Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 260: Chim tặc lên thuyền (1)
Hải Châu nhìn nàng ấy không nói gì.
Thẩm nhị tẩu cười, nói thẳng:
“Ta chính là có ý đó, nhờ muội chuyển lời giúp.”
“Sao tẩu không tự mình nói?”
Hải Châu khó hiểu.
“Ta à, ta không thích hợp, ta là tẩu t.ử của đệ ấy, cùng nương đệ ấy là bà bà và nhi tức, lời ta nói chưa chắc đệ ấy đã muốn nghe.”
“Vậy sao tẩu còn giúp huynh ấy?”
Thẩm nhị tẩu cười từ tận đáy lòng:
“Ta biết ngay muội là người thú vị mà. Muội cũng cảm thấy cô nương trên đảo kia gả vào cái nhà này sẽ chịu khổ đúng không? Tiểu Lục là người trượng nghĩa, tuy cũng có vài tật xấu nhỏ nhặt nhưng tì vết không che được ánh ngọc, đệ ấy là người tốt. Từ lúc sinh ra đến giờ đệ ấy lớn lên thuận buồm xuôi gió, ta thực sự không muốn nhìn thấy sau khi thành thân cuộc sống của đệ ấy lại gà bay ch.ó sủa. Bà bà của ta ta hiểu rõ, bà ấy hận không thể bắt tất cả mọi người trong nhà làm việc theo ý bà ấy, người đã không vừa mắt thì sẽ mãi mãi không vừa mắt. Ta thì không thể thoát khỏi cái nhà này nhưng vẫn hy vọng bớt được một người bước vào đây chịu khổ, giúp được chút nào hay chút nấy.”
Hải Châu suy tư một lát, gật đầu nói được:
“Gặp mặt muội sẽ nhắc một câu, còn có nghe hay không là tùy huynh ấy.”
“Đệ ấy nghe lời muội mà……”
Hải Châu bĩu môi, cái quái gì thế, nàng chẳng thấy thế chút nào.
Thẩm nhị tẩu nhìn biểu cảm của nàng thì cười phá lên, động đến l.ồ.ng n.g.ự.c khiến nàng ấy lại nghiêng người ghé vào mép giường nôn khan.
Hải Châu cũng không nhịn được muốn nôn theo, nàng khom lưng bước nhanh ra khỏi cửa nước mắt cũng ứa cả ra.
“Muội về đây, tẩu tịnh dưỡng cho tốt nhé.”
Nàng cao giọng gọi vọng lại.
Hải Châu bước ra khỏi cổng lớn Thẩm gia, đứng ở con hẻm nhỏ quay đầu lại nhìn. Cái gia đình này bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong đã chia năm xẻ bảy, mỗi người một toan tính. Lòng người đã tan, thời cơ đến thì cái nhà này có lẽ cũng sẽ tan đàn xẻ nghé.
Nàng về đến nhà, Đông Châu, Phong Bình và Bối Nương đi bán bánh đã về. Tề A Nãi cũng dắt Triều Bình đi đón Bình Sinh cũng về rồi. Phong Bình đang ưỡn n.g.ự.c đứng trên cái bàn hỏng kích động kể lại chuyện sáng nay, mở miệng ra là “đại tỷ ta”.
“Đại tỷ!” Triều Bình là người đầu tiên nhìn thấy người đi tới, nó vừa chạy vừa nhảy như con nghé con lao đến, cười khanh khách: “Mọi người xem, đây là đại tỷ của đệ, của đệ đấy!”
Người trong ngõ hiền lành cười rộ lên, nãi bãi Nhị Vượng nói:
“Phải phải phải, là đại tỷ của cháu, bọn ta biết rồi.”
Vẻ kiêu ngạo ban nãy của Phong Bình biến mất, cậu bé đỏ mặt nhảy vội xuống bàn, dưới ánh mắt của Hải Châu ngượng ngùng cười hì hì.
“Cũng là đại tỷ của đệ!”
Bình Sinh sáng nay lỡ mất chuyện ở bến tàu, thậm chí nó còn chưa hiểu rõ lắm ý nghĩa trong đó nhưng không ảnh hưởng đến việc nó cũng thấy tự hào lây. Nó cùng Triều Bình mỗi đứa dắt một tay kéo Hải Châu đi vào nhà.
“Đại ca, huynh kể tiếp đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bình Sinh vẫn chưa nhớ hết, nó còn phải về kể cho người trong thôn nghe nữa.
Hải Châu cười tủm tỉm nhìnncũng không ngăn cản, nàng xúi giục Phong Bình đứng lên bàn nói to:
“Da mặt tỷ dày lắm, không sợ bị các đệ khen trước mặt đâu nên cứ khen mạnh vào, chỗ nào nói sai tỷ chỉ ra cho.”
Bên trên có hai tỷ tỷ giỏi giang, Phong Bình ở trong nhà hay ra ngoài ngõ đều có chút nhút nhát, hiếm khi thấy hắn thể hiện bản thân, Hải Châu muốn cổ vũ hắn. Nàng đóng cửa lại bảo Bình Sinh, Triều Bình và Đông Châu mang ghế ra ngồi xuống nghe Phong Bình kể chuyện cho đàng hoàng.
Tề A Nãi ngồi ở chân tường vá lưới cá, cười ha hả nhìn năm đứa tôn t.ử tôn nữ nô đùa, bà nói với Bối Nương:
“Chờ đứa trong bụng con ra đời, nhà chúng ta càng náo nhiệt hơn.”
Bối Nương gật đầu, nàng ấy cũng rất mong chờ.
……
Hết kỳ nguyệt sự, Hải Châu một mình lái thuyền ra biển đ.á.n.h cá. Nàng lên đảo đón lão rùa, thuyền đến nơi thấy nó nằm lì trong hố cát không nhúc nhích.
“Ủa? Sao thế này?”
Lính canh trên đảo khó hiểu.
Hải Châu hiểu rõ sự tình, nàng xuống thuyền lôi lão rùa ra:
“Đi nào, xuống đáy biển cạy nhím biển cho ngươi ăn, ngay gần đây thôi.”
Lão rùa như cái cối xay nằm lì trên mặt đất, sống c.h.ế.t không chịu đi cùng nàng.
“Phiền các huynh khiêng nó lên thuyền giúp ta với.”
Hải Châu nói.
Hai lính canh lại gần khiêng nó lên, lão rùa vươn cổ há miệng định c.ắ.n, Hải Châu đưa tay vỗ một cái.
Vừa đặt xuống mũi thuyền nó đã xoay người định chạy, Hải Châu kéo nó lôi vào trong khoang còn dùng lưới cá quấn c.h.ặ.t nó lại.
Buồm được kéo lên, lâu thuyền hướng ra biển lớn. Lão rùa vẫn không chịu từ bỏ, hung hăng c.ắ.n xé dây lưới, một lòng muốn rời thuyền trốn về đảo.
“Ui chao, không đi đảo yến đâu, không gặp cá voi sát thủ đâu mà sợ.”
Hải Châu cầm lấy lưới cá, nàng ngồi xếp bằng trên boong thuyền ấn c.h.ặ.t mai rùa không cho nó chạy.
Đến vùng biển không người, nàng đi ra mũi thuyền hạ buồm. Trong lúc buộc buồm nghe thấy tiếng “tõm” dưới nước, quay đầu lại đã không thấy bóng dáng con rùa trên boong đâu.
Đáy thuyền bị húc thình thịch, Hải Châu buộc c.h.ặ.t túi lưới, cầm xẻng nhọn nhảy xuống biển. Đợi bọt nước tan đi, nàng ngẩng đầu liền thấy lão rùa đang bơi về phía mình. Nàng phất tay ra hiệu cho nó đi theo không ngờ vai đau điếng, cái đồ này không húc đáy thuyền nữa mà chuyển sang húc nàng.
Hải Châu xoa xoa vai, thấy nó còn muốn báo thù, nàng xoay người cầm xẻng nhọn đ.á.n.h nhau với nó. Một người một rùa đ.á.n.h nhau trong biển nước b.ắ.n tung tóe. Cuối cùng lão rùa thua cuộc, ngoan ngoãn bơi theo sau Hải Châu lặn xuống đáy biển.
Đáy biển vẫn là dáng vẻ ngày thường, nước biển xanh thẳm, cá bơi thành đàn, rong biển múa lượn theo dòng nước, cua biển ẩn nấp dưới đá ngầm và san hô. Đáy biển mỗi thời mỗi khắc đều thay đổi nhưng lại dường như không đổi, mặc kệ con người có đặt chân đến hay không thì nó vẫn giữ nguyên vẻ vốn có.
Hải Châu chạm đáy, trước tiên tìm nhím biển trên đá ngầm, cạy vỏ nhím biển cho lão rùa ăn trước. Cá biển ngửi thấy mùi tanh liền bơi tới, nàng cạy thêm mấy con ném lên bãi sỏi, cá biển vây lại đẩy nhím biển rơi xuống bùn cát. Bùn cát bị khuấy động, những làn nước đục ngầu như khói lan tỏa từng đợt, bạch tuộc ẩn mình trong cát sỏi nhân cơ hội hoảng loạn bỏ chạy.
Hải Châu cạy mười mấy con nhím biển to bỏ vào túi lưới, quay người thấy một c.o.n c.ua hoa lan đang rục rịch thò càng ra khỏi cát sỏi. Nàng bơi tới dùng xẻng nhọn ấn c.h.ặ.t, tóm lấy mai cua dùng rong biển quấn càng lại ném vào túi lưới. Nàng nhớ tới găng tay da dê Hàn Tễ đeo lúc cưỡi ngựa, hôm nào gặp lại nàng sẽ bảo hắn nhờ thợ may làm cho một đôi mỏng, đeo găng tay da dê vào nàng sẽ không sợ bị cua kẹp nữa.
Đào được một con sò biển, bạch tuộc chui vào trong vỏ sò. Bạch tuộc lúc này kích thước không lớn, xúc tu hơi mảnh nhưng thịt nhìn rất non. Hải Châu men theo chỗ cát sỏi nhô lên đào xuống, sờ thấy bạch tuộc và mực, phản ứng đầu tiên của chúng là trốn, trốn không thoát liền quấn lấy ngón tay nàng, khoang miệng phun ra mực đen đặc.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận