Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 259: Hôn sự của Thẩm Toại (2)

 

Hải Châu đi theo bà ra cửa. Vừa vào sân Thẩm gia, Thẩm mẫu liền mở lời:

"Ta cũng không giấu giếm, con có biết chuyện Lục ca con một hai đòi cưới Diêu Thanh Mạn không? Giờ chuyện đã đến tai Thiếu tướng quân, sáng nay bá phụ con vì chuyện này mà bị mắng một trận. Ông ấy tuổi đã cao, người lại thật thà, về đến nhà là đứng ngồi không yên bảo ta mau ch.óng đi thuyền tìm Tiểu Lục, chiều theo ý nó đi cầu hôn vì sợ lại chọc giận Thiếu tướng quân."

Hải Châu nghe mà đau đầu, nhất thời không phân biệt được ẩn ý trong lời bà ta đành chọn cách trả lời đơn giản:

"Chuyện của Tiểu Lục ca con không rõ lắm, huynh ấy không nói với con. Huynh ấy ở bên cạnh Thiếu tướng quân nhiều chắc là nói với ngài ấy."

"Đúng vậy, cái thằng không đàng hoàng, chuyện trong nhà mà làm ầm ĩ đến trước mặt Thiếu tướng quân báo hại cha nó vất vả nửa đời người, đến cuối cùng còn để lại ấn tượng xấu trong mắt Thiếu tướng quân." Thẩm mẫu khẽ thở dài, nói: "Đúng là oan gia, nuôi nó mười mấy hai mươi năm mà nó chẳng biết ơn, một chuyện không theo ý nó là nó làm loạn bất chấp tất cả. Nếu vì nó mà bá phụ con mất quan thì cái nhà này coi như không chứa chấp nổi nó nữa."

Hải Châu nghe ra ý đồ của bà ta, đây là Hàn Tễ dùng tiền đồ của Thẩm ngu quan để uy h.i.ế.p ông ta, đ.á.n.h trúng điểm yếu, giờ hôn sự của Thẩm Toại thành chuyện nhỏ nhặt chắc chẳng ai phản đối nữa.

"Thiếu tướng quân không phải người công tư bất phân đâu. Bá phụ cẩn trọng nửa đời người, chức trách lại không sai sót gì nên ngài ấy sao bãi quan bá phụ được. Về công sự mà nói, trên bàn Thiếu tướng quân không biết có bao nhiêu việc chờ giải quyết, mỗi ngày lại phải gặp bao nhiêu người, biết đâu tối về là quên chuyện buổi sáng ngay ấy mà. Về tư sự thì ngài ấy giao hảo với Lục ca thì sao lại tìm Thẩm bá phụ gây phiền phức, trừ khi Lục ca đại nghĩa diệt thân." Hải Châu cười nói: "Chi bằng hai người cứ chiều theo ý huynh ấy, đỡ để huynh ấy thường xuyên nhắc mãi trước mặt Thiếu tướng quân."

Thẩm mẫu mấp máy môi, cái bà lo là đứa đại nhi t.ử nhưng chuyện này không thể nói rõ, nói với Hải Châu còn chẳng bằng nói với Thẩm Toại. Bà cười khổ một tiếng, nói:

"Con nói đúng, ta không nên phỏng đoán Thiếu tướng quân công tư bất phân. Còn hôn sự của Tiểu Lục, đây là do nó khổ sở cầu xin mới có được nên ta sẽ chọn ngày sai bà mối sang cầu hôn, tốt xấu gì nó tự chịu."

Nha hoàn bưng bánh đậu đỏ tới, Hải Châu cầm một cái ăn. Bánh xốp giòn, c.ắ.n một miếng vụn rơi lả tả, nàng dùng tay hứng rồi bỏ cả cái vào miệng, ăn xong mới nói:

"Bá mẫu đã gặp Thanh Mạn chưa? Cô nương ấy là người thế nào?"

Thẩm mẫu lắc đầu, hai nơi cách xa nhau, đi thuyền cũng mất một hai ngày, bà lười tốn công đi một chuyến.

"Mắt nhìn người của Tiểu Lục ta không tin tưởng nổi. Con xem đám nha hoàn nó nuôi trong viện ấy, toàn là nó nhặt về bảo là làm việc thiện, giữ lại thì giữ lại coi như tích đức. Nhưng đến chuyện hôn nhân đại sự sao có thể để nó tùy ý làm bậy được. Tiếc là chiều hư nó quá, nó không biết nặng nhẹ, không nghe lời khuyên cứ như chúng ta hại nó không bằng, một mực cố chấp." Thẩm mẫu giơ tay chỉ trỏ nói: "Bốn người ca ca trên nó cưới thê t.ử đều do ta định đoạt, ai nấy đều tốt đẹp cả. Thôi thôi, cánh nó cứng rồi, ta mặc kệ."

Hải Châu khẽ gật đầu, nàng chỉ nghe chứ không nói mà nàng nói chưa chắc Thẩm mẫu đã muốn nghe.

Thẩm mẫu trút hết nỗi oán trách trong lòng, cảm thấy thoải mái hơn, mặt mày cũng giãn ra cười nói:

"Ta bảo nha hoàn đưa con đi thăm nhị tẩu con, con trò chuyện với nó chút rồi trưa ở lại ăn cơm luôn."

"Vâng, bá mẫu cứ tự nhiên."

Thẩm gia đông người, phòng ốc cũng nhiều, qua ba lần cửa mới đến chỗ ở của phu thê Thẩm nhị. Bà t.ử gác cửa vào bẩm báo, Hải Châu theo sau bước qua bậc cửa đi vào, giọng nàng nhẹ nhàng hỏi:

"Nhị tẩu, tẩu chưa dậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vừa mới nằm xuống thôi, muội vào đi." Thẩm nhị tẩu sắc mặt tiều tụy, mặc áo lót nửa nằm trên giường mệt mỏi nói: "Đều là người quen, ta cũng không khách sáo, người không khỏe nên không dậy tiếp muội được."

"Không sao, tẩu cứ nằm nói chuyện đi." Hải Châu ngồi xuống ghế thêu bên mép giường quan sát nàng, ngập ngừng nói: "Muội nghe bá mẫu bảo tẩu có tin vui? Sao trông tiều tụy thế này?"

Thẩm nhị tẩu lộ vẻ bực bội, nàng mím môi thở hắt ra rồi gượng gạo nặn ra một nụ cười, nói:

"Đừng trách, không phải nhắm vào muội đâu. Thai này của ta chưa được hai tháng, t.h.a.i tượng không tốt, ta sợ không giữ được nên ngay cả cha nương ruột cũng chưa nói. Đã dặn đi dặn lại bà ấy đừng nói ra ngoài, haizz, cứ như không hiểu tiếng người ấy."

Hải Châu liếc nhìn bụng nàng ấy lại nhìn sắc mặt tiều tụy, cổ tay gầy guộc lộ ra khi xắn tay áo, người không biết chuyện nhìn vào chỉ tưởng nàng ấy bị bệnh nặng.

"Nghe nha hoàn bảo sáng nay muội uy phong lắm, giỏi thật đấy, ý tưởng mời lão ngư dân đến tư thục truyền thụ kinh nghiệm hóa ra là do muội nghĩ ra." Thẩm nhị tẩu ánh mắt tràn đầy tán thưởng, ôn tồn nói: "Muội là cô nương giỏi giang, tâm địa lại thiện lương, ngư dân vùng biển sẽ cảm kích muội lắm."

"Cũng chẳng có gì đâu, muội cũng vì tư tâm thôi, muốn đưa đệ muội muội theo học lão quan thủy bộ cách xem thiên tượng."

Hải Châu không nghĩ đến chuyện được cảm kích hay danh tiếng gì cả.

"Muội lúc nào cũng thế, làm việc tốt nhiều quá nên tự thấy là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới."

Thẩm nhị tẩu ngứa cổ họng, nàng ôm n.g.ự.c nôn khan một tiếng, bưng nước uống một ngụm đè nén cảm giác buồn nôn cuộn lên, khuôn mặt tái nhợt thoáng hiện chút huyết sắc.

"Đừng lo, không sao đâu." Nàng cười cười, "Phụ nhân m.a.n.g t.h.a.i đa phần đều thế, chịu đựng qua giai đoạn này là ổn thôi."

Thấy nàng ấy muốn nôn mà không nôn được, Hải Châu cảm giác n.g.ự.c mình cũng nghẹn lại, dường như cũng muốn nôn khan vài cái mới thoải mái.

"Nhị tẩu, tẩu nghỉ ngơi đi, muội không làm phiền nữa, mấy hôm nữa muội lại sang thăm tẩu."

Nàng đứng dậy định đi.

Thẩm nhị tẩu ngăn lại,

"Ngồi thêm chút nữa đi, ta nói với muội vài câu. Hôm nay muội qua đây là vì chuyện Tiểu Lục phải không? Bà bà nhà ta sốt ruột, tìm muội để tìm sự đồng tình à?"

"Không có đâu, công công vời bà bà của tẩu đều đã đồng ý rồi. Chuẩn bị đi cầu hôn cho Thẩm Toại đấy."

"Tiểu Lục phản kháng thành công rồi à? Đúng là nó cũng nghĩ ra cách thật." Thẩm nhị tẩu suy nghĩ một chút liền hiểu ra, chắc là nhờ Thiếu tướng quân nói đỡ, trong đó chắc còn có uẩn khúc gì nữa. Nàng ấy không hỏi nhiều, tiếp tục nói: "Tiểu Lục có tiền đồ, trong năm huynh đệ chỉ có nó không dựa dẫm cha nương mà tự mình mở lối đi riêng, cho nên hôn sự mới dám theo ý mình, cưới cô nương mình muốn cưới. Nếu đã phản kháng thì phản kháng cho triệt để đi. Đi theo Thiếu tướng quân làm việc, cứ lập gia đình ở phủ thành, cưới thê t.ử thì để thê t.ử ở lại phủ thành chăm sóc nó, đừng về đây chịu khổ."

--

Hết chương 131.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 259 | Đọc truyện chữ