Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 222: Thấy Ốc Xà Cừ (1)
Đông Châu bất mãn lườm Tề lão nhị một cái, hít sâu một hơi rồi cắm đầu lặn xuống nước.
Ánh mắt Tề lão nhị bình thản nhìn mặt sông, không mảy may lay động trước sự bất mãn của lũ trẻ.
Hải Châu lén nhìn hắn một cái, sắc mặt này có chút dọa người đấy.
Triều Bình nằm sấp trên tấm ván gỗ đạp chân bì bõm, cậu bé liếc nhìn sắc mặt cha mình không dám hó hé, càng không dám làm nũng đòi không bơi nữa chỉ đành vùi đầu hì hục đạp chân vỗ nước.
Chưa đếm đến 50, Đông Châu và Phong Bình đã đồng loạt ngoi lên thở hắt ra một hơi, hít sâu rồi lại lặn xuống.
Khoảng một nén nhang sau, Tề lão nhị ra hiệu cho Hải Châu cất tấm ván gỗ của Triều Bình đi, bảo Đông Châu và Phong Bình thử vừa lặn vừa quạt nước bơi.
“Dưới nước các con mở mắt hay nhắm mắt?”
Hắn hỏi.
“Mở mắt.”
Đông Châu đáp.
“Con nhắm mắt.” Phong Bình gãi đầu, “Mở mắt đau mắt lắm.”
“Con nhắm mắt không sợ rắn biển lao ra c.ắ.n à?”
Tề lão nhị cười hỏi.
Phong Bình xoa tay,
“Thế con mở mắt vậy, nhị thúc đừng cười con.”
Hải Châu phì cười nói với Phong Bình:
“Ở dưới nước vẫn mở mắt được mà, quen rồi sẽ không đau nữa đâu.”
Thấy Triều Bình cứ úp mặt xuống nước không ngóc đầu lên nổi, nàng nhảy ùm xuống nước đỡ cổ cậu bé lên.
“Đại tỷ…”
Triều Bình nhổ nước miếng khóc òa lên.
“Sặc nước à?” Hải Châu thấy cậu bé sợ hãi bèn đỡ nó bơi vào bờ, “Sao không dám ngẩng đầu lên thế?”
“Mặt đệ bị nước hút c.h.ặ.t lấy, không ngóc lên được.”
Triều Bình liếc cha mình một cái, bóp cổ ho sù sụ.
Tề lão nhị cứ thế nhìn cậu bé ho.
Triều Bình ho đỏ cả mặt, không giả vờ nổi nữa liền nhổ toẹt bãi nước bọt, dựa vào người Hải Châu nghỉ một lát rồi lại miễn cưỡng đạp nước xuống sông.
“Con không tàn nhẫn được như thúc, con xuống nước trông chừng đây.”
Hải Châu nói bâng quơ với không khí rồi nhảy xuống sông.
Đông Châu và Phong Bình ngoi lên, thấy nàng cũng ở dưới nước thì mặt mày hớn hở hẳn lên.
Tề lão nhị quay mặt đi coi như không thấy.
Tề lão tam bưng bát nước ấm tới thấy nhị ca mình bị bỏ rơi một bên chẳng ai đoái hoài liền hiểu ngay vấn đề. Hắn ngồi xổm bên bờ sông gọi:
“Lại đây, lại đây uống nước nào.”
Bốn người dưới sông xếp hàng bơi vào bờ uống nước. Triều Bình uống một ngụm rồi thôi, cậu bé khát nhưng bụng thì no căng nước rồi.
“Có cần ta đưa huynh ấy đi chỗ khác không?” Tề lão tam hỏi như chốn không người, “Huynh ấy cứ mặt lạnh ngồi lù lù bên bờ sông nhìn ghét thật, nói câu nào cũng khó nghe.”
Đông Châu gật đầu lia lịa, phẩy tay như đuổi ruồi:
“Đưa đi đi, đưa đi đi.”
Tề lão nhị trừng mắt nhìn nàng ấy.
Đông Châu chẳng sợ, vạch mắt làm mặt quỷ với hắn:
“Mắt con cũng đâu có bé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề lão tam cười ha hả, đứng dậy đẩy xe lăn đi:
“Nhớ năm xưa ta cũng bị huynh và đại ca huấn như thế này. Lúc ấy ta chỉ muốn đá hai người một cái cho hả giận.”
“Đệ học một ngày là biết bơi rồi còn gì.”
Tề lão nhị hừ lạnh.
“Ta có c.h.ế.t ngay ngày hôm sau đâu mà vội. Hại ta uống đầy bụng nước, cơm cũng nuốt không trôi.” Tề lão tam trả thù chuyện cũ bèn co ngón tay gõ hai cái lên đầu nhị ca, sau đó đẩy xe lăn đến chân tường để đấy: “Huynh cứ ngoan ngoãn ngồi đây phơi nắng đi.”
Tề lão nhị tức đến nghiến răng.
Ngâm mình dưới sông gần một canh giờ, Hải Châu lùa ba đứa nhỏ lên bờ:
“Về tắm rửa thay quần áo đi, ta đưa lão rùa ra biển một vòng.”
“Muội cũng muốn đi, tỷ, muội đợi tỷ trên thuyền nhé.” Đông Châu chạy về phía thuyền, “Muội hứa sẽ ngồi ngoan trên thuyền không nghịch ngợm đâu.”
Phong Bình đứng tại chỗ nhìn theo vẻ thèm thuồng, lí nhí:
“Đệ cũng muốn đi.”
Hải Châu nhìn sang Triều Bình, Triều Bình lắc đầu nguầy nguậy:
“Đệ không đi đâu, đệ ở nhà đợi.”
“Được rồi, đi thôi.” Hải Châu vẫy tay, “Triều Bình về nói với nãi nãi một tiếng nhé, chập tối bọn ta sẽ về.”
Thuyền lầu căng buồm, từ từ lướt ra khỏi lòng sông. Lão rùa chậm rãi bơi theo sau thuyền, đợi thuyền tăng tốc, nó cũng bơi nhanh hơn.
Vì có Đông Châu và Phong Bình đi cùng nên Hải Châu không đi xa, cách bờ khoảng hai dặm thì hạ buồm. Nàng buộc túi lưới, cầm xẻng nhọn, trước khi xuống biển hỏi:
“Hai đứa muốn lấy gì không?”
“Dưới biển có gì hả tỷ?”
Đông Châu hỏi.
“Cái gì cũng có.” Hải Châu nhìn màu nước biển, nói: “Vùng nước cạn nhiều san hô lắm, gặp cây nào màu đẹp tỷ bẻ cho một nhánh.”
“Vâng.”
Hải Châu nhảy từ đuôi thuyền xuống biển. Đông Châu ôm Phong Bình lùi vào khoang thuyền, hai tỷ đệ kê ghế ghé vào mạn thuyền nhìn xuống biển.
Hải Châu lặn xuống đáy quan sát tình hình rồi ngoi lên, thấy hai tỷ đệ ngoan ngoãn mới yên tâm lặn xuống lần nữa.
“Giống hệt con cá ấy.” Đông Châu trầm trồ, “Tỷ tỷ giỏi thật.”
Phong Bình gật đầu lia lịa.
Thuyền lầu dập dềnh theo sóng, phải bám c.h.ặ.t mạn thuyền mới không bị ngã. Phong Bình buông tay dụi mắt, đúng lúc thân tàu chao đảo khiến cậu bị hất ngã ngồi phịch xuống boong thuyền.
“Sao thế? Đã bảo bám c.h.ặ.t vào rồi mà?” Đông Châu kéo cậu dậy, “Có đau không?”
“Đệ hoa mắt, nhìn nước biển ch.óng mặt quá.”
Đông Châu thở phào nhẹ nhõm,
“Ta còn tưởng ta bị làm sao, ta cũng thấy ch.óng mặt.”
“Cả hai chúng ta đều bị à?” Phong Bình đoán, “Chắc chắn đại tỷ không bị hoa mắt đâu.”
Đông Châu ngập ngừng, nàng ấy ngồi bệt xuống boong thuyền không dám nhìn xuống biển nữa.
Một con chim biển đậu trên nóc thuyền đang định rỉa lông thì mặt nước vang lên tiếng động, một cái đầu đen nhẻm nhô lên, con chim sợ quá kêu quang quác hai tiếng rồi bay mất.
Hải Châu bơi lại đuôi thuyền, ném túi lưới đựng năm nhánh san hô lên boong. Thứ này cứng thật, nàng phải dùng xẻng c.h.ặ.t mấy nhát rồi dùng chân đạp mạnh mới bẻ được mấy nhánh.
“Tỷ, muội nhìn biển thấy ch.óng mặt, tỷ có bị không?”
Đông Châu vội hỏi.
“Đừng nhìn chằm chằm một chỗ là không ch.óng mặt đâu, nước cứ dập dềnh như có người cứ lắc lư trước mặt, nhìn lâu chắc chắn là ch.óng mặt rồi.” Hải Châu nhìn hai đứa em, hỏi: “Sợ không? Sợ thì ta đưa về?”
Đông Châu và Phong Bình đều lắc đầu.
“Được rồi, hai đứa đừng lại gần mũi thuyền hay đuôi thuyền, cứ ngồi trên boong chơi san hô đi. Đáy biển nhiều tôm cua ốc lắm, lần này ta sẽ ở dưới lâu một chút. Ta chưa lên thì đừng có hoảng nhé.” Hải Châu dốc ngược túi lưới, đổ hết trai biển ra, “Hai đứa cạy trai đi, xem có ngọc trai không.”
Dứt lời nàng xoay người lặn xuống nước. Vùng biển này nước trong vắt, xuống đến đáy vẫn có ánh nắng chiếu rọi. Ánh sáng lấp lánh trong dòng nước chảy như pha lê rực rỡ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận