Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 47: "Lạc Cẩn Hằng, anh thật ấu trĩ."

Hai ngày cuối tuần, Tô Hi Nguyệt nằm lỳ trên giường ngủ suốt hai ngày. Sau khi mang thai, cô trở nên cực kỳ ham ngủ, giấc ngủ tám tiếng vốn có đã sớm không còn đủ, cộng thêm việc tăng ca liên tục suốt một tuần khiến cơ thể cô hoàn toàn kiệt quệ.

Giấc ngủ này rất sâu nhưng lại đứt quãng, giữa chừng cô bị Lạc Cẩn Hằng gọi dậy mấy lần, mơ màng được anh đút cho chút cháo, lau mặt qua quýt rồi lại tiếp tục chìm vào giấc nồng.

Lạc Cẩn Hằng không yên tâm nên ở nhà suốt hai ngày. Xử lý công việc xong là anh lại ra xem cô một chút, đóng mở cửa đều nhẹ chân nhẹ tay.

Bánh Quy dường như cũng nhận ra Tô Hi Nguyệt đang rất mệt, đói thì tự đi ăn, muốn tìm người chơi thì lại đến cào cửa phòng làm việc, kêu "meo meo" khe khẽ.

Hiếm khi nhà cửa yên tĩnh thế này khiến anh có chút không quen. Sau khi xử lý xong đống công việc tồn đọng, Lạc Cẩn Hằng xoa xoa cái cổ nhức mỏi rồi đi ra ngoài.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn neon ngoài cửa sổ rực rỡ và bắt mắt.

Đi ngang qua phòng ngủ, anh mở cửa vào, người phụ nữ bên trong đang ngủ say sưa, chăn trượt xuống tận bụng dưới, miệng lẩm bẩm điều gì đó không rõ lời.

Anh bước tới, nhẹ nhàng chạm tay lên trán cô, thấy ấm áp bình thường liền giúp cô đắp lại chăn. Bánh Quy lách qua khe cửa lẻn vào, định dùng móng vuốt cào rèm cửa thì bị anh xách ra ngoài.

Đóng cửa lại, người đàn ông đang xách gáy con mèo nhỏ mới khẽ suỵt một tiếng: "Suỵt, mẹ đang ngủ, đừng làm ồn."

Từ tối thứ sáu đi chơi về, Tô Hi Nguyệt chưa từng rời khỏi phòng ngủ, ba bữa ăn đều do anh dịu dàng gọi dậy, dỗ dành mãi mới miễn cưỡng ăn vài miếng.

Mấy lần đi tới cửa phòng ngủ nghe thấy hơi thở đều đặn bên trong, anh nghĩ có lẽ do công việc quá mệt mỏi nên để cô ngủ thêm chút nữa. Nhưng giờ đã gần hai ngày rồi mà cô vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh hẳn, anh bắt đầu thực sự lo lắng.

Đi ra ban công, anh gọi điện cho mẹ, hạ thấp giọng: "Mẹ, Hi Nguyệt từ tối thứ sáu về đến giờ ngủ suốt hai ngày rồi, hiện tại vẫn chưa có tinh thần lắm. Giữa chừng con gọi dậy ăn chút đồ nhưng cô ấy cứ mơ mơ màng màng. Trước đây cô ấy chưa bao giờ thế này, con hơi lo. Hồi đó mẹ m.a.n.g t.h.a.i có ham ngủ như vậy không?"

Anh dừng lại một chút, như đang sắp xếp từ ngữ để biểu đạt rõ hơn sự bất an trong lòng: "Trước đó công việc của cô ấy rất bận, nhưng mệt thì cũng không phải kiểu mệt như thế này. Ngủ quá lâu, lúc gọi dậy ánh mắt cứ đờ đẫn ra, phản ứng cũng chậm. Mẹ, mẹ bảo liệu cơ thể Hi Nguyệt có gặp vấn đề gì không?"

Đứa con nhỏ nhất cũng đã hai mươi tuổi rồi, Bùi Linh có chút không nhớ rõ: "Cẩn Hằng, con đừng tự dọa mình. Nghe con nói thì Hi Nguyệt ngủ sâu nhưng không phải hôn mê, gọi vẫn tỉnh và vẫn ăn được đồ đúng không?"

"Vâng, nhưng mà..."

"Có nôn mửa dữ dội hay phát sốt không?"

"Cái đó thì không ạ." Ba tháng đầu Tô Hi Nguyệt ốm nghén rất nặng, ăn không ngon ngủ không yên, có khi đêm thức giấc hai ba lần. Gần đây triệu chứng nghén giảm bớt nhưng lại bắt đầu ham ngủ.

"Vậy thì cứ yên tâm đi, để Hi Nguyệt ngủ thêm chút nữa." Giọng nói Bùi Linh dịu lại, thậm chí còn mang theo một chút ý cười thấp thoáng: "Con đúng là quan tâm quá nên loạn đấy. Mẹ là người đi trước, phụ nữ đôi khi là như vậy, nhất là khi mang thai, năng lượng cơ thể không đủ, ham ngủ, mệt mỏi, thay đổi khẩu vị đều là bình thường, con đừng có làm phiền con bé."

"Chắc chắn là không cần đi bệnh viện kiểm tra sao ạ?"

"Không cần, cứ để con bé ngủ cho đã, ngủ dậy là tinh thần sẽ tốt thôi. Hồi mẹ m.a.n.g t.h.a.i con và Dao Dao cũng thường xuyên như vậy, có lần mẹ ngủ liền tù tì ba ngày làm ba con sợ hết hồn, đi bệnh viện bác sĩ bảo mẹ chỉ là quá mệt, cơ thể tự bật chế độ bảo vệ thôi."

Lúc này anh mới trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Bùi Linh dặn dò con trai: "Hi Nguyệt ngủ lâu như vậy, tỉnh dậy chắc chắn sẽ đói. Con nấu món gì con bé thích, lát nữa gọi dậy ăn nhiều một chút."

"Vâng, con cảm ơn mẹ."

"Trời tối rồi, con đi làm ngay đi, có chuyện gì thì gọi cho mẹ hoặc ba."

Cúp máy, Lạc Cẩn Hằng rón rén bước chân, lại vào phòng nhìn một cái. Tô Hi Nguyệt lúc này đã yên tĩnh lại, tư thế ngủ không thay đổi gì so với lúc anh rời đi không lâu trước đó, nửa khuôn mặt vùi sâu trong gối, mái tóc dài mềm mại xõa tung sau vai.

Anh không bật đèn, cũng không làm phiền cô, đứng nhìn hai phút rồi đi vào bếp nấu cơm.

...

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Lúc Tô Hi Nguyệt tỉnh dậy, phòng ngủ tối đen như mực không nhìn thấy cả ngón tay. Theo bản năng cô tìm kiếm nguồn nhiệt, rúc về phía hơi ấm bên cạnh, thế nhưng lại vồ hụt, ga giường lạnh lẽo, không có nhiệt độ cơ thể quen thuộc.

Giấc ngủ này cực kỳ sâu, khiến cô có cảm giác thảng thốt như vừa cách biệt với thế giới.

Nằm thêm hai phút cho tỉnh hẳn, cô theo bản năng gọi tên Lạc Cẩn Hằng.

Giọng nói mang theo âm mũi nặng nề, khàn khàn yếu ớt, gần như không nghe rõ.

Cửa phòng ngủ khẽ đẩy ra một khe nhỏ, Bánh Quy nằm ở cửa, vừa chạm mắt cô là nó vẫy đuôi kêu "meo meo" rồi nhảy tót lên giường.

Hai ngày không được chơi cùng, Bánh Quy đặc biệt quấn quýt. Nó đi tới bên gối, dùng mũi chạm vào ngón tay đang để bên ngoài của Tô Hi Nguyệt, sau đó nằm bò cạnh đầu cô, phát ra tiếng "gừ gừ" thỏa mãn đầy dễ chịu.

Bị quấy rầy như vậy, Tô Hi Nguyệt tỉnh táo hẳn. Cô đưa tay ra, vuốt ve bộ lông dài mềm mại bồng bềnh của nó.

"Bánh Quy, giúp mẹ bật đèn lên nào."

Bánh Quy rất thông minh, dạy một lần là biết ngay. Có lần cô rảnh rỗi quá mới làm mẫu hai lần bảo nó làm theo, cũng không hy vọng gì nó học được, kết quả nhóc con này kêu "meo" một tiếng, vươn móng vuốt ra là đèn bật sáng.

Cô ngồi dậy, ôm Bánh Quy vào lòng: "Ba đâu rồi? Vẫn đang làm việc trong phòng sách à?"

Bánh Quy có thông minh đến mấy cũng không biết nói chuyện. Một lát sau, bụng cô kêu "ục ục" vì đói, cô liền xuống giường ra phòng khách tìm đồ ăn.

Phòng khách chỉ bật một chiếc đèn tường nhỏ, bếp mở và phòng khách ngăn cách bởi một quầy bar. Nhìn thấy bóng dáng bận rộn của Lạc Cẩn Hằng, Tô Hi Nguyệt xỏ dép lê lẹt bẹt đi tới.

Người đàn ông nhận ra động động tĩnh phía sau, dừng động tác tay lại, xoay người nhìn: "Tỉnh rồi à?"

"Cảm thấy thế nào? Còn buồn ngủ không?" Anh lau sạch tay, tự nhiên vươn tay ra áp lòng bàn tay vào trán Tô Hi Nguyệt, rồi lại sờ lên trán mình, không thấy phát sốt.

Tô Hi Nguyệt ngủ một giấc quên trời đất nên sớm đã hết buồn ngủ. Cô lắc đầu, giọng nói vẫn còn vương chút lười biếng khi mới thức dậy: "Em đói quá, bé con muốn ăn cơm anh nấu rồi."

Lạc Cẩn Hằng vuốt ve gương mặt cô, khẽ cười: "Được, bảo bé con đợi một lát. Trong ngăn kéo phòng khách có đồ ăn vặt anh mới mua sáng nay, em ra ăn tạm lót dạ đi."

"Em không tìm thấy."

Ý cô là muốn anh đi lấy.

Anh không nói gì, cởi tạp dề ra phòng khách lấy túi đồ ăn vặt mua hồi sáng. Từ khi mang thai, cô luôn kêu đói, ăn xong chưa được bao lâu, đến đêm sắp đi ngủ bụng lại bắt đầu kêu.

Mỗi khi anh dậy vào bếp nấu cơm cô đều đợi không kịp, nên trong nhà chỉ có thể dự trữ thật nhiều đồ ăn vặt cho cô lót dạ trước.

Lạc Cẩn Hằng mua rất nhiều, hai túi lớn. Tô Hi Nguyệt thong thả nằm trên sô pha, lôi ra một gói hạt khô.

Anh quay về phòng ngủ lấy một cái gối tựa đặt sau lưng cô. Thời gian đầu bụng cô phẳng lì không rõ rệt, nhưng hai tuần gần đây anh nhận ra bụng Tô Hi Nguyệt ngày càng nhô cao, việc thức dậy trở mình cũng bắt đầu có chút khó khăn.

"Cơm sắp xong rồi, đừng ăn nhiều quá, lát nữa không ăn nổi cơm tối đâu."

Tô Hi Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh: "Em khát."

Lạc Cẩn Hằng rót một cốc nước, đút cho cô uống xong rồi dặn dò thêm vài câu mới tiếp tục vào bếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai ngày cuối tuần trôi qua nhanh như ngồi tàu lượn siêu tốc, chớp mắt đã hết, hiện tại cô vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Tin nhắn điện thoại chất đống chờ xử lý. Cô lướt qua một lượt, hai tin trên cùng là của Bùi Linh gửi tới, dặn cô làm việc đừng quá sức, nhà không thiếu tiền để cô phải đi kiếm, giữ gìn sức khỏe là quan trọng nhất, không khỏe ở đâu phải báo ngay cho bà biết.

Sự tốt bụng của Bùi Linh dành cho mình, Tô Hi Nguyệt luôn ghi tạc trong lòng: [Cảm ơn mẹ đã quan tâm, hiện tại sức khỏe con rất tốt, mẹ đừng lo lắng ạ.]

Bùi Linh: [Hi Nguyệt tỉnh rồi hả con?]

? Sao mẹ lại biết cô đang ngủ.

Bùi Linh: [Tỉnh là tốt rồi, mẹ với ba con vừa mới nhắc đến con xong. Bây giờ con tháng lớn rồi, người nặng nề không tiện, con với Cẩn Hằng thì công việc bận rộn, lại trẻ tuổi chưa có kinh nghiệm, gặp chuyện dễ cuống quýt. Vừa hay bây giờ mẹ cũng rảnh, định qua đó chăm sóc con.]

Tô Hi Nguyệt: [Mẹ ơi con cảm ơn mẹ, mẹ thương con thế con quý lắm. Nhưng thật sự không cần mẹ phải vất vả qua đây đâu ạ. Chắc là do thời gian trước con làm việc căng thẳng quá nên ngủ một giấc dài xong thấy khỏe hơn nhiều rồi. Mẹ mà qua chăm con thì con thấy ngại lắm ạ.]

Bùi Linh: [Người một nhà cả, có gì mà ngại chứ. Mẹ biết giới trẻ các con thích thế giới hai người, nhưng Hi Nguyệt à, phụ nữ lúc m.a.n.g t.h.a.i mà không dưỡng sức cho tốt để lại mầm bệnh thì khổ cả đời đấy.]

Lạc Cẩn Hằng bưng một bát canh gà mới hầm tới, bảo cô uống một ngụm trước.

"Đang nhắn tin với ai thế?"

"Mẹ bảo muốn qua chăm sóc em." Cô ngẩng đầu nhìn, giọng nhẹ nhàng: "Có phải anh nói gì với mẹ không?"

Anh ngồi xuống cạnh cô: "Em cứ ngủ mãi không tỉnh, anh lo có vấn đề gì nên gọi điện hỏi mẹ xem hồi trước mẹ m.a.n.g t.h.a.i có ham ngủ như vậy không."

"Nếu em không muốn mẹ qua thì cứ nói thẳng với mẹ là được."

Tô Hi Nguyệt do dự: "Mẹ có lòng tốt muốn qua chăm em, em từ chối nhỡ mẹ không vui thì sao."

"Không đâu." Lạc Cẩn Hằng cầm điện thoại của cô qua: "Để anh nói với mẹ cho."

Con trai ruột nói chuyện chắc chắn có sức nặng hơn cô nhiều. Thế là cô mặc kệ luôn, đưa điện thoại cho Lạc Cẩn Hằng để anh tự nói, còn mình thì bưng bát canh gà lên nhấp từng ngụm nhỏ.

Lạc Cẩn Hằng có tay nghề nấu nướng rất đỉnh, canh gà hầm thơm nức mũi, chỉ ngửi thôi vị giác đã bị đ.á.n.h thức. Vị ngọt của thịt gà hòa quyện với vị thanh của kỷ t.ử, trôi xuống thực quản vào tận trong dạ dày, mang lại một cảm giác an ủi thực thụ.

"Ngon không?" Lạc Cẩn Hằng nghiêng đầu nhìn: "Bác sĩ Triệu bảo bây giờ em nên uống chút canh thanh đạm bổ dưỡng thì tốt hơn. Nếu thấy nhạt để anh đi thêm chút gia vị."

Mắt Tô Hi Nguyệt sáng lên: "Ngon lắm, rất ngọt và thanh, chẳng ngấy chút nào. Anh nói với mẹ thế nào, mẹ đồng ý chưa?"

Lạc Cẩn Hằng đưa điện thoại cho cô xem. Nhìn thấy dòng tin nhắn anh gửi rằng muốn ở riêng với cô, không muốn bị ai làm phiền, cô bỗng đỏ mặt.

"Anh nói lung tung gì thế."

Ý cười nơi khóe môi anh thanh khiết: "Qua một tháng nữa, anh xử lý xong công việc hiện tại là có thể dành nhiều thời gian bên em hơn. Nhưng anh cũng có lúc không có ở nhà, anh muốn thuê một người giúp việc chuyên chăm bà bầu, ban ngày đến, tối anh về thì họ về, em thấy sao?"

"Trong nhà luôn phải có người chăm sóc em, để em ở nhà một mình anh không yên tâm, hửm? Cứ tìm dần đi, tiêu chuẩn và sở thích cứ theo ý em, em trực tiếp phỏng vấn."

Cô bĩu môi: "Có phải anh chê em phiền phức nên muốn tìm người giúp việc để san sẻ không?"

"Nghĩ đi đâu thế, anh lo em ở một mình mệt quá, anh không về thì trong nhà đến người nói chuyện cũng không có."

"Có Bánh Quy mà, em chơi với nó cũng được."

Anh ôm lấy vai Tô Hi Nguyệt, xoa xoa mái tóc rối trên đỉnh đầu cô: "Em đói thì Bánh Quy có nấu cơm hay bưng nước cho em được không? Người giúp việc chỉ đến ban ngày thôi, anh về là để họ tan làm về nhà, nhé?"

Cô còn có thể nói gì nữa đây, giờ người ngày càng nặng nề, thêm một thời gian nữa chắc thành "phế nhân" luôn, trở mình cũng cần người giúp.

Lạc Cẩn Hằng thấy cô không vui liền an ủi: "Thêm người chăm sóc em là chuyện tốt mà. Yên tâm đi, lực lượng nòng cốt vẫn là anh, anh sẽ không vì có người giúp việc mà trốn tránh trách nhiệm đâu. Em không muốn làm phiền mẹ thì chúng ta bỏ tiền thuê người."

"Anh xem mà tìm đi, em không thích người nào lắm chuyện đâu đấy."

"Được, ngày mai anh đi xem trước, thấy ai hợp sẽ bảo em."

Ăn cơm xong, Tô Hi Nguyệt ngồi sô pha xem tivi, Lạc Cẩn Hằng rửa bát xong cũng ra ngồi cùng cô.

Hai người không nói chuyện cứ thế tựa vào nhau. Xem đến đoạn thú vị, Tô Hi Nguyệt cười thành tiếng, anh chẳng hiểu điểm cười ở đâu nhưng để không làm cô mất hứng cũng phối hợp cười theo vài tiếng.

Một lát sau đến giờ đi ngủ, nhưng vì hai ngày nay cô ngủ no nê rồi nên chẳng thấy buồn ngủ chút nào, trong khi mai Lạc Cẩn Hằng còn phải đi làm.

Cô nói: "Mai anh phải đi làm, đi ngủ trước đi, em xem tivi thêm lúc nữa."

"Không cần, anh không buồn ngủ, anh thức cùng em."

Dạo này đêm cô hay dậy đi vệ sinh nên Lạc Cẩn Hằng cũng không được ngủ ngon: "Ây da, anh đi ngủ đi, có Bánh Quy thức với em rồi."

"Anh mà đi là Bánh Quy chiếm mất vị trí của anh ngay, anh không đi đâu."

"Lạc Cẩn Hằng, sao tự nhiên anh lại trở nên ấu trĩ thế?"

Anh khẽ cười: "Ấu trĩ là học từ ai nhỉ?"

Có thể thấy Lạc Cẩn Hằng thực ra không thích xem mấy bộ phim tình cảm nhảm nhí, anh ở lại đây hoàn toàn là để bầu bạn với cô.

Cô tắt tivi, đứng dậy: "Em không xem nữa, anh cũng không được xem."

Anh bất đắc dĩ lắc đầu, dắt tay cô về phòng. Nằm lên giường, anh không tắt đèn mà để lại chiếc đèn đầu giường bên phía mình.

Anh định ôm cô nhưng người phụ nữ lại đẩy tay anh ra, ngồi bật dậy: "Em chưa bôi dầu chống rạn."

"Ở đâu, để anh đi lấy cho."

"Ngăn kéo thứ hai."

Lấy ra đưa cho Tô Hi Nguyệt nhưng cô không nhận.

"Phía dưới em không nhìn thấy, anh bôi giúp em đi."

Ánh mắt anh đen thẫm, nhìn cô sâu hoắm: "Em chắc chắn muốn anh giúp chứ?"

Tô Hi Nguyệt né tránh ánh nhìn, mắt hơi lóe lên: "Chắc chắn, không phải anh bảo sẽ chăm sóc em sao, bây giờ chính là lúc chăm sóc đấy."

Cô nằm xuống, cẩn thận vén vạt áo trên bụng lên: "Nhanh lên, bé con mà bị lạnh là tại anh đấy."

Lạc Cẩn Hằng xuống giường, vòng qua phía bên kia chỗ cô ngồi xuống. Người phụ nữ nằm ngửa nhìn trần nhà, hàng lông mi chớp liên tục tố cáo tâm trạng căng thẳng của cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhất Chỉ Hôn Thư - Chương 47 | Đọc truyện chữ