Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 257: Ái muội (2)
Hải Châu và Đông Châu đoán chừng có liên quan đến việc mở tư thục, những người thạo tin trong lòng cũng hiểu rõ. Mọi người chụm đầu ghé tai nối đuôi nhau ra khỏi ngõ, người quen biết đi cùng nhau, kéo cả gia đình ra bến tàu như đi trẩy hội.
Quán ăn trên phố vẫn mở cửa làm ăn, những người bán hàng rong cũng tranh thủ cơ hội bán đồ ăn sáng, hấp màn thầu, hấp bánh gạo lửa cháy hừng hực, bán hàu chiên, không có hàu thì bán bánh bột mặn.
“Làm cái gì đấy! Ăn cơm mà cũng vội vã lúc này à?” Nha dịch đi tới đuổi người, “Mau qua đó đi, đình trưởng và Thiếu tướng quân đang đợi rồi.”
“Hàn nhị ca vẫn chưa đi à?”
Đông Châu hỏi.
Hải Châu cũng không biết, nàng tưởng hắn đã đi từ sớm, thuyền quan trên bến tàu đã rời đi từ lâu, không biết là thuyền đi người không đi, hay là người đi rồi lại quay lại.
Trên bến tàu người đông nghịt, lục tục còn có người từ nơi khác đổ về, những vị trí tốt phía trước đã bị chiếm hết. Hải Châu đưa cả nhà lên thuyền của mình, đứng trên tầng hai nhìn cho rõ.
Đầu người đen đặc, xa xa trong thôn vẫn còn người đang đi tới, Hải Châu chợt nhận ra thị trấn này có rất nhiều người sinh sống.
Ba tiếng chiêng vang lên lại có nha dịch duy trì trật tự, bến tàu rất nhanh đã yên tĩnh trở lại.
“Sáng sớm đã quấy rầy mộng đẹp của mọi người, quả thực là có tin tốt muốn bẩm báo. Thiếu tướng quân mở tư thục tại bến tàu, trẻ nhỏ đủ năm tuổi đều có thể đưa đến tư thục học chữ đọc sách.”
Đình trưởng đứng trên thuyền quan cao giọng tuyên bố.
Đám đông bên dưới vang lên tiếng xôn xao bàn tán. Ánh mắt Hàn Tễ quét qua đám đông, trên mặt số ít người mặc vải bông mịn xuất hiện nét vui mừng còn đại bộ phận mọi người thần sắc c.h.ế.t lặng, thậm chí có vẻ thờ ơ pha chút thất vọng. Bọn họ bước ra khỏi nhà hẳn là mang theo sự mong chờ nhưng khi nghe thấy tin này, có lẽ là thất vọng và mệt mỏi.
Hàn Tễ dời mắt nhìn ra mặt biển, hai chiếc thuyền cách nhau không xa, Phong Bình và Đông Châu dắt theo đứa nhỏ kia phát hiện hắn nhìn sang liền kích động vẫy tay.
“Để ta nói.” Hắn ngắt lời đình trưởng đang định nói tiếp, hắng giọng, cao giọng nói: “Tư thục ngoài việc dạy tiểu hài t.ử biết chữ, ta còn mời lão quan thủy bộ đến giảng giải về sự thay đổi của thiên văn cho mọi người. Ngoài ra còn có những lão ngư dân dày dạn kinh nghiệm ra khơi, họ sẽ giảng thuật tại tư thục về những trải nghiệm đi biển của mình, cũng như cách căn cứ vào hướng gió và trào lưu để phân biệt phương hướng trên biển……”
Những khuôn mặt c.h.ế.t lặng kia giãn ra, những đôi mắt trầm tịch sáng bừng lên, tiếng nghị luận trong đám đông sôi nổi hẳn, tiếng cười kích động cuối cùng hòa thành một mảng. Hàn Tễ thậm chí nhìn thấy có người giơ tay lau nước mắt.
Nha dịch cầm dùi chuẩn bị gõ chiêng, Hàn Tễ giơ tay ngăn lại, hắn mỉm cười nhìn muôn hình vạn trạng bên dưới, đợi họ thảo luận đủ rồi hắn tiếp tục nói:
“Nam nữ lão ấu đều có thể đến tư thục nghe giảng, tự mang ghế theo giống như đi xem hội vậy, cái này các vị có kinh nghiệm rồi nên ta không cần nói nhiều nữa.”
Trong đám đông vang lên một trần cười vang.
Hải Châu chống cằm nhìn Hàn Tễ, người luyện võ trung khí đầy đủ, giọng nói vang dội, trong lời nói mang theo ý cười, âm thanh lọt vào tai cào vào lòng nàng ngứa ngáy.
Tiếng cười lắng xuống, Hàn Tễ mở miệng nói:
“Hàng tháng vào ngày chẵn là ngày lão ngư dân dạy học, ngày lẻ là ngày lão quan thủy bộ giảng bài, công việc cụ thể do đình trưởng sắp xếp. Mọi người chỉ cần rảnh rỗi là có thể qua nghe giảng, học được bao nhiêu toàn dựa vào chính mình. Cuối cùng, ta xin giới thiệu với các vị người đã đưa ra ý tưởng này……”
Tim Hải Châu thắt lại, vội vàng đứng thẳng người.
“Người ở bên kia, cô nương mặc y phục đỏ đứng trên lâu thuyền, nàng ấy là Tề Hải Châu. Nàng ấy thường xuyên ra biển nên biết rõ sự nguy hiểm trên biển. Nàng ấy nói với ta rằng đối với người sống dựa vào biển thì mạng sống quan trọng hơn biết chữ, cũng chính nàng ấy đề nghị mời những lão ngư dân giàu kinh nghiệm đến truyền thụ kiến thức cứu mạng trên biển cho mọi người.”
Đông Châu kích động đến đỏ bừng mặt, nàng ấy toét miệng cười vui vẻ vỗ tay cho tỷ tỷ mình, người trên bến tàu cũng lần lượt vỗ tay theo.
Tiếng vỗ tay át cả tiếng sóng thủy triều rút, mặt Hải Châu nóng lên không kìm được niềm vui sướng.
Phong Bình và Triều Bình vỗ tay đặc biệt mạnh, hai đứa nhìn Hải Châu với đôi mắt sáng rực, trong lòng dâng lên niềm tự hào, đây là đại tỷ của chúng.
Tề lão tam và Tề A Nãi kích động đến phát run, chân run đến mức người cũng run theo. Bối Nương cười toe toét, nàng ấy đỡ bà bà ngồi xuống, nàng ấy thực sự vui mừng thay cho Hải Châu.
Buổi tập họp ngẫu hứng tan rã, Đông Châu và Phong Bình ra bờ biển cạy hàu sống. Tề lão tam đưa những người còn lại về trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người tản đi gần hết, Hải Châu từ trên thuyền xuống. Hàn Tễ cho lui đoàn người đình trưởng và quan thủy bộ, hắn sải bước đi về phía Hải Châu, đến gần thấy vành tai nàng đỏ ửng liền cười hỏi:
“Vui không?”
Hải Châu gật đầu,
“Cảm giác không tệ.”
“Vậy thì tốt, đi, ta mời muội ăn sáng.”
“Nên là ta mời huynh mới phải.”
“Tại sao nói vậy? Để cảm tạ ta à?” Hàn Tễ đi trước dẫn đường ra phố, hắn chắp một tay sau lưng nghiêng đầu nói: “Đây là việc ta nên làm, ý tưởng này nếu là do mưu sĩ của ta đưa ra, thanh danh của hắn cũng sẽ được truyền tụng thôi.”
Thật hiếm có, một là hiếm có người lòng dạ thẳng thắn, không tranh công không keo kiệt như hắn, hai là hiếm có người không coi thường nữ nhi như hắn. Hải Châu đi phía sau chăm chú nhìn hắn, nàng thật may mắn khi đến thời đại này lại quen biết hắn.
Hàn Tễ không nghe thấy tiếng trả lời liền quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đang nhìn trộm của nàng. Thấy Hải Châu theo bản năng cụp mắt tránh né, trong lòng hắn không khỏi vui vẻ.
“Muội đang nhìn trộm ta.”
Hắn vạch trần.
Hải Châu nhéo ch.óp mũi, không phản bác.
“Muội mang tâm tư gì mà nhìn trộm ta thế?”
Hắn truy hỏi.
Hải Châu mím môi cười, nói:
“Xem con ruồi đậu trên lưng huynh ấy mà.”
Hàn Tễ “A” một tiếng, cười lạnh nói:
“Muội cứ tiếp tục giả ngốc lừa quỷ đi.”
“Thế huynh nói xem tại sao ta nhìn trộm huynh?”
Hàn Tễ nghẹn lời, hắn liếc nàng rồi buông một câu "thôi bỏ đi".
Vào t.ửu lầu, tiểu nhị đón tiếp khó xử nói:
“Thiếu tướng quân, buổi sáng t.ửu lầu không đỏ lửa. Tiểu nhân ra hàng ăn sáng mua chút thức ăn mang lên lầu cho ngài nhé?”
“Được, mở cho ta một gian nhã gian.”
Hàn Tễ đi lên lầu.
Nhã gian giáp mặt đường, mở cửa sổ ra có tiếng nói chuyện trên đường theo gió truyền lên. Người đi đường đều đang bàn tán về chuyện tư thục, thỉnh thoảng còn có người nhắc đến tên Hải Châu.
“Ý tưởng dùng thuyền quan đi buôn mà muội đề xuất trước đây sau khi bàn bạc đã được chọn dùng, nhưng việc này ta không công bố tên muội với bên ngoài. Thuyền quan đi buôn phá vỡ thế độc quyền của thuyền tư nhân chắc chắn sẽ đắc tội một số người, tránh cho đến lúc đó có kẻ không có mắt tìm muội gây phiền phức.”
Hàn Tễ thấp giọng nói.
--
Hết chương 130.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận