Chương 353

Trong lúc mấu chốt này người nào người nấy đều không xong, vừa rồi lại còn cậy mạnh bảo mình không phải ở lại đấy sao. Nếu không phải thần trí của Nhã Quỳnh đã không còn tỉnh táo, thì sao anh có thể dễ dàng đưa cô vào bệnh viện như vậy được chứ.

Anh đóng cửa phòng bệnh, bảo người trông coi bên ngoài. Hai hàng lông mày của Giang Anh Tuấn cau chặt lại, lo lắng sẽ có người chờ sau khi vệ sĩ đi thì tới.

"Người trong nhà đã tới chưa? Tới rồi thì mau ký tên đi!”

Y tá chờ ngoài cửa phòng mổ từ lâu, thấy vệ sĩ dẫn Giang Anh Tuấn tới, không nói hai lời đã bước lại gần, đưa văn bản trong tay cho anh ý bảo anh nhanh chóng ký tên. "Tình hình cụ thể của bệnh nhân thế nào? Phầu thuật xong có để lại di chứng gì không?”

Anh cẩn thận đọc lại tờ giấy trên tay một lần, sau khi xác nhận là không có vấn đề gì mới “Xoẹt xoẹt”

ký tên mình lên đó, rồi ngẩng đầu lên nhìn về phía y tá. "Anh yên tâm. Người ở bên trong kia chỉ là vì đưa tới hơi muộn nên mới cần làm phẫu thuật cố định, không bị tổn thương tới xương cốt. Sau này sẽ không có di chứng, tình hình cũng không tệ lắm. Vừa rồi chắc là đau quá ngất đi thôi”

Y tá lấy lại giấy tờ, cười với Giang Anh Tuấn rồi xoay người về phòng phẫu thuật.

Giang Anh Tuấn không yên tâm, vốn định ký tên rồi đi nhưng bây giờ anh lại tựa vào tường, đút hai tay vào túi quần, cúi đầu chờ đợi.

Không bao lâu sau, đèn ở cửa phòng phẫu thuật trở lại màu xanh lá, cửa cũng được mở ra. NhanKiến Định nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm nghiền, nhìn khá ổn, chỉ có điều sắc mặt vẫn hơi tái nhợt, thế nhưng sắc mặt lúc này đã khá hơn lúc ở bên vách núi nhiều rồi.

Anh mang theo sắc mặt nặng nề quay về phòng, vừa vào. thì đã thấy Nhan Nhã Quỳnh quỳ trên giường, trên mặt là vẻ đau lòng không hề che giấu, trong miệng còn lẩm bẩm: "Anh Nam! Là nhà họ Nhanchúng em có lỗi với anh! Đời này em nợ anh đã không còn cách nào trả được. Chờ kiếp sau chắc chắn em sẽ không để anh phải chịu những đau khổ này!”

Nhan Nhã Quỳnh ôm gối đầu, đau đớn khóc thành tiếng. 

Nước mắt tràn mị, lăn xuống theo gương mặt, làm ướt cả gối và chăn đệm.

Nghĩ tới Lê Quốc Nam, sự xót xa và đau khổ trong lòng lập tức không ngừng dâng lên. Cô chỉ biết ôm chặt gối vào ngực như thể làm vậy sẽ có thể giữ được Lê Quốc Nam, như thể Lê Quốc Nam vẫn còn đang ở bên cạnh Cô. "Nhã Quỳnh, người chết rồi không thể sống lại được nữa. Tuy rằng tôi không muốn đả kích em, nhưng em cũng nên biết là có rất nhiều chuyện vốn dĩ không thể thuận theo ý người, giống như lần này, dù tôi cũng rất khổ sở nhưng buồn thì cũng không được ích lợi gì cả. Ngược lại nếu em càng đau khổ thì kẻ thù của em lại càng vui mừng. Nhan Nhã Quỳnh, việc hiện tại em nên làm là đối xử với bản thân mình thật tốt, đợi sức khỏe em ổn định rồi tôi sẽ cùng em đi tìm Trần Tuấn Tú báo thù.

- Chương 353 | Đọc truyện tranh