Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 256: Ái muội (1)
Hàn Tễ đã hiểu, trong lòng hắn có chút kích động. Trước đây hắn còn đang cân nhắc làm sao để thủy sư không có giặc để đ.á.n.h có đất dụng võ, ngộ nhỡ ngày nào đó triều đình không cấp quân phí, chỉ riêng chuyện ăn uống của mấy vạn người đã là vấn đề lớn. Nay có thể phái thuyền quan để không đi buôn bán, quân tốt am hiểu thủy chiến sẽ theo thuyền áp tiêu, ngư dân bán được hải sản tồn đọng, ngư dân có tiền thì quan phủ cũng kiếm được tiền.
“Ý kiến hay!”
Hàn Tễ giơ tay định vỗ vai khích lệ người đưa ra chủ ý nhưng nhìn rõ mặt đối phương, hắn gãi cổ giấu mu bàn tay ra sau lưng.
“Là một chủ ý vô cùng tốt, ta về phủ thành sẽ sắp xếp người bắt đầu thực hiện.” Hắn vui vẻ nói, có chút chờ mong nhìn Hải Châu, tiếp tục hỏi: “Còn có kiến nghị gì ‘thuận miệng nói ra’ nữa không?”
“Không có, ta đâu phải người chuyên trách làm việc này.” Đi đến trước cửa hàng thịt heo, Hải Châu dừng bước, nàng xoa xoa ngón tay, chìa tay ra trước mặt Hàn Tễ nói: “Nhắc tới hai chữ quân sư ta mới nhớ ra, lúc trước bảo ta nhận lấy ngọc bội có nói mỗi tháng cho ta bao nhiêu bổng lộc nhỉ? Ta chưa nhận được một đồng nào đâu đấy.”
Nụ cười trên mặt Hàn Tễ cứng lại, ngay sau đó, hắn tháo túi tiền bên hông đưa qua lại nhận lỗi:
“Ta sơ suất, ta sơ suất, bây giờ bổ sung ngay, sau này cuối mỗi tháng sẽ sai người đưa tới đúng hạn.”
Hải Châu liếc hắn một cái rồi thản nhiên nhận lấy túi tiền. Nàng nhìn sắc trời, dùng giọng điệu đuổi người nói:
“Được rồi, huynh đi đi, ta phải mua thịt về nấu cơm.”
Trời quả thực không còn sớm, đêm nay còn có chuyện quan trọng muốn bàn, Hàn Tễ cũng không lề mề mà nhấc chân lướt qua nàng đi về phía đầu phố, đi được vài bước lại quay người hỏi:
“Có muốn theo ta đến phủ thành không? Để trí thông minh của muội phát huy tác dụng, ta sẽ cho muội một chức quan ngoài biên chế.”
Nương t.ử của ông chủ hàng thịt đi ra đúng lúc nghe được câu này, bà kinh ngạc nhìn người trên đường, có chút nghi ngờ mình bị ù tai nghe nhầm. Điều khiến bà kinh ngạc hơn là Hải Châu còn xua tay từ chối.
“Còn thịt heo không?”
Hải Châu bước vào tiệm thịt.
“Còn, còn khoảng mười cân.”
Nương t.ử ông chủ hàng thịt hoàn hồn, buôn bán là quan trọng nhất, bà quay vào quầy xách thịt ra, lưỡi d.a.o sắc bén lạng một đường rồi đem thịt treo lên cân, hơn hai cân một chút.
“Tính hai cân thôi, thịt thừa buổi sáng, để cả ngày rồi nên không tươi lắm.” Vị phụ nhân động tác nhanh nhẹn dùng mũi d.a.o chọc một lỗ trên miếng thịt, luồn dây cỏ tranh buộc lại đưa cho Hải Châu, thu tiền xong mới tò mò hỏi: “Sao cô nương không đồng ý với Thiếu tướng quân? Làm quan đấy, cả đời không phải lo nghĩ.”
“Bổng lộc thấp quá, còn không bằng ta đ.á.n.h cá kiếm được nhiều.” Hải Châu cười ha hả, nàng xách thịt đi ra ngoài, “Thẩm cứ làm việc đi, ta về nấu cơm đây.”
Nàng nói những điều đó chỉ là dựa vào kiến thức đời trước, chỉ điểm đôi câu thì không khó nhưng bắt nàng làm thật ăn thật để tạo ra thành tích thì nàng không có bản lĩnh đó, vừa không có năng lực lãnh đạo cấp dưới cũng không có khả lực thực thi. Huống chi nàng có cuộc sống mình yêu thích, nửa đường đổi nghề đi làm quan thực sự là người thay lừa kéo cối xay đậu, tự tìm khổ mà ăn.
Về đến nhà, trong bếp đã đỏ lửa, Tề A Nãi quay đầu nhìn ra nói:
“Về rồi đấy à.”
“Vâng, con mua một dải thịt, tối nay xào một đĩa thịt.” Hải Châu múc hai gáo nước đổ vào chậu, ngâm thịt vào nước lại nói: “Lát nữa để con xào, thịt không tươi lắm, phải dùng hoa tiêu xào lăn.”
“Để muội xào cho.” Đông Châu hào hứng, “Tỷ, muội xào thịt, tỷ đứng bên cạnh chỉ điểm cho muội.”
“Ta ở nhà thì không đến lượt muội động tay đâu, đợi ta vắng nhà muội sẽ có khối cơ hội.” Hải Châu ôm vai muội muội kéo nàng ra ngoài, “Đi, ta đòi được túi tiền rồi, cho muội xem có bao nhiêu tiền.”
Tề A Nãi lặng lẽ nhìn hai tỷ muội cười đùa đi ra ngoài, bà tin tưởng Hải Châu, trong lòng dù có suy nghĩ gì cũng không hỏi mà coi như không biết. Người là do Hải Châu quen, quan hệ là do Hải Châu kết giao, có chịu gật đầu chấp nhận sự theo đuổi của Hàn Tễ hay không cũng là chuyện riêng của Hải Châu.
Trong túi tiền có hai tờ ngân phiếu trăm lượng và một thỏi bạc nguyên bảo, ngoài ra còn có ít bạc vụn. Ai thấy cũng có phần, Hải Châu chia bạc vụn cho Phong Bình, Triều Bình và Đông Châu.
“Tỷ, tỷ có lấy túi tiền không?”
Đông Châu bò ra bàn hỏi.
Túi tiền làm bằng gấm sờ vào mát tay, bên trên còn thêu một con hạc trắng. Hải Châu cầm túi tiền đưa cho nàng, nói:
“Cho muội đấy, cầm lấy mà dùng.”
Đông Châu cười hì hì, nàng móc hết bạc và tiền đồng mình tích cóp được ra. Năm ngoái mua vòng vàng cho nãi nãi đã tiêu hết tiền để dành, giờ lại tích được hơn ba lượng, nàng bỏ hết vào túi gấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phong Bình và Triều Bình mắt trông mong nhìn theo, hai đứa cũng thích cái túi tiền này nhưng chỉ dám nhìn chứ không mở miệng xin.
“Hải Châu, cháo chín rồi, con vào xào rau đi.”
Tề A Nãi gọi.
“Đệ đi nhóm lửa giúp tỷ.”
Phong Bình là người đầu tiên chạy vào.
“Triều Bình đi xem tam thúc tam thẩm nướng bánh xong chưa, xong rồi thì sang đây ăn cơm.”
Hải Châu đi ra ngoài.
Triều Bình chạy về phòng ném bạc vụn vào bình gốm rồi lại lon ton chạy ra ngoài.
Lúc ăn cơm thì trời tạnh mưa, Tề lão tam dọn bàn ăn ra giữa sân, đóng cổng viện lại, ngồi trong sân húp cháo nóng cũng không thấy lạnh.
“Ngày mai có ra biển không?”
Tề lão tam hỏi.
Hải Châu ngẩng đầu nhìn trời, nói:
“Đợi nắng lên hai hôm nữa hãy tính, trời mưa hang đá ẩm ướt leo trèo không an toàn.”
“Vậy ngày mai ta đi thuyền đ.á.n.h cá, mưa hai ngày củi cũng đốt hết rồi, tranh thủ thúc đi c.h.ặ.t hai xe củi kéo về.”
Tề lão tam từng đi biển sâu nhưng vẫn không dám một mình chống thuyền đ.á.n.h cá ra biển sâu giăng lưới, hắn không dám cậy mạnh cũng không muốn cậy mạnh. Còn hai ba tháng nữa Bối Nương sinh rồi, hắn thực sự sợ lúc này mình xảy ra chuyện. Hắn hai tuổi đã mất cha, không muốn hài t.ử của mình cũng mồ côi cha từ nhỏ.
Hải Châu vừa định nói nàng cũng ra biển đ.á.n.h cá, liền nghe Tề A Nãi nói:
“Mấy hôm nay trời lạnh, con đừng xuống biển, rảnh rỗi thì đi dạo quanh đây thôi.”
“Vâng.” Hải Châu gõ nhẹ mặt bàn, nói: “Sáng mai đi bãi biển bắt hải sản đi, con muốn ăn cua biển mai hình thoi.”
“Không đi đâu, muội phải đi bán bánh, muội không đi cùng tỷ đâu.”
Đông Châu lắc đầu.
Bối Nương cũng lắc đầu, Phong Bình chần chừ một chút rồi nói:
“Việc nhóm lửa không thể thiếu đệ được.”
“Ai hỏi mọi người đâu, con tự đi một mình.”
Hải Châu trợn trắng mắt.
Tề lão nhị cười khẽ hai tiếng.
……
Sáng sớm ba ngày sau Hải Châu và Đông Châu đang định ra cửa cạy hàu sống, trên đường đột nhiên truyền đến tiếng gõ chiêng, tiếng chiêng càng lúc càng gần. Những người còn đang ngái ngủ vẻ mặt khó chịu tung chăn ngồi dậy, nhà nhà lục tục mở cửa, nhao nhao hỏi:
“Có chuyện gì thế? Mới sáng sớm đã gõ chiêng cái gì?”
Nha dịch mặc tạo y xuất hiện ở đầu ngõ, tiếng nói bị tiếng chiêng át đi giờ trở nên rõ ràng: “Nam nữ già trẻ, ai đi được động được thì ra bến tàu hết đi, đình trưởng có chuyện muốn tuyên bố.”
“Chuyện gì thế?”
Có người hỏi.
“Chuyện tốt, cứ đi là biết.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận