Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Chương 354
Chương 354
Nhan Nhã Quỳnh cúi đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Tuy cô biết những điều Giang Anh Tuấn nói đều đúng cả, về mặt lý trí cô có thể chấp nhận được, nhưng còn về mặt tình cảm thì bất luận thế nào cô cũng không thể chấp nhận. Cô nhoài người trên giường với sự tủi thân, oan ức, cảm giác sóng mũi cay cay cứ kéo dài, không thể nào chấm dứt.
"Nhan Nhã Quỳnh, tôi hiểu cảm giác của em bây giờ, nhưng mà”
Giang Anh Tuấn tiến lên hai bước, nắm lấy bả vai Nhan Nhã Quỳnh rồi xoay người cô lại đối diện với anh trên giường một cách dễ dàng, nhưng nhìn thấy đôi mắt đỏ rực như mắt thỏ của cô khiến anh không khỏi có chút đau lòng.
Nhan Nhã Quỳnh lắc đầu, ngả người ra sau cắn môi, rút một tờ giấy bên cạnh ra một cách qua loa để lau nước mắt.
"Anh Tuấn, tôi khó chịu, anh Nam không còn nữa, từ nay về sau tôi không bao giờ gặp được anh ấy nữa, Anh Tuấn..
Nhan Nhã Quỳnh cào cào tay chân lên người Hắc Anh Tuấn, cô càng gào khóc nhiều hơn, vừa nói vừa khóc thút thít, bộ dạng uất ức khiến người khác càng thấy thương tâm.
tôi đều hiểu hết cả. Nhưng mà Nhã Quỳnh này, thế giới này không ai có thể đồng hành cùng một người suốt cả đời được, cho dù bề ngoài hai người cũng giống nhau, ai biết được rằng hai người chúng ta ai là người đi trước, ai là người đi sau. Lê Quốc Nam sẽ không phải hy sinh vô ích. Em đừng buồn nữa, có được không? Tôi nhìn mà đau lòng quá... Giang Anh Tuấn giúp cô lau nước mắt đang giàn giụa trên gương mặt. Anh cau chặt mày đến nỗi có thể ép chết được côn trùng, sâu bọ.
"Tôi muốn đi, Anh Tuấn, tôi muốn đi ngó xem anh ấy... Đã mất đi một người, cô chỉ còn lại ba người đàn ông này trong đời, phàm là nếu có một người lại xảy ra chuyện gì, trái tim mong manh của cô sẽ không thể nào chịu đựng được nữa.
Nhan Nhã Quỳnh ngẩng đầu nhìn về phía anh, miệng mếu máo, hai tay ôm chặt lấy vòng eo của anh không buông. "Cho em đi theo là được rồi mà, buông tay ra nào”
Trải qua chuyện của Lê Quốc Nam, cô cảm thấy sợ hãi nếu lại gặp phải tình huống tương tự, vừa vặn anh cũng không cảm thấy yên tâm trong lòng, thấy cô trước sau đều không chịu buông tay, anh rút chiếc áo khoác dài bên cạnh ra khoác lên người Nhan Nhã Quỳnh, ôm cô đứng dậy.
Theo bản năng, cô vùi đầu vào lòng ngực, vòng tay qua cổ anh, ánh mắt ánh lên vẻ tiêu điều.