê, vậy tại sao khi tôi hỏi tôi chiếm bao nhiêu phần trăm trong lòng anh, anh lại do dự?"

"Không phải do dự, mà là câu hỏi này, tôi không trả lời được." Anh lên tiếng, giọng trầm ấm: "Nếu thích chỉ chiếm mười phần trăm, vậy chín mươi phần trăm còn lại là gì? Không thích? Hay là vô cảm? Cách tính toán này, áp dụng lên người em là không hợp lý."

"Nó không giống như tiến độ công việc có thể định lượng được. Nếu bắt buộc phải nói, thì việc chú ý dự báo thời tiết, ý nghĩ mang ô khi trời mưa luôn xuất hiện cùng lúc với em. Làm bữa sáng, khẩu vị của em luôn ưu tiên trước cơn đói của tôi. Những việc này đối với tôi, không phải là chuyện nên làm hay không, làm bao nhiêu. Chúng đơn giản như một thói quen hàng ngày, giống như khi hít thở người ta sẽ không nghĩ rằng mình phải hít vào vậy. Thế nên nếu em cứ muốn một câu trả lời, thì đại khái là tất cả những gì thuộc về em đều được ưu tiên hơn bản thân tôi. Em nói xem, cái đó nhiều hơn hay ít hơn mười phần trăm?"

Anh xoa đầu cô, ánh mắt dịu dàng: "Không phải tôi lấy lệ với em, cũng không phải cố ý làm em giận. Mà là tôi thấy dùng con số để đo lường tình cảm là điều không thực tế. Nếu tôi trả lời em là có, vậy cụ thể là bao nhiêu? Hai mươi? Ba mươi? Chúng ta không phải là một bài toán để có kết quả và đáp án. Ép cho em một con số là không tôn trọng em, cũng không tôn trọng tình cảm mà khó khăn lắm chúng ta mới xây dựng được."

Tô Hy Nguyệt ngây người nhìn anh, hồi lâu không biết nói gì. Khi sự yêu thích đã trở thành thói quen tự nhiên như mặt trời mọc rồi lặn, thì việc tính toán nặng nhẹ đã chẳng còn ý nghĩa nữa. Bởi vì cô đang sống ngay trong chính câu trả lời đó.

Gò má cô ửng hồng, mím môi: "Anh nói thật chứ?"

Anh gật đầu: "Em hỏi tôi thích em bao nhiêu phần trăm, tôi không đáp được. Nhưng tôi có thể khẳng định, ở chỗ tôi, em là ưu tiên hàng đầu. Tôi thích em, không hối hận vì đã kết hôn với em, cũng không hối hận vì đã có một thiên thần nhỏ thuộc về hai chúng ta. Sau này cũng sẽ chỉ có mình em thôi."

Ngay từ khi mới bắt đầu kết hôn, tâm trí anh đã luôn bị cô xoay chuyển. Anh mong chờ tan làm để được gặp cô, mỗi sáng thức dậy thấy cô nằm trong lòng mình lại ước gì đồng hồ báo thức reo muộn một chút để được nằm thêm mười phút. Bữa sáng, bữa trưa đều theo sở thích của cô, thấy cô ăn thêm được một miếng, lòng anh lại nhẹ nhõm đi vài phần.

Anh thích những cơn giận dỗi vô cớ, kiểu "cậy thế làm càn" của cô. Thích cô giống như một con cáo nhỏ, ranh mãnh và đầy gai nhọn, nhưng đồng thời lại xót xa cho sự mong manh khi cô cố tỏ ra mạnh mẽ, cố kìm nén nước mắt không để ai nhìn thấy.

Lạc Cẩn Hanh vuốt ve khuôn mặt cô, Tô Hy Nguyệt ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau. Những vết chai mỏng trong lòng ngón tay anh chạm vào làn da mịn màng, khơi dậy một cảm giác ngứa ngáy li ti. Cô c.ắ.n môi né tránh một chút, Lạc Cẩn Hanh nâng mặt cô lên không cho trốn, ánh mắt hạ xuống, dừng lại trên môi cô, giọng trầm khàn: "Tiểu Hy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhất Chỉ Hôn Thư - Chương 48 | Đọc truyện chữ